TRUYỆN NGẮN TRONG LÒNG BÀN TAY

Nguyên Tác: Kawabata Yasunari

Dịch: Nguyễn Nam Trân

TẬP IV
 

 

58. Tấm áo cô em gái (Imoto no kimono, 1932)

Mấy lúc này, người chị hay mặc quần áo của cô em gái. Ngoài ra, ban đêm cô thường đi dạo trong công viên nơi cô em hay tản bộ với người chồng chưa cưới. Từ mùa xuân cho đến mùa thu, trong cái công viên ít đèn đóm và nhiều bóng cây này, khi chiều xuống, vẫn có hàng chục, ngay cả hàng trăm cặp tình nhân nắm tay nhau đi dạo.

Nhà của hai chị em vốn nằm sau lưng công viên ấy.

Khi đưa em gái ra khỏi nhà, cô chị thường dặn dò em mình phải tiễn chân vị hôn phu ra đến tận bến xe phía trước công viên.

Thế nhưng bây giờ, người chị chỉ ra tới phòng mạch của ông bác sĩ ở đầu công viên để lấy thuốc về cho em.

Mấy lúc này, quần áo xưa cô em từng mặc và nay cô đang mặc, tất cả đều do một tay cô mua về.

Cô em đôi khi than phiền:

-Sao áo quần chị mua cho em toàn là loại khắc khổ hơn quần áo chị mua cho chị vậy?

-Tại chị không muốn em cả đời ăn mặc hoa hòe, vớ vẩn như chị. Chính vì ăn mặc kiểu đó, đời chị giờ đây mới cơ cực thế này.

-Do đó mà chị bảo em đừng ham chơi mà phải chăm chỉ làm việc, có đúng không?

-Một cuộc sống mà đồ mặc đi chơi và đồ mặc ngày thường không có gì khác nhau nó sẽ ra sao thì chỉ cần nhìn hoàn cảnh của chị thôi là em đủ rõ.

-Kệ nó chị ơi, sống kiểu đó em thấy vẫn tốt hơn là ngồi không .

Chị không muốn em cả đời ăn mặc hoa hòe, vớ vẩn như chị

Người chị hết làm geisha, diễn viên điện ảnh, vũ công ở tiệm nhảy, thay đổi nghề nghiệp đến chóng mặt. Hiện cô đang là đào hát ở Asakusa, trình diễn trong một cái rạp nhỏ chuyên về “vũ hiện đại”. Nhân vì được ông chủ trẻ của cái rạp nói trên mua cho một căn nhà, cô có lợi thế là chỉ lên sân khấu khi nào cô có hứng. Cô đã gọi người em gái từ dưới quê lên sống với mình lúc cô mới đi đóng phim được ít lâu. Chuyện mà cô coi mình không còn khả năng thực hiện được nữa và cũng là sự kiện mà cô nghĩ là hạnh phúc nhất trong cuộc đời này - một cuộc kết hôn tốt đẹp – cô muốn làm cho được thông qua người em gái.

Người chồng của cô em là do cô chị chọn. Việc sửa soạn cho cô em về nhà chồng cũng một tay cô chị lo. Người chị gửi gắm giấc mộng của mình nơi đứa em. Cô đã làm lụng không biết bao nhiêu mà kể trong suốt quãng thời gian hai, ba năm với mỗi một mục đích là chuẩn bị cho đám cưới của đứa em gái, nay đã trở thành con người thứ hai của mình.

-Con em tôi không hiểu tí gì về thế giới bên ngoài. Nó dường như không biết ai ngoài tôi.

Cô nhìn vị hôn phu của em gái mình và cảm động đến ứa nước mắt. Lòng cô như say sưa như có diễm phúc vì đã nói lên được câu ấy.

Giống như việc cô đã chọn các kiểu quần áo cho đứa em, người chồng mà cô chọn cho em mình là một người đàn ông bình thường. Cô chị nghĩ em mình cả đời chưa bao giờ phải đối mặt với những khó khăn thì chắc khó lòng hiểu đến nơi đến chốn lòng tận tụy của một người chị. Ngoài ra, cô cũng kinh ngạc với cách đối đáp dạn dĩ trước mặt đàn ông con trai của người em gái. So với ngôn ngữ sống sượng của cô chị, cách ăn nói ôn tồn của cô em còn bạo dạn hơn nhiều. Dần dần, cô chị cũng trở nên mạnh miệng, nhiều khi chỉ trích cả người bạn trai của cô em.

Ngay sau khi đám cưới được tổ chức xong, cô em đã nhìn thấy những khuyết điểm của anh chồng và thường báo cho chị mình biết.

-Em có phước lắm đấy nghe. Em còn có quyền được trách móc chồng em với một người thiếu may mắn là chị đây.

Khi em gái bị bệnh, cô đã tức tốc bỏ về nhà chị. Xem phong cách thì cô có vẻ vui thích như thể căn bệnh của cô chỉ là cớ để ly hôn. Thế nhưng cái bệnh cột sống ấy về lâu về dài chắc chắn sẽ đưa tới cái chết. Cô em nào có hay biết chuyện đó. Vì hiểu rõ như vậy nên lần này, cô chị lại cảm thấy cô em như đứa con mình đẻ ra.

-Thôi, tới nước này thì con bé nó là đứa con của mỗi mình mình thôi.

Cô em đặt một cái cóc-xê (corset) dưới lần áo kimono giống như chiếc áo giáp để nâng thân người đứng thẳng. Áo ấy có khoét hai cái lỗ tròn để đặt đôi vú, nó làm cô ta trông tựa một người đàn bà đang có mang. Rồi khi mùa thu vào sâu, tay cô em cũng dần dần lạnh giá. Vì thân thể suy yếu nên ngược lại, cô trang điểm đậm hơn cả người chị. Đôi má cô hồng ra và đôi mắt to ướt át hơn, một vẻ đẹp có được nhờ ở sự bôi trét.

Chẳng bao lâu, cái cóc-xê ấy được đem ra phơi nơi có nắng dọi ở ngoài hiên, khi đó, cô em mới có thời giờ để ngả lưng. Nhưng chẳng bao lâu, người ta đã đem cái cóc-xê đó vứt ở một xó vườn vì cô em không còn ngồi dậy được nữa. Gặp lúc tuyết rơi thì cái cóc-xê trong vườn trắng xóa. Hai cánh cửa sổ lớn ôm lấy lồng ngực và hai cánh cửa sổ con hình tròn, qua đó, người ta có thể nhìn thấy đôi vú của cô em, giờ đây là chỗ ngụ của bầy chim sẻ. Tuyết lạnh ban mai làm chúng phải rùng mình. Tất cả như từng được thấy trong một truyện cổ tích đau thương!

Cô chị đánh thức người chồng của em gái và định bụng sẽ cho anh chàng xem cảnh tượng ấy. Cô muốn nói rằng cái chết của đứa em mình một ngày nào đó sau khi đã cạn kiệt sinh lực chẳng phải là một nỗi đau thương đang bộc lộ rõ ràng trước mắt đó hay sao?

Kể từ khi vợ mình không còn ra khỏi giường được nữa, anh chồng của cô em đã ngủ trọ trong nhà cô chị để đến hãng đi làm. Trên giường bệnh, cô em dần dần đổi tính giống như trẻ con và bày tỏ lòng yêu thương với mỗi người chồng của mình. Trong đôi mắt người chị, việc em gái mình tự ý thay đổi thái độ như thế thật là thê thảm vì chỉ cho thấy trong tình yêu giữa họ với nhau, cô ấy và anh chồng đã quên bẵng cái chết.

Cô em giống như một bạo chúa si ngốc, cứ bắt chồng mình phải túc trực bên giường.

-Anh không được bỏ em đi tắm!

-Anh không được bỏ em đi đọc báo!

Ngoài những chuyện như vậy, nửa đêm có khi cô em chợt tỉnh và vì cảm thấy cô đơn không chịu nỗi nên đã lấy một giải thắt lưng để buộc tay mình với tay anh chồng lại. Cô ta cứ giật giật cái giây và như thế, mỗi đêm đánh thức anh chồng đang nằm ở giường bên cạnh không biết mấy lần.

-Anh tận tụy với cô ấy quá thể!

Người chị nói như vậy và muốn tự kiểm tra xem mình có vẻ gì là ghen tuông với cô em gái hay không.

-Tội nghiệp cho anh thật nhưng anh chỉ còn phải chịu khó ít lâu nữa thôi.

Khi anh chồng của cô em từ hãng trở về chẳng hạn, có nhiều khi anh chợt đứng lặng khi thấy cô chị ra đón anh ngoài tiền đường. Cô chị cũng cảm thấy đẫn đờ.Thế nhưng cả hai không thốt lên một lời. Bởi lẽ người chồng đã thấy cô em nơi người chị.

Từ khi cô em trở về nhà cô chị và nằm bệnh ở đấy thì chuyện cô chị mặc quần áo của cô em xảy ra thường xuyên.

Người chị xưa kia tiếp tục sống trong bao nhiêu năm với ba bốn tấm áo màu sắc thật tươi sáng dùng cho mọi mùa. Hai ba năm trước, khi sắm sanh quần áo cho em gái về nhà chồng, cô đã mua một số quần áo mà bây giờ bị em mình chê là quá nghiêm khắc. Cô trẻ chẳng thua gì em và họ lại giống nhau nữa nên cứ bị xem là sinh cùng năm. Cô em gái từ khi mắc bệnh thì đã suy yếu, không còn vẻ gì là con người mà chỉ giống như cái cóc-xê nằm giữa tuyết kia hay đóa hoa héo úa của một thân cây nào đó. Thế rồi, khi cô chị nhìn em, cô không nhìn qua hình ảnh của người con gái bây giờ, không cả người con gái hồi chưa lâm bệnh mà có lẽ cả hai một lượt. Cô chị khi ra đứng trước tấm kính, có lần đã nhận ra trong đó hình ảnh của em mình. Cô không chỉ mặc khính áo quần của người em, và trong lúc cô không dè, thấy mình đã bới một kiểu tóc giống như người em gái thời hãy còn khỏe mạnh.

Người chị vẫn hay đi lấy thuốc về cho em bằng cách băng qua công viên nơi cô em thường tản bộ với anh chồng chưa cưới là một người chị như vậy đấy. Dạo này nhiều khi đang đi trên con đường đó, cô vừa bâng quơ nghĩ rằng sao mà mình càng ngày càng giống đứa em.

Đó là một đêm đầu xuân khi công viên bắt đầu đón những cặp tình nhân đưa nhau đi dạo. Để đến báo cho bác sĩ biết là cô em gái vì cộng thêm biến chứng của chứng viêm phúc mạc, coi bộ chỉ còn độ vài tiếng đồng hồ nữa là sẽ ra đi vĩnh viễn, cô chị một lần nữa đã mặc tấm áo của người em gái và vội vã bước trên con đường đó. Hình như lúc đó thư viện trong công viên đã tới giờ đóng cửa, cô nhớ mình đã phải chen lấn để vượt qua đám đông đang tụ tập đằng trước nhưng chợt nghe có tiếng chân của ai đang đuổi theo sau.

-Kotoko ơi!

Cô nghe có tiếng gọi tên người em gái nên quay đầu lại.

-Đúng là cô Kotoko rồi đây nhỉ?

Một người đàn ông không quen đang đứng cạnh vai cô chị.

-Thưa không, Kotoko là ...

-Tôi còn nhớ tên cô mà chả lẽ cô lại quên tôi rồi hay sao?

-Kotoko đang ở nhà và đau sắp chết.

Cả cô chị và người đàn ông đều nghẹn ngào.

-Nữa! Không phải cô có lần nói với tôi là hãy xem Kotoko như đã chết rồi à? Không phải cô bảo là để trả nghĩa cho chị mình nên cô phải đi lấy chồng và coi mình như đã chết à?

Tuy ngạc nhiên khi nghe thế, cô chị ngược lại cảm thấy lòng mình lắng dịu. Thế ra em mình nó cũng có người yêu. Việc đó, giữa một đêm tăm tối, giữa hôm cô em sắp chết, người chị đã nghe từ miệng người yêu của em mình ở ngay bên cạnh và đang lầm mình với em mình. Thật là một trường hợp hy hữu.

-Hãy xem như em đã chết...Em đã từng nói với tôi như thế!

Người đàn ông đó bỗng ôm ghì lấy đôi vai cô.

-....trong khi em vẫn còn sống thư thế này hay sao?

Anh ta lay mạnh làm cho cô suýt ngã.

-Xin lỗi anh.

Cô chị lẩm bẩm mà như đang muốn tạ tội với cô em. Phải chăng em gái cô đã dấu diếm việc cô ấy có người yêu để có thể kết hôn với anh chồng mà chị mình chọn cho. Để mà trở thành một con rối chỉ biết nghe theo mệnh lệnh chị. Thân thể cô chị như mất hết sức lực đến độ cô không còn cảm thấy sức mạnh của đôi tay người đàn ông nữa.

Người đàn ông bèn ôm lấy cái thân thể đang lảo đảo và chực ngã ấy vào lòng.

Người yêu của cô em mình giờ đây có còn yêu cô ấy không nhỉ? Bất chợt cô chị nghĩ rằng bằng cách giả làm người em gái như thế này, mình có thể hiểu được điều đó mà về báo lại cho cô em đang nằm đợi chết. Điều đó làm cho cô xúc động đến ràn rụa nước mắt.

-Rõ ràng là em hãy còn yêu anh. Yêu đến mức này có phải không em?

Người đàn ông bèn dìu cô chị đến dưới một bóng cây.

Cô chị để người đàn ông ôm ấp, trong đầu thấy rõ như in cái cảnh em gái mình trước giờ sắp chết cũng được yêu dấu cùng một kiểu trong vòng tay của chồng cô ấy. Rồi vừa để cho gã đàn ông mặc tình làm theo ý muốn, cô chị mơ màng nghĩ đến việc mình có thể sẽ kết hôn với người chồng của cô em nếu một mai cô ấy chết. Viễn tượng đó đã làm cô cảm thấy trong người có một luồng máu nóng trào lên như cơn bão lốc.

Cô chị đi tìm những gì mình đã đánh mất qua cô em gái. Và với cái chết của người em, cô đã tìm lại được tất cả bằng chính bản thân.

(Dịch ngày 24 tháng 10 năm 2018)

 

Xem tiếp : [ 59. Đôi tất  ]

 

 


* Nguyễn Nam Trân :

Một trong những bút hiệu của Đào Hữu Dũng, sinh năm 1945 gần Đà Lạt. Nguyên quán Hương Sơn, Hà Tĩnh. Theo học Chu Văn An (1960~1963) và Đại Học Sư Phạm Sài G̣n trước khi đến Nhật năm 1965. Tốt nghiệp Đại Học Đông Kinh (University of Tokyo) và Đại Học Paris (Pantheon-Sorbonne). Tiến sĩ khoa học truyền thông. Giáo sư đại học. Hiện sống ở Tokyo và Paris. E-mail: dhdungjp@yahoo.com

.........................

® "Khi phát hành lại bài viết của trang này cần phải có sự đồng ư của tác giả (dhdungjp@yahoo.com)
và ghi rơ nguồn lấy từ www.erct.com