|
KEN
Quỳnh Chi Cạch ! Cạch ! Cạch ! Tiếng
gơ lên cánh cửa gỗ thật nhẹ, có lẽ
cũng bằng tiếng gơ của một cái
mỏ chim gơ mơ. May
sao mà Y đang ngồi nơi bàn ăn nơi
bếp ngay cạnh cửa ra vào. Nếu ở bên
pḥng khách phía ban công th́ có lẽ con chim nhỏ
ngoài cửa sẽ phải lủi thủi quay
về, leo cầu thang xuống tầng một,
ngẩn ngơ ngồi trước cửa chờ
mẹ. Y
đoán biết đó là ai, nhưng cũng nh́n
qua mắt kính pḥng gian gắn nơi cửa,
chỉ thấy một mái tóc đen c̣n lọt vào
tầm nh́n của mắt kính. Cậu
bé ốm yếu gầy g̣ như một đứa
bé thiếu ăn nghèo khổ ở thôn quê
Việt Nam. Nghe đâu cậu rất khảnh
ăn, và không chịu ăn rau. Dù một cộng
hành trong bát canh tương mi xô cậu cũng
gẩy gót đ̣i vớt ra. Y
mở cửa đón cậu bé vào, dắt cậu
ra ban công. Từ ban công pḥng của Y ở
tầng hai, có thể nh́n thấy chiếc cầu
sắt trên đường tàu điện
chạy xa xa như một món đồ chơi,
đằng sau là khu viện nghiên cứu Hitachi
rộng mênh mông như một cánh rừng.
Hầu như cậu bé Nhật nào cũng thích tàu
điện, thích ngắm xe điện chạy và
thích chơi đồ chơi là xe địên
chạy trên đường rầy. Ken cũng
vậy. Ken thích vào pḥng của Y để ra ban công
ngắm tàu điện chạy xa xa. Chiếc xe màu
vàng của đường tàu Chu-ô nổi
bật trên nền xanh lục của cánh rừng
Hitachi, nh́n như những xe địện
chạy trong mô h́nh ở các cửa hàng bách hoá
depato mà chỉ đến dịp giáng sinh cậu
mới được dẫn đi xem. Ở
tầng hai này th́ được xem mỗi ngày,
suốt ngày. Ken đứng nh́n măi ngẩn ngơ
. -Mẹ Ken đi đâu rồi à ? Gật
đầu -Mẹ đi lâu chưa ? Lắc
đầu - Ken ăn bánh không, uống nước nhé ? Lắc
đầu. Các
bà mẹ Nhật cũng dạy con phải xin phép
mẹ trước khi nhận quà của ai cho, Y
biết vậy, nhưng vẫn buột miệng
hỏi. Thằng bé không bao giờ chịu ăn
uống thứ ǵ ở nhà Y cả. Nó chỉ thích
lên xem xe điện thôi. Tội
nghiệp cho cậu bé là bố mẹ cậu
lại không thể thuê pḥng ở tầng hai, v́
các gia đ́nh có trẻ con thường bị
chủ nhà từ chối, không cho thuê trên
lầu. Tiếng chân chạy nhảy trên nền
nhà bằng gỗ của trẻ con sẽ làm pḥng
ở dưới phàn nàn với chủ. Nhà hai
tầng của Nhật chỉ làm bằng gỗ ,
khung nhà đang làm dở dang thường
khiến Y liên tưỏng đến cái
chuồng chim bồ câu. Hễ có động đất
là lung lay rung rinh đung đưa, nhưng không
sợ nạn bị tường gạch nứt
vỡ hay đổ sập ngay xuống. Sàn nhà v́
vậy cũng chỉ bằng gỗ, cách trần
nhà tầng dưới một khoảng trống có
chèn các vật cách âm,nhưng thường
vẫn không ngăn được tiếng
dội của bước chân và những âm thanh
như tiếng xê xích bàn ghế, thậm chí có
khi chỉ là tiếng rơi của một vật
ǵ đó cứng mà sắc . Ở
thành phố, tuy cùng thuê chung một toà nhà nhưng
các gia đ́nh có thể ít khi quen nhau, v́ sự khép
kín cố hữu của người Nhật cũng
có, mà c̣n v́ chủ nhà đă thay họ lo các
bổn phận trách nhiệm với phường
khóm, nên họ không có dịp nào để
phải gặp nhau. Các pḥng trong toà nhà này
rất nhỏ, hầu hết là các cặp vợ
chồng son mà cả người vợ cũng
vẫn c̣n đi làm, chưa nghỉ việc ở
nhà để lo việc nội trợ, ban ngày nhà
nấy khoá cửa đi làm cả . Chỉ có gia
đ́nh của Ken là căn hộ duy nhất có
hai vợ chồng với hai con nhỏ. Nghe đâu
họ cũng đang dành dụm tiền để
mua nhà riêng. Ken có chị đă đi học
lớp ba, Ken đi học mẫu giáo buổi sáng,
chiều ở nhà với mẹ. Thật ra cũng
rất ít khi mẹ Ken để Ken ở nhà
một ḿnh. Y
dọn đến đây đă mấy năm
rồi, có lẽ từ khi Ken c̣n bé lắm.
Thỉnh thoảng khi ở ngoài ban công, Y nghe
thấy tiếng hai chị em chí choé ở
tầng dưới vọng lên. Cô chị của
Ken có vẻ đành hanh, hay bắt nạt em,
Thỉnh thoảng Y nghe tiếng cậu em gọi
mẹ và tiếng người mẹ quát con
lớn bênh con bé -Mẹ ! Meeeẹ !! Rồi
có tiếng cô bé lầu bầu căi. Cũng
v́ vậy, có lần bà mẹ gặp Y ở chân
cầu thang th́ bà phân bua xin lỗi, ư nói rằng
thằng em th́ èo ọt mà con chị không biết
thương em, hay trêu em. Trẻ con từ nhỏ
quen với sự sung túc, đầy đủ
đôi khi hồn nhiên đến tàn nhẫn. Con gái
hay thích cái ǵ đẹp, dễ thương, mà
ghẻ lạnh cái ǵ xấu xí tật nguyền. Ken
nh́n có vẻ làm sao ấy thật, không tật
nguyền, nhưng èo ọt khẳng khiu. Lại thêm
cái tật khảnh ăn nên có lẽ v́ vậy càng
bị chị ghét. Bà
mẹ xin lỗi v́ con của bà làm ồn.
Rồi bà nói thêm một chuyện nữa. Bà
hỏi Y có hay phơi nệm futon (phu-tông) hay không?
Futon là bộ nệm dầy nhồi bông của người
Nhật, gồm có hai chiếc. Một chiếc
trải trên nền chiếu trong pḥng để
ngủ, và một chiếc kia để đắp.
Các bà nội trợ phơi futon mỗi ngày, vào
những hôm trời nắng. Họ vắt futon lên
lan can của ban công, v́ thế các nhà Nhật luôn
luôn phải làm ban công quay về hướng
đông. Chiều chiều khi nắng chưa
tắt, có tiếng đập futon vang lên đây
đó trong xóm của các bà đang dùng sợi mây
cứng đă đan lại để đập,
phủi bụi bám vào futon, trước khi cất
vào nhà. Y
chưa kịp trả lời, bà mẹ của Ken
đă nói tiếp -Futon mà không phơi thường xuyên th́ không
được ấm. Ông chồng của cô
dạo này sáng nào cũng nhảy mũi, có
phải v́ ít phơi futon hay không ? Tôi ít khi
thấy cô phơi futon ngoài ban công. Thằng
nhỏ nhà tôi sáng nào cũng phải bịt tai trùm
chăn kín mít lại mỗi khi nghe tiếng
nhảy mũi trên lầu ! Y
suưt bật cười v́ nghĩ tới h́nh
ảnh cậu bé bịt tai trốn trong chăn kín
mít, vội vàng xin lỗi, và cũng cho bà
biết là Y vẫn phơi futon đấy chứ.
Y hay vắt futon lên thành sofa để sát cửa
quay ra ban công, cho nên bà có ra ban công nh́n lên cũng
không bao giờ thấy như những pḥng khác. Câu
chuyện tiếng nhảy mũi làm cậu bé
phải trùm chăn làm Y thú vị quá, bèn kể
lại với chồng, như thể là kể công.
Nghe hàng xóm nói đấy nhé, cho biết vợ
dễ tính chừng nào, đêm th́ nghe tiếng
đàn phong cầm trầm bổng, sáng th́ nghe
nhảy mũi sát bên tai nữa chứ , mà chưa
bao giờ than thở một lời nhé. Chồng
Y cười chữa thẹn, bảo Y nên mua
hộp bánh đền cho cậu bé phải trùm chăn
bịt tai mỗi sáng. Nói
là làm liền - Người Nhật cũng
bảo Zen wa isoge mà ! Điều thiện
th́ nên gấp rút làm liền -. Thế là
từ đó Y làm quen được với
cậu bé. Vợ chồng Y đang mỏi cổ
chờ con c̣ tha đến tặng làm quà một
em bé sơ sinh quấn trong tă, như trong các
thiệp mừng, mà chưa được, th́ nay
nhờ tiếng nhảy mũi của chồng, Y
đă được cậu bé này đến làm
bầu bạn ! * Thấy Ken ngóng cổ về bên trái để
xem xe điện hồi lâu, có vẻ mệt. Y
chợt nẩy ra một ư nghĩ -Cô dẫn cháu ra sát đường tàu xem xe điện
nhé? Cậu
bé tươi hẳn lên, khẽ gật đầu
. Toà
nhà của họ trên đồi cao, từ trên
đỉnh đồi xuống chân đồi là
một con đường dốc ngược,
một bên có những bực cấp bằng đá.
Y đă đếm đựơc tất cả là
chín mươi tám bậc. Đi xuống
được chừng mươi bậc, cậu
bé ngồi bệt xuống đất. Y quên
khuấy là lẽ ra ḿnh phải bế hay cơng
đứa bé. Cậu bé đă lên bốn lên năm,
cậu không cho bế nữa, mà chỉ cho Y cơng.
Ôi, Y không ngờ cậu bé nh́n có vẻ gầy g̣
là thế, mà vẫn nặng phải biết. Y không
biết rằng một đứa bé bốn năm
tuổi dù cho gầy g̣ có lẽ cũng nặng hơn
mười cân. Dễ đến gần hai mươi
ki lô gam đè trên lưng Y. Y muốn c̣ng cái lưng
như con chuột tha quả trứng, thở ph́
pḥ xuống đến chân dốc. Xuống
hết cái dốc, cậu bé vui vẻ tung tăng
đi theo Y, băng qua chiếc cầu bắc ngang
con sông đào nhỏ để ra phía đường
xe lửa. Đi qua sông rồi lại phải leo lên
các bậc cấp của ngọn đồi bên
kia. Y lại cong lưng cơng cậu bé, lúc này
đối với Y cứ mỗi lúc mỗi
nặng hơn, dễ có đến hai mươi
lăm cân..hay hơn nữa cũng không chừng
... Nào
cơng đi, cơng về, lên dốc , xuống
dốc, lúc về cậu bé đă nặng tới
ngàn cân, Y mệt nhoài, và chợt hiểu tại
sao bà mẹ của Ken không dắt cậu đi
theo mà bắt cậu ở nhà một ḿnh . Dẫn
cậu bé về sắp đến nhà, Y đang
ngừng lại để thở, th́ đă
thấy bà mẹ của Ken hớt hơ hớt
hải chạy ra..Năy giờ bà tưởng
cậu bé bỏ đi chơi bị lạc
đường .. Từ
đó mỗi lần Y muốn đưa Ken đi
chơi th́ bao giờ cũng nhớ xin phép mẹ
của cậu. Y không đưa cậu bé đi ra
phía đường dốc nữa. mà dẫn
cậu đi dạo phía xóm nhà gần trường
của sở hoả xa, qua đường, đi
vào rừng cây để xuống chân đồi
gần di tích Kokubunji nơi có gịng suối trong mát
rượi. Cậu bé có vẻ hoạt bát hơn.
Khi đi dạo trong xóm, qua một căn nhà có
treo biển viết hai chữ Kư-môn, Ken nói ra
vẻ tự hào rằng chị của Ken đi
học thêm toán với quốc ngữ ở đó.
Xuống tới gịng nước chảy dưới
chân đồi, cậu thích vọc nước, thích
đem theo vợt hớt cá với ṇng nọc. Trên
đường về, thỉnh thoảng Y lại
cơng cậu một đoạn đường, nhưng
không phải lên dốc, cũng đỡ mệt. Những
cuộc đi dạo với cậu bé tên Ken
rồi cũng chấm dứt v́ chẳng bao lâu
sau th́ Y bận rộn sửa soạn có đứa
con đầu ḷng. Ken cũng đến tuổi
đi học. Y chẳng mấy khi gập cậu bé
nữa. Đứa con sắp chào đời đă
chiếm hết th́ giờ và tâm trí của Y. Các
bà mẹ Nhật cũng rất ư tứ, có
lẽ mẹ Ken đă dặn ḍ và không cho con
tới quấy rầy Y. Rồi gia đ́nh Ken cũng
mua được căn nhà riêng, họ dọn ra
ở cách đó một trạm xe buưt. Khi dọn
ra, họ có ghi địa chỉ nhà mới cho
chủ nhà, nhắn rằng họ gửi lời
mời hàng xóm khi nào tiện nhớ đến chơi.
Mẹ Ken có gửi quà mừng khi Y sinh, nhưng không
dắt Ken lên thăm Y hay xem em bé. Y đoán là v́
Ken đă đến tuổi đi học, và v́ bà
mẹ Nhật e ngại con bà đến sẽ làm
phiền Y đang bận nuôi con mọn. Trước
đây có lẽ bà nghĩ rằng Y mong có con, và
bà cho Y mượn Ken cho đỡ buồn. Bây
giờ th́ Y đă có một cậu bé con của
riêng ḿnh. Cậu bé Ken th́ có lẽ không c̣n
nhớ những chuyện ngày bé, v́ cậu đi
học có bạn , tan học về cậu c̣n vui
chơi với bạn.. Gia
đ́nh Ken đă dọn ra khỏi toà nhà sau khi Y
sinh con không lâu. Sau đó Y bận rộn vừa
chăm con nhỏ, vừa đi t́m nhà riêng để
dọn ra. Thấm thoát con đă biết ḅ
rồi biết men. Con của Y có đôi chân
rất khoẻ. Đặt ngồi trong ghế dành
riêng cho trẻ con th́ cậu tuột ngay xuống
sàn nhà. Khi đẩy xe cho con đi dạo, Y
chỉ lơ đăng đứng lại ngắm
hoa trong vườn hàng xóm, lúc ngoảnh lại
đă thấy con leo ra khỏi xe lúc nào không
biết, đang ḅ thoăn thoắt giữa
đường đi, c̣n quay lại nh́n mẹ cười
tinh nghịch. Lớn chút nữa chắc là chân này
cũng thích trèo cây, lội sông lội suối
đây ..Y thựng hay cho con ra tắm nắng
ở ban công, chỉ cho con nh́n xe điện
chạy đằng xa như đồ chơi. Và
Y đặt lời theo bài hát có câu ǵ ..Đà
lạt ơi hát thành Đa Lạt ơi, để
hát cho con nghe Xe điện ơi Những
lúc đó Y không khỏi nhớ đến
những kỷ niệm với cậu bé Ken,
thấy vui vui , buồn buồn, hơi giận
hờn vu vơ, tuy đă đoán được
nguyên nhân tại sao cậu không bao giờ lên
tầng hai để thăm Y như trước. Rồi
Y cũng t́m được một căn nhà riêng
. Đúng
lúc Y đang bận rộn chuẩn bị cho đồ
đạc vào thùng để dọn nhà, th́
bất ngờ Ken đến thăm. Cậu
bảo thấy Bố mẹ nói chuyện nghe đâu
hai cô chú người Việt Nam ở nhà cũ
sắp dọn ra. Mẹ cậu bảo có muốn
thăm cô chú ấy th́ đến thăm bây
giờ kẻo cô chú dọn đi xa mất. Cậu
khoe tháng chín vừa rồi cậu vừa lên
lớp hai. Y không ngờ cậu bé cao lớn đến
dường này, dễ phải cao gấp đôi lúc
mà Y c̣n phải cơng cậu trên lưng. Và bất
ngờ hơn nữa là cậu c̣n dẫn theo
một cô bé con, bạn cùng lớp. Cô bé hiền
lành, mà Ken th́ c̣n có vẻ làm tàng với cô
bạn nhỏ của ḿnh lắm cơ. Ken dắt
bạn ra ban công, khoe cái chỗ mà cậu vẫn
đứng ngắm xe điện với Y. Ken
nhà ta xưa kia ốm yếu khẳng khiu, lúc nào
nh́n cũng buồn rầu héo hắt là thế, mà
nay đă ăn nói hoạt bát và oai ra phết.
Cậu c̣n chỉ trỏ lên tủ sách của
vợ chồng Y, chỉ vào những gáy sách in
tiếng Anh hay tiếng Việt, khoe với bạn -Sách tiếng Việt với tiếng Anh đấy ! Khó
lắm đấy nhé ! Nhưng mà ít nữa
tớ cũng học cho đằng ấy xem.
Rồi tớ sẽ thi vào trường đại
học của Chú nữa . Ư
nói là trường của chồng Y đă
học, ở cách đây hai ga. Cậu c̣n kể
cho cô bạn nghe về tiếng nhảy mũi
đă đánh thức cậu dậy mỗi sáng
.. Đó
lần sau cùng Y c̣n gặp Ken, v́ tiếc thay khi
cậu ra về, cậu đă bỏ quên tờ
giấy ghi địa chỉ nhà mới mà Y đă
chép cho cậu. Y th́ bận bịu v́ nuôi con, v́ công
kia việc nọ.. Nhưng
Y nghĩ chẳng sao, chừng nào muốn t́m
gặp nhau th́ cứ hỏi ông bà Kojima chủ nhà,
v́ ai dọn đi th́ cũng ghi địa chỉ
lại cho ông bà biết, để ông bà c̣n
chuyển giúp thư từ hay bưu phẩm,
cả mấy năm sau vẫn đi lạc về
địa chỉ cũ. Quỳnh Chi ( 16 / 10 / 2005) Cảm tưởng về tác phẩm của Quỳnh Chi xin gởi về QC@erct.com |