|
55. Nhà cầu của Bụt (Setsuchin
Jôbutsu,1929) (1)

Mùa anh đào ở Arashiyama (Kyôto)
Ngày xửa ngày xưa,
ở vùng Arashiyama (2) vào độ xuân về.
Các bà mệnh phụ ở
thành phố Kyôto, những cô tiểu thư, các nàng geisha xóm hương
phấn, mấy cô gái trẻ... đều chưng diện quần áo đẹp đi xem
hội anh đào.
-Xin phép làm phiền
ông bà. Chúng tôi có thể dùng chỗ rửa tay ở đây không ạ?
Họ đỏ mặt thẹn
thùa, cúi đầu hỏi thăm trước cửa những căn nhà nông dân lụp
xụp. Quành ra đằng sau thì thấy chỗ để làm cái chuyện
riêng tư ấy chỉ là một nơi được che bằng một cái mành lác
cũ và ố bẩn mà mỗi lần gió thổi tung, da thịt của những
người con gái kinh đô phải lạnh se. Lại còn nghe đâu đây có
tiếng trẻ con khóc oa, oa nữa.
Cảm thương cho tình
cảnh của những người con gái kinh đô, một anh nhà quê bèn
nẩy ra ý định cất cho họ một cái nhà cầu giản dị nhưng
tươm tất.
Thế rồi, anh ta
dựng một tấm bảng có viết bằng mực đen: “Cho mướn nhà cầu,
một lần giá 3 mon”. Vào dịp xem hoa, người ta chen chúc rợp
đường sá nên anh chàng trúng mánh, chẳng mấy lúc đã giàu
to.
-Dạo sau này,
Hachihei nhờ cho mướn nhà cầu mà kiếm bộn bạc. Tôi cũng
định dựng lên một cái như vậy vào mùa xuân này để đánh
bại hắn mới được. Bà mầy nghĩ sao?
Thèm thuồng địa vị
của Hachihei, một anh khác tên Matsukata mới ngỏ lời với vợ
mình như vậy.
-Ông tính như vậy
là không xong rồi. Cho dù ông mở thêm một cái nhà cầu nhưng
phía bác Hachihei người ta kinh doanh từ lâu, khách đã có
sẵn. Mình chỉ là tiệm mới mở. Nếu làm ăn không chạy chắc
vợ chồng mình sạt nghiệp mất.
-Bà nói sao mà kỳ
cục. Cái nhà cầu tôi định làm không phải bẩn thỉu như nhà
cầu của Hachihei đâu. Nghe nói dạo này ở trên Kyôto, người ta
đang sính Trà Đạo nên tôi muốn cất một cái nhà cầu theo
kiểu trà thất ấy mà. Trước tiên là từ bốn cây cột chính.
Nhân vì gỗ Yoshino nguyên con trông bẩn mắt, ta ghép thêm gỗ
Kitayama vào. Còn như trần nhà sẽ được lợp cói và đóng
đinh, ta lại buông xích sắt để treo ấm nước thay vì dùng
giây thừng. Bà mầy thấy có thông minh không? Cửa sổ thì
mình đặt nó thấp hơn mặt đất, chỗ để chân làm bằng gỗ cây
du, tấm chắn trước bồn cầu với gỗ tuyết tùng phiên Satsuma.
Mấy bức vách sẽ được quét lên một lớp sáp ong và ta chọn
những thanh gỗ bách dài để làm cửa. Tôi còn lấy vỏ tuyết
tùng và cỏ tranh Yamato lợp mái rồi dùng tre, lạt đan vào
nhau mà giữ chúng cho chặt. Bậc leo lên phải được làm bằng
đá Kuruma. Chung quanh nhà cầu rồi sẽ dựng một hàng giậu
trúc và có bồn nước bằng đá cho khách rửa tay (3). Tôi
trồng thêm một cây tùng đỏ ở lối vào làm chỗ tiếp đón
họ. Bố trí đầy đủ như vậy là nhằm lôi kéo các trường
phái trà đạo từ Senke, Enshuu, Uraku cho đến Hayami, tất cả
về đấy!
Bà vợ nghe một
cách lơ đãng rồi đặt câu hỏi:
-Thế thì ông lấy
tiền vào cửa là bao nhiêu, hử ông?
Khổ sở chạy vạy
khắp nơi, rốt cuộc ông chồng cũng cất được một cái nhà
cầu lịch sự vừa vặn lúc hoa anh đào nở. Tấm biển chào
mời thì ông đã xin nhà sư viết mấy chữ đại tự cho giống
bên Tàu.
“Đại tuyết ẩn nhất
độ bát văn”
(Nhà cầu cho thuê
mỗi bận trả 8 mon)
Thế nhưng những
người đàn bà kinh đô chỉ đến ngắm nghía và xuýt xoa chứ
không dám sử dụng vì nhà cầu quá sang và quá đẹp đối với
họ. Mới nhìn thái độ của đám khách, bà vợ đã đập tay
xuống mặt chiếu:
-Ông có thấy chưa?
Tôi đã bảo mà! Ông dồn cả núi bạc vào đó, giờ tính sao
đây?
-Không có gì phải
ầm lên cho to chuyện. Ngày mai, nếu tôi đi rảo quanh vùng
chào khách thì họ sẽ kéo tới đông như kiến cỏ, sắp hàng
mà vào thôi. Bà mầy mai cũng nên dậy sớm, soạn cho tôi một
hộp cơm nắm (o-bentô) đi. Tôi chỉ cần đánh một vòng là
khách sẽ kéo tới đông như xem hội.
Ông chồng dịu giọng
trấn an. Thế nhưng sáng hôm sau, ông ta lại ngủ trưa hơn mọi
ngày. Mãi đến tám giờ sáng, ông mới mở mắt, chỉ quấn tấm
áo kimono lên cho gọn và đeo hộp cơm vào cổ, xong quay lại
nhìn bà vợ với ánh mắt buồn rầu:
-Này má nó ơi! Má
nó bảo việc tôi làm là ngốc nghếch, là mơ mộng hão huyền
chứ gì. Rồi bà coi. Tôi chỉ cần đi chào hàng một vòng là
khách đến ầm ầm. Khi thùng cầu nhà mình đầy ắp thì nhớ
treo bảng “Bên trong có người” để tạm đóng cửa và nhờ
Jirôbê bên láng giềng nó qua xúc bớt một hai gánh đi cho.
Bà vợ thấy chồng
mình sao mà quái lạ.”Đi một vòng”. Có phải ông ta định đi
khắp phố phường Kyôto để gào lên: “Nhà cầu cho mướn! Nhà
cầu cho mướn!” hay sao nhỉ? Trong khi bà còn đang tự đặt câu
hỏi thì có một cô con gái đến ném 8 mon vào hộp đựng tiền
rồi chạy nhanh vào nhà cầu. Sau đó khách hàng hết người
này đến người kia cứ thi nhau tới. Bà vợ ngạc nhiên, tròn
xoe đôi mắt để theo dõi nhưng chả mấy chốc bà đã phải treo
bảng “Bên trong có người” để đổ bớt đi. Vừa xong khách lại
bu tới rần rần. Đến chiều hôm đó, bà vợ đã thâu được 8 kan
(quan) tiền (4) và thay thùng cầu đến năm bận.
-Trời đất ơi! Chẳng
lẽ ông xã nhà mình là Đức bồ tát Văn Thù (Monjuu) (5) tái
sinh hay sao chứ! Ông ta nói mình nghe cứ tưởng chuyện chiêm
bao nhưng lần đầu trong đời mới thấy đó là chuyện có thực.
Mặt mày vui vẻ hẳn,
bà bèn đi mua rượu mang về và ngồi đợi chồng nhưng than ôi,
cái người ta khiêng vào nhà chỉ là thi thể của ông:
-Chồng bác chết
đột ngột trong nhà cầu của Hachihei, chắc vì lên một cơn đau
gãy lưng.
Thực ra, buổi sáng
khi ông rời nhà, đã bỏ ra ngay món tiền 3 mon để vào ngồi
trong nhà cầu của Hachihei và khóa trái lại. Lúc nào có ai
định mở cửa thì ông giả dạng ho sù sụ. Ông cứ tiếp tục
như vậy suốt một ngày dài đến khản cả họng và cuối buổi
chiều xuân dài, ông không còn đứng lên được nữa.
Dân chúng trong
thành Kyôto nghe câu chuyện mới bảo nhau:
-Thật tiếc cho con
người hào hoa phong nhã như ông!
-Thiên hạ đệ nhất
trà nhân là cái ông này!
-Một lối tự tử
kiểu cách nhất Nhật Bản!
-Chỉ xây nhà cầu
mà thành Bụt. Nam mô A Di Đà Phật.
Không ai mà không tỏ
lời khen ngợi.
(Dịch
ngày 11 tháng 11 năm 2018)
(1) Trong cụm từ Setsuchin Jôbutsu (Tuyết Ẩn thành Phật ) thì
Tuyết Ẩn Tự là tên một ngôi chùa bên Trung Quốc, xưa kia có
thiền sư Settô (Tuyết Đậu) tu hành. Ông chăm lo làm công quả
bằng cách lau chùi nhà xí và nhờ tu hành lối đó mà đắc
đạo. Do dó “tuyết ẩn” là cách nói ví von về nhà xí, nhà
cầu. Phật (Hotoke) còn có nghĩa thư hai là người chết.
(2) Arashiyama (Lam Sơn), một thắng cảnh ở thành phố Kyôto,
đến nay vẫn còn đông đảo du khách.
(3) Đoạn này nói về quang cảnh một ... nhà cầu-trà thất,
rất nhiều danh từ chuyên môn nên mạn phép không dịch trọn
vẹn.
(4) Một kan (quan) có khoảng 1000 mon (văn). Vào thời Edo thì
kan tương đương với 960 mon.
(5) Văn Thù bồ tát, một vị Phật tượng trưng cho trí tuệ
siêu việt.
Xem tiếp : [ 56.
Mái nhà ] |