|
Cà
phê đạo Cà
phê đạo ư… Hừm …có nghe ai nói
tới bao giờ đâu .. Chuyện
là như thế này … Đi
làm được ít lâu chàng bảo vợ mua cho
ḿnh một cái tách cà phê để đem
đến sở. Ở sở có sẵn
những bộ tách cà phê dành để
tiếp khách, cũng như cốc giấy dùng
rồi vứt đi để uống nước
hay cà phê, nhưng cũng có người đem
theo ly cốc riêng. Vợ chọn cho chàng
một cái tách cà phê màu trắng ngà. Không
hiểu sao mà dần dần chàng thấy thích
cái tách này lắm. Cái tách cà phê
kiểu cách đơn sơ mà thanh nhă ,
cầm trong tay thật vừa vặn như
thể người thợ nào đó đă nặn
cho riêng chàng. Chàng tưởng vậy, nào
dè có một anh chàng đồng nghiệp vóc dáng
hoàn toàn khác với chàng, cũng nhất định
cho rằng cái tách cà phê ấy thực
ra là nặn cho riêng hắn, hắn cũng
thấy cái tách đó cũng nằm gọn
trong ḷng bàn tay hắn, như thể là được
nặn ra để dành cho hắn. Hắn
cứ mượn hoài mượn huỷ, và
rồi rút cuộc hắn cố xin chàng đổi lấy
cái tách của hắn, và hắn đem luôn
về nhà giữ làm của riêng. Chàng đ̣i,
bảo đó của vợ mua cho ḿnh. Hắn
căi chầy căi cối, hắn bảo rằng
vợ chàng c̣n mua cho chàng nhiều thứ
chứ đâu phải chỉ có một cái tách cà
phê này, c̣n đây là món quà duy
nhất mà hắn muốn chàng tặng cho hắn. Chẳng
lẽ căi nhau chỉ v́ một cái cốc cà phê,
nên chàng đành bỏ qua. Thế nhưng cũng
từ đó chàng bắt đầu kén chọn
cốc cà phê. Người ta bảo bát
sạch th́ ngon, nhưng có lẽ đối
với chàng th́ cốc phải vừa ư cà
phê mới thơm ngon. Vợ chàng lại
chọn cho chàng một cái tách khác. Trong
các loại cà phê chàng thích loại Blue Mountain. Những
hiệu cà phê ở đây bán mỗi lần ít
nhất là 200 gram và hiệu có máy xay giùm cho
ḿnh. Chàng phàn nàn rằng cà phê xay sẵn, cho dù
chỉ từng 200 gram nhưng chưa kịp dùng
hết th́ đă không c̣n thấy thơm
như lúc mới mua nữa. Thế là vợ
lại mua cho chàng một cái cối xay cà phê
kiểu rất cổ điển, có bánh xe
lớn như bánh xe của máy xay lúa bằng
quạt gió, để tự quay bằng
tay. Ngày ngày chàng cho hạt cà phê vào cái
cối xay bằng gang đỏ, từ tốn xay
thành bột rơi xuống ngăn rút bằng
gỗ nhỏ phía dưới. Chàng kéo cái ngăn
rút đó ra, khẽ hít mùi thơm của
hạt cà phê mới xay, rồi cho vào túi
lọc, đặt vào một cái cốc lọc
bằng sứ màu hồng nhạt để
chồng lên cốc cà phê - Loại cốc lọc
này thật ra cũng chỉ có ba màu trắng, xanh
ngọc nhạt và hồng nhạt, nhưng vợ
chàng vốn thích màu hồng và hay mặc áo
mầu hồng nhạt, nên chẳng cần suy
nghĩ họ đă chọn ngay màu hồng -. Chàng
pha một cốc cho ḿnh. Vợ chàng khen cà phê mới
xay thơm quá. Chàng đưa cho vợ
uống thử một chút, một chút thôi, là
v́ vợ chàng không uống đựơc cà
phê. Lần đầu tiên thử uống một
cốc cà phê, vợ chàng đă thức
tới hơn ba mươi sáu tiếng đồng
hồ, tức là cho tới tận tối ngày hôm
sau mà cũng chưa buồn ngủ, tim cứ
đập th́nh th́nh, mắt cứ sáng như sao,
từ đó không c̣n dám uống cà phê
nữa cho dù là cà phê pha liền-
loại cà phê chỉ cần cho nước sôi vào
hoà tan-. Có lần vợ nói thích mùi thơm
của cà phê Moka mà người ta pha cho
uống thử quảng cáo ngoài hiệu ,
thế là chàng bèn mua 200gram hạt Moka về
xay uống thử. Nhưng theo chàng ,cà phê Moka
có mùi thơm mà uống không ngon bằng Blue
Mountain. Sau đó chàng lại chỉ mua Blue Mountain
mà thôi. Chàng đi
làm đựơc vài năm, nay đă
từ giă sở cũ có người bạn đă dành
mất cái tách cà phê của vợ mua cho, sang viện
nghiên cứu làm công việc mà chàng ưa thích,
tuy rằng ở đây lương chàng
bị sụt mấy chục phần trăm. Nhưng
rồi chàng cũng mua được nhà. Hôm mừng
nhà mới , các cô thư kư trong viện đă
đem đến tặng một máy xay cà
phê tự động. Thỉnh thoảng
họ vẫn nghe chàng nói về cái thú
uống cà phê mà tự ḿnh xay từ hạt cà phê chọn
lựa theo sở thích riêng. Sau bữa tiệc do
vợ đă sửa soạn công phu từ
nhiều ngày trước và một tay
nấu nướng bầy biện, cuối
tiệc, chàng liền mở món quà
của khách và đứng lên vào bếp sửa
soạn cà phê mời khách. Ở
xứ này đàn ông có mấy khi vào
bếp, vợ chàng lúng túng giải thích rằng
cách uống cà phê của chàng giống như
nghi thức của một buổi trà đạo,
tức là trong một buổi trà đạo
bao giờ chủ cũng đích thân tự tay ḿnh
pha trà mời khách, bởi vậy người pha
cà phê đăi khách là ông chủ nhà, là
chàng chứ không phải là vợ chàng. Trong
lúc chàng loay hoay pha cà phê trong bếp, khách
ngồi chuyện phiếm về thú uống cà phê,
và họ nói đùa rằng sao không gọi nghệ
thuật uống cà phê là cà phê đạo. Hôm đó,
tuy là lần đầu tiên pha cà phê bằng
máy xay và pha tự động, nhưng
mọi ngựi đều tấm tắc khen ngon.
Cũng phải thôi , v́ hạt cà phê có cùng tên Blue
Mountain nhưng trong đó cũng nhiều
loại, thượng vàng hạ cám, loại
hạt chàng hay xay bây giờ có lẽ là
loại đắt tiền nhất v́ vợ
nghe nói ở đâu có cà phê ngon cũng t́m mua
về cho chàng. Cuộc
sống của chàng dần dần có ít nhiều
thay đổi. Vợ chàng độ này đă
uống cà phê rất giỏi, để thức đêm,
v́ họ đă có con, ban ngày vợ bận
rộn chăm sóc con, đến khuya mới dược
ngồi vào bàn. Nhưng vợ uống cà phê pha
liền , viện cớ đỡ mất th́
giờ pha và v́ "thực bất tri kỳ
vị" nên có uống cà phê Blue Mountain hay
loại pha liền cũng thế thôi. Chàng
biết thực ra là v́ vợ thích tiêu
tiền để mua hoa về trồng trong vườn
hơn là mua cà phê. C̣n chàng th́
mỗi tuần chỉ đến ngày
chủ nhật chàng mới ở nhà xay cà phê
và rủ vợ cùng uống. Vợ dặn chàng chỉ
cần pha cho vợ nửa tách là đủ
rồi. Con chàng th́ ngồi chờ
sẵn trong pḥng ăn, chờ chàng đem
máy xay cà phê ra để trên bàn ăn, đổ
hạt cà phê vào máy, cắm dây điện để sau
cùng th́ nó được bấm nút điện
cho máy bắt đầu xay. Thằng bé đă
nh́n ba nó xay cà phê nhiều lần, mỗi
lẫn nghe tiếng máy khởi động phát ra
tiếng kêu xẹt..xẹt .., nó nhắm nghiền
hai mắt lại ra chiều sợ
hăi, nhưng sau đó lại mở
he hé hai con mắt ra nh́n, chứng tỏ là cu
cậu rất ṭ ṃ muốn biết về cái
máy lắm. Chàng hỏi "
Con muốn bấm máy không?" . Thằng
bé gật đầu, rụt rè đưa
ngón tay trỏ ra ..nhưng khi ngón tay gần
chạm tới cái máy th́ nó bỗng rụt tay
lại và nói " Ba xẹt
!". Chàng bèn
cầm tay con, hai cha con cùng bấm vào nút cho máy
chạy. Phải tới mấy
lần sau thằng bé mới có can đảm
tự ḿnh bấm vào nút điện. Bây
giờ trong pḥng ăn vẫn c̣n để
bức ảnh của thằng bé đang
chồm lên gần như ḅ trên mặt bàn, châu
đầu ṭ ṃ nh́n vào cái máy xay cà phê của
ba nó. Thỉnh thoảng chàng và vợ cầm
ảnh lên nh́n, nhớ lại những kỷ
nịệm khi con c̣n nhỏ, chàng âu yếm
nhắc "Đó,
đó là hồi..c̣n nói ..Ba
xẹt.. đó ". Con
chàng giờ đă lên đại học,
thường thích ngồi quán cà phê Starbuck
với bạn và gọi Espresso, hay mua những chai
cà phê pha sẵn bán ở hiệu đem theo ngồi
uống ở sân trường hay đâu đó.
Thỉnh thoảng con chàng mua về cho mẹ
một cốc Cafelatte hay Capuccino v́ biết
mẹ cũng thích các loại cà phê của Ư, nhưng
hàng ngày ở nhà vợ vẫn uống cà phê
pha liền. Vườn hoa nhà chàng bây giờ
mùa nào thức ấy chẳng bao giờ thiếu
hoa. Từ cửa sổ pḥng ăn chàng có thể
thấy hoa hải đường vào mùa đông,
mimosa vào mùa xuân, rồi hoa nhài, hoa hồng hoa lăng
tiêu …nở ngoài vườn. Đến ngày
chủ nhật nếu ở nhà không đi đâu,
chàng vẫn thích pha cà phê đủ rót ra
ba tách, cho vợ và cho con cùng uống. Có
nhiều loại cà phê ngon có tiếng trong nước
gửi sang làm quà, nhưng rốt cuộc
chàng vẫn chung thuỷ với hạt Blue
Mountain. Mỗi khi vợ giận hờn chàng
lại pha hai cốc cà phê, bưng cho
vợ một ly. Hễ mà vợ uống ngay là đ́nh
chiến sớm, mà c̣n để cốc cà
phê nguội lạnh không thèm bưng lên
uống..th́ đó là c̣n ..tiếp tục
cuộc chiến tranh lạnh ...Có khi chàng tức
ḿnh không thèm bưng ra cho vợ nữa mà
chỉ nói gióng giả "
Trong máy c̣n đủ một ly đó,
khi nào muốn uống th́ rót ra nghe !".
Cũng có khi chàng giận lắm, chỉ pha
một cốc cho ḿnh, bưng vào pḥng riêng
chẳng nói chẳng rằng. Mấy hôm sau lúc
ở nhà một ḿnh, vợ lấy cối xay cà
phê bằng tay nay chỉ bầy làm cảnh trong
bếp ra và tự pha cho ḿnh một cốc. Rồi
vợ lẳng lặng đi mua thêm hạt, thêm
đường, thêm sữa, vẫn loại
đường và loại sữa đặc
biệt mà chàng thích dùng từ mấy chục năm
nay, cũng như hạt cà phê Blue Mountain vậy
.. Chàng vẫn kén chọn cốc pha cà phê.
Vợ đă chọn cho chàng thêm nhiều tách
cà phê đủ kiểu, và chọn măi mới mua
được chiếc tủ để
xếp các tách đó, nhân một lần
kỷ niệm ngày cưới. Chuyện cà
phê của họ thực ra chỉ có vậy
thôi..Cà phê đạo chỉ là câu nói
đùa của mấy người khách đến
mừng tân gia năm nào. Quỳnh Chi ( 2/4/2005 )
Cảm tưởng về tác
phẩm của
Quỳnh Chi
xin gởi về
QC@erct.com |