TRUYỆN NGẮN TRONG LÒNG BÀN TAY

Nguyên Tác: Kawabata Yasunari

Dịch: Nguyễn Nam Trân

TẬP IV
 

 

49. Sự cố về khuôn mặt người chết (Shinigao no dekigoto, 1925)

-Anh thử nhìn mà xem. Bây giờ em nó ra thế đấy. Để anh thấy em nó mong được gặp anh biết bao, dù chỉ trong thoáng chốc!

Bà mẹ vợ nói như vậy và hấp tấp đưa anh vào gian phòng. Một số thân nhân đang ở cạnh đầu nằm của người chết, họ đồng loạt ngẩng nhìn anh.

Bà mẹ vợ nhắc thêm một lần nữa:

-Nhìn mặt em nó đi.

Bà dợm đưa tay gỡ cái khăn màu trắng úp trên mặt xác chết.

Lúc đó anh bỗng buột miệng nói ra một câu bất chợt đến trong đầu:

-Khoan đã mẹ ạ. Mẹ cho phép con gặp riêng nhà con, có được không? Hãy để một mình con trong phòng này thôi.

Câu nói này làm dậy lên một niềm cảm động trong lòng cha mẹ anh em của người vợ. Họ lẳng lặng kéo cánh cửa ngăn, đóng gian phòng lại và bỏ ra ngoài.

Anh đưa tay kéo tấm khăn vải lên.

Khuôn mặt của người chết cứng đờ, biểu lộ một sự đau đớn. Giữa đôi má hóp, hàm răng đã đổi màu như thể đang hô ra. Thịt trên riềm mi đã khô se và dán chặt vào nhãn cầu. Những sợi gân hằn trên trán như đang đông cứng vì thống khổ.

Khi cúi xuống nhìn gương mặt xấu xí của xác chết, anh lặng người trong một đỗi.

Thế rồi anh đưa hai bàn tay run rẩy về hướng đôi môi của người vợ với ý định khép dùm chúng. Như bị ép phải đổi tư thế, mỗi khi anh rời ngón tay ra thì đôi môi ấy lại từ từ mở ra như cũ. Anh cho tay định khép thêm một lần nữa. Nó vẫn mở ra. Anh lập đi lập lại động tác của mình nhiều lần nhưng rốt cuộc đã nhận ra rằng chỉ có mấy nét cứng nhắc bên khóe miệng là hơi dãn ra thôi.

Anh cảm thấy tất cả nhiệt tình của mình đang tụ lại ở những đầu ngón tay và với nó, anh có thể giúp cho giây thần kinh đang căng thẳng của người chết được thư giản. Anh bèn dùng tay chà xát thật mạnh vầng trán của vợ mình. Đến độ bàn tay anh nóng ran.

Một lần nữa, anh ngồi chăm chú nhìn xuống khuôn mặt đã bị mình mặc tình dày vò.

Lúc đó, bà mẹ bước vào phòng và nói:

-Con đi tàu hỏa chắc mệt lắm nhỉ? Ăn trưa xong thì lên nằm nghỉ đi nhé!

-Vâng ạ!

Đột nhiên, nước mắt tuôn lả chả trên gương mặt bà:

-Người chết khôn thiêng lắm. Thấy không, từ lúc con lên đường cho đến khi về đến đây, con bé này nó không đành lòng nhắm mắt. Có lạ chưa? Chỉ cần con nhìn cho một cái, khuôn mặt của nó đã thanh thản bình yên như thế đấy...Tốt lắm. Giờ đây, vợ của con đã mãn nguyện rồi.

Mắt anh trống vắng như người ngây dại còn cô em gái của người vợ thì đang nhìn về phía anh với đôi mắt trong vắt và đẹp nhất trần đời. Thế rồi cô phục xuống khóc òa.

(Dịch ngày 15 tháng 10 năm 2018)

 

Xem tiếp : [ 50. Biển  ]

 

 


* Nguyễn Nam Trân :

Một trong những bút hiệu của Đào Hữu Dũng, sinh năm 1945 gần Đà Lạt. Nguyên quán Hương Sơn, Hà Tĩnh. Theo học Chu Văn An (1960~1963) và Đại Học Sư Phạm Sài G̣n trước khi đến Nhật năm 1965. Tốt nghiệp Đại Học Đông Kinh (University of Tokyo) và Đại Học Paris (Pantheon-Sorbonne). Tiến sĩ khoa học truyền thông. Giáo sư đại học. Hiện sống ở Tokyo và Paris. E-mail: dhdungjp@yahoo.com

.........................

® "Khi phát hành lại bài viết của trang này cần phải có sự đồng ư của tác giả (dhdungjp@yahoo.com)
và ghi rơ nguồn lấy từ www.erct.com