TRUYỆN NGẮN TRONG LÒNG BÀN TAY

Nguyên Tác: Kawabata Yasunari

Dịch: Nguyễn Nam Trân

TẬP IV
 

 

57. Ngựa trắng (Shirouma, 1963)

Trong đám lá sồi có một mặt trời màu trắng bạc.

Khi bất chợt ngẩng đầu nhìn lên, Noguchi bị lóa bởi ánh sáng nên anh nháy mắt rồi thử nhìn trở lại. Ánh sáng không đập thẳng vào mắt. Ánh sáng chỉ đọng trong đám lá dày.

Nếu cây sồi này thuộc loại sồi Nhật thì thân nó không thể to đến mức này và cành cũng không sao vươn cao cỡ ấy. Có nhiều cây sồi khác mọc vây quanh cội cây lớn đó. Chúng chắn được ánh mặt trời đến từ phía Tây. Những cành phía dưới của lùm cây cũng không buông sà xuống thấp. Mặt trời mùa hạ ở phía tây đang ngả về phía bên kia rặng cây sồi và từ từ lặn.

Vì lá sồi đan vào nhau thật dày, từ bên này không tài nào nhìn thấy hình thù của mặt trời mà chỉ thấy ánh sáng của nó tỏa ra trong vòm lá. Noguchi đã quen nhìn như thế. Nơi đây là một cao nguyên trên một nghìn mét nên màu xanh của lá cũng sáng như màu lá sồi thấy ở các nước phương Tây. Khi nhận được ánh mặt trời từ phía tây, lá sồi đổi qua một màu xanh nhạt như có thể nhìn xuyên thấu. Còn như mỗi khi gió nhẹ làm lay động, có lúc chúng loang loáng như những làn sóng lăn tăn làm bằng ánh sáng.

Nhưng chiều hôm nay, lá sồi im ắng và ánh sáng trong đám lá dày ấy cũng không lay động.

-Có gì thế nhỉ?

Noguchi buột miệng thốt lên. Bởi vì anh chợt nhận ra rằng bầu trời đã tối đi. Đáng lý ra nó không thể nào như vậy khi nắng vẫn còn chiếu xuống giữa lùm sồi. Nhưng đây là cái màu chỉ thấy khi mặt trời đã lặn. Thì ra ánh sáng giống như những tia bạc trong chòm lá sồi mà anh thấy đã đến từ một đám mây trắng nhỏ trôi bên kia lùm cây và đang phản chiếu những mảng nắng cuối ngày. Về phía tay trái của lùm cây, hoàng hôn đã nhuộm tất cả rặng núi trải dài như sóng lượn ở ngoài xa một màu xanh đậm mênh mang.

Bỗng nhiên những tia nắng bạc trong lùm sồi vụt tắt. Đám lá xanh đan khít vào nhau giờ đã chuyển sang màu đen. Từ trên ngọn của lùm cây, một con ngựa trắng phóng lên và bay ngang qua bầu trời xám.

-Ôi chà!

Noguchi nói như vậy nhưng không hề ngạc nhiên. Bởi vì đó không phải là một huyển tưởng xa lạ gì với anh.

-Đúng là đang cưỡi ngựa. Đúng là mặc áo đen!

Người con gái đang cưỡi ngựa mặc cái áo đen, vạt đằng sau dài, bay phấp phới. Nhưng không, cái đang phấp phới phải là đôi cánh của con ngựa đã kéo dài và phủ trên khúc đuôi của nó. Nó giống như một mảnh vải màu đen trùm lên trên bộ đồ màu đen nhưng hình như hoàn toàn không phải là tấm áo. Vừa khi Noguchi đang tự hỏi: “Cái gì vậy nhỉ?” thì huyễn tưởng kia đã biến mất. Trong lòng anh chỉ còn đọng lại ấn tượng những bàn chân màu trắng của con ngựa đang phi.

Dáng con ngựa chạy giống như nó đang đua nhưng nhịp chân trông phơi phới. Trong huyễn tưởng của Noguchi, chỉ có bàn chân của con ngựa với những cái móng nhọn sắc là đang chuyển động.

-Cái vạt dài như tấm vải sau lưng là gì vậy hở ta! Vải hay không phải vải?

Noguchi có vẻ bận tâm về điều đó.

......

Hồi Noguchi còn học những năm cuối bậc tiểu học, trong sân trường nơi có hàng giậu nở đầy hoa trúc đào (1), đã nhiều lần cậu chơi trò vẽ tranh với Taeko. Chúng cùng vẽ tranh ngựa. Bởi vì Taeko hay vẽ tranh ngựa như chúng đang phi trên bầu trời, Noguchi cũng bắt chước theo.

Taeko giải thích:

-Ngựa này đạp văng cả núi, chọc được những ngọn suối thần phun nước đấy!

Noguchi hỏi:

-Sao không thấy cánh của ngựa đâu vậy?

Trong những bức tranh của Noguchi, ngựa đều có cánh.

-Cần gì cánh! Móng nó nhọn sắc cơ mà!

Taeko trả lời như thế.

-Ai đang cưỡi nó vậy?

-Taeko chớ ai! Taeko mặc áo hồng cưỡi ngựa trắng đấy!

-Hưừm. Ngựa đạp văng cả núi, làm phun nước suối thần mà Taeko cũng cưỡi được à?

-Được chứ. Còn ngựa của bạn Noguchi tuy có cánh nhưng sao không thấy ai cưỡi cả?

-Để rồi coi!

Trong bức tranh của mình, Noguchi mới vẽ thêm một đứa con trai ngồi lên mình ngựa. Taeko từ bên cạnh đưa mắt ngắm nghía.

Thế nhưng câu chuyện giữa hai người ngừng lại ở đó bởi vì Noguchi đã kết hôn với một thiếu nữ khác chứ không phải Taeko. Anh có con và bước vào tuổi già, rồi quên bẵng ba chuyện như thế.

Anh nhớ lại được vì giữa những đêm mất ngủ, đột nhiên câu chuyện xưa đã hiện về. Đứa con trai của anh hỏng thi vào đại học, mỗi đêm phải thức đến hai ba giờ sáng để ôn tập là điều đã làm cho anh lo lắng, thao thức hết đêm này đến đêm khác. Mất ngủ lâu ngày, Noguchi đâm ra chán đời. Con trai anh còn chuẩn bị cho kỳ thi năm sau và vẫn nuôi hy vọng nên ban đêm không ngủ. Thế nhưng người cha thì chỉ nằm suông trong giường, mắt mở thao láo. Noguchi khó ngủ không phải vì con nhưng vì cảm thấy nỗi buồn của đời mình. Vướng mắc vào nỗi buồn này, anh không sao đuổi đi và cứ phải để nó bám rễ sâu vào mọi ngõ ngách của lòng mình.

Để ngủ cho ngon, Noguchi đã thử nhiều cách, chẳng hạn lẳng lặng nghĩ ra những hình ảnh thơ mộng và ôn lại kỷ niệm. Thế rồi một đêm anh đã tình cờ nhớ lại bức tranh ngựa trắng Taeko đã vẽ. Anh không nhớ rõ nội dung của nó cho lắm. Trong màn đêm, khi sụp đôi mi xuống, cái huyễn tưởng đến với Noguchi không phải là bức tranh do trẻ con vẽ nhưng là hình ảnh một con ngựa trắng đang phi giữa bầu trời.

-Ôi! Có phải là Taeko-chan trong tấm áo màu hồng đang cưỡi ngựa đó chăng?

Hình ảnh con ngựa một màu trắng đang bay trên nền trời trông thật rõ nhưng màu sắc và hình dáng của người đang cưỡi thì khó nhận ra. Hình như đó không phải là một người con gái.

Tuy vậy, khi tốc độ của con ngựa trắng trong huyễn tưởng bay lượn giữa không gian chậm dần để rồi biến mất ở chân trời xa thì Noguchi đã bị cuốn vào trong giấc ngủ.

Kể từ đếm hôm đó, Noguchi đã dùng huyễn tưởng về con ngựa trắng như một phương tiện để dỗ giấc ngủ. Đã một dạo, chứng bệnh mất ngủ thường quấy phá anh. Nó đã trở thành thói quen khi anh có mối lo hay gặp phải chuyện buồn phiền.

Như thế, từ mấy năm nay, cái huyễn tưởng ngựa trắng đã cứu Noguchi khỏi chứng bệnh khó ngủ. Tuy hình ảnh của con ngựa trắng trong huyễn tưởng rõ ràng và linh hoạt, thế nhưng hình ảnh của kỵ sĩ thì có lẽ là một người con gái trong tấm áo màu đen. Không phải cô nữ sinh áo hồng. Hơn nữa, hình ảnh của người con gái áo đen này cùng với năm tháng, dường như đã già yếu đi và kỳ quái hơn trong huyễn tưởng của Noguchi.

.....

Không chỉ vào lúc nằm trên giường mà nhắm mắt lại, hôm nay lần đầu tiên, giữa khi đang thức và ngồi trên ghế, huyễn tưởng ngựa trắng đã đến với Noguchi. Hôm nay cũng là lần đầu tiên anh lại thấy hình bóng hư huyễn của người con gái trong tấm áo đen với cái vạt thật dài như mảnh vải màu đen tỏa rộng sau lưng. Gọi là bay phấp phới nhưng thật ra mảnh vải đen đó rất dày và có vẻ nặng nề.

-Cái gì đấy nhỉ?

Ngày chưa tắt hẳn và bầu trời vẫn nguyên một màu tro xám. Dù hình ảnh ngựa trắng đã biến mất khỏi nền trời, Noguchi vẫn ngước mắt lên và dõi nhìn theo.

Đã trên 40 năm, anh không gặp lại Taeko. Tin tức cũng không.

(Dịch xong ngày 21 tháng 10 năm 2018)

(1) Kyôchikutô (hiệp trúc đào, oleander) một giống hoa thơm đến từ Ấn Độ, thân cao đến 3m, hay được dùng làm rào giậu. Trong thi ca, tượng trưng cho mùa hạ.

 

Xem tiếp : [ 58. Tấm áo cô em gái  ]

 

 


* Nguyễn Nam Trân :

Một trong những bút hiệu của Đào Hữu Dũng, sinh năm 1945 gần Đà Lạt. Nguyên quán Hương Sơn, Hà Tĩnh. Theo học Chu Văn An (1960~1963) và Đại Học Sư Phạm Sài G̣n trước khi đến Nhật năm 1965. Tốt nghiệp Đại Học Đông Kinh (University of Tokyo) và Đại Học Paris (Pantheon-Sorbonne). Tiến sĩ khoa học truyền thông. Giáo sư đại học. Hiện sống ở Tokyo và Paris. E-mail: dhdungjp@yahoo.com

.........................

® "Khi phát hành lại bài viết của trang này cần phải có sự đồng ư của tác giả (dhdungjp@yahoo.com)
và ghi rơ nguồn lấy từ www.erct.com