|
29. Trong vòm cây
(KI NO UE, 1962)
Nhà Keisuke
nằm bên kè chỗ con Sông Cái [13] sắp đổ vào biển. Con Sông Cái tiếp
giáp thật gần với vườn nhà nhưng vì người ta đã xây một cái đê con
khá cao nên đứng từ nhà, không thể nào nhìn thấy dòng nước. Kè sông
nơi có những cây tùng mọc thành hàng vốn hơi thấp hơn con đê một tí
nên Keisuke xem những cây tùng ấy chẳng khác nào cây trong vườn nhà
mình. Mặt trước của chúng được chắn lại bằng một hàng giậu cây xanh.
Michiko
thường vạch hàng giậu ấy len qua để sang chơi, đúng hơn là sang gặp
Keisuke. Hồi đó, cả Keisuke lẫn Michiko đều là học sinh năm thứ tư
tiểu học. Chẳng cần theo cổng trước hay đi qua bằng cánh cửa gỗ mé
sau mà vào, hai đứa cứ tạo cho mình cáich thức bí mật là luồn người
dưới hàng giậu. Đối với đứa con gái, thật ra chẳng có gì vui vì phải
đưa tay lên che đầu và mặt, khom lưng chui dưới giậu. Có khi ngã lăn
chiêng giữa vườn, có khi Keisuke phải ôm lấy xốc ra ngoài.
Mỗi ngày mà
cứ qua bên nhà mãi thì cả thẹn với gia đình Keisuke mất nên cô bé
phải chui dưới bờ giậu theo lời Keisuke bày. Có lần, Michiko bảo:
- Chui
thích ghê. Ngực hồi hộp ơi là hồi hộp!
Một hôm,
trong khi Keisuke đang leo lên và ngồi trên cây tùng thì Michiko
chợt chui qua. Không nhìn trước nhìn sau, Michiko hấp tấp đi lên kè
sông rồi dừng chân ở bên hàng giậu mà mình vẫn thường chui qua để
xem mình đang đứng ở đâu. Cô bé vòng cái bím tóc tết thành ba tua
dài và rủ xuống ra đằng trước, ngậm nó trong miệng, nhanh nhẹn đưa
người ra phía trước, chui xuống dưới hàng giậu. Trên cây, Keisuke
ngồi nín thở. Khi Michiko luồn được vào trong vườn rồi, cô không
thấy Keisuke, người đáng lý phải ở đó đợi mình, hoảng hồn định
thối lui. Nhờ có hàng giậu che kín, không ai thấy được, nhưng nó lại
làm cho Keisuke không tìm ra cô.
Keisuke gọi:
-
Mitchan[14]! Mitchan!
Michiko rời
khỏi hàng giậu, dáo dác nhìn quanh khu vườn rồi hướng lên phía có
tiếng Keisuke.
-Mitchan!
Cây tùng nè. Anh ở trên cây tùng đây nè!
Không nghe
Michiko nói được câu nào, Keisuke lại lên tiếng:
- Tới đây.
Ra đi, tới đây này!
Khi Michiko
vừa chui ra khỏi hàng giậu, cô ngẩng đầu lên nhìn Keisuke và bảo:
- Xuống đây
với em!
- Mitchan,
leo lên đi. Ở trên cây thích lắm!
- Em không
leo nỗi đâu. Chọc em hoài, con trai gì cứ hay hù dọa người ta.
Xuống đây!
-Leo lên đi
mà. Cành nhiều như thế này, con gái cũng leo được.
Michiko
ngắm nghía vị trí mấy cành cây.
-Em mà có
ngã là tại Keichan [15] đó nghe! Rủi có chết, em bắt đền đó nha.
Thế rồi cô
bé bám đu đưa vào cái cành phía dưới, bắt đầu leo lên.
Leo được
đến cành cây Keisuke đang ngồi thì Michiko đã hổn hển:
- Em leo
được, em leo được rồi.
Mắt cô bé
long lanh:
- Sợ quá
trời, cứ phải bíu lấy.
- Thôi xong
rồi...
Keisuke kéo
cô bé vào lòng siết chặt. Michiko ấp lấy đầu Keisuke:
- Thấy được
biển kìa!
- Cái gì
mình cũng thấy được hết. Bờ bên kia sông, cả phía trên nguồn sông
nữa kìa.
.... Có
phải leo lên đây thấy thích không?
- Thích quá
đi chứ! Keichan này, mai mình lại leo lên nữa nhé.
- Ừ!
Keisuke im
lặng một hồi rồi tiếp:
- Mitchan,
chuyện bí mật đó nghe. Anh vẫn hay leo lên cây và ở trên này. Giữ
kín nghe, bé! Ở trên cây đọc sách được, học bài cũng được. Nhưng
đừng kể cho ai nghe hết nhá.
- Em không
kể đâu.
Michiko gật
gật nhưng lại hỏi:
- Chứ tại
sao anh biến thành chim như vậy?
- Chỉ cho
một mình Mitchan biết thôi nghe!...Ba anh với má anh mới cãi nhau dữ
dội. Má đòi dắt anh về nhà ông bà ngoại ở. Anh không muốn ngó thấy
mấy cảnh đó nên leo lên cây trước sân, núp ở trên cây! Họ bảo nhau
thằng Keisuke nó biến đi đâu mất rồi, sao tìm hoài cũng không thấy.
Ba anh ra tận ngoài biển mà tìm, ở trên cây anh thấy hết. Hồi mùa
xuân năm ngoái đó.
- Ba má anh
sao lại gây gổ với nhau?
- Còn phải
hỏi. Tại ba anh có bà bồ nào đó mà.
..........................................................
- Thế rồi,
từ dạo đó, anh cứ thường leo lên cây. Cả ba anh lẫn má anh đều chưa
biết chuyện này. Bí mật nghe, bé!
Và như để
cho Michiko hiểu rõ hơn, Keisuke nhấn mạnh:
- Mitchan
này! Kể từ ngày mai, nhớ mang sách lên đây. Tụi mình học trên cây
nhé. Thế nào học cũng giỏi ra. Cái cây sơn trà trong vườn đó em, lá
thật rậm, có đúng không? Ở dưới cây, không cách chi nhìn thấy bên
trên.
Chuyện "bí
mật" đó của hai đứa trẻ kéo dài chắc phải đến hai năm. Nhờ có thân
cây thật vững chải đở cho tán lá bủa rộng, chúng có thể cảm thấy
thoải mái khi ở trên đó. Michiko ngồi vắt chân trên một cành và thân
mình lại tựa vào một cành khác. Có hôm chim ghé qua chơi, có hôm
gió đến xạc xào trong lá. Cây đâu đến nỗi cao chi cho lắm nhưng hai
người yêu bé nhỏ ấy cảm thấy trên đó là một thế giới hoàn toàn cách
biệt với cõi nhân gian.
(Dịch ngày
15/01/2010).
Chú thích :
[13] - Nguyên tác Ôkawa. Có thể là
danh từ riêng và quen thuộc thường để chỉ con sông Sumida chảy qua
Tôkyô. Có thể là danh từ chung với nghĩa "một dòng sông lớn".
[14] - Tên gọi thân ái Michiko.
[15] - Tên gọi thân mật Keisuke.
Xem tiếp : [ 30.
“Người đẹp dưới trăng” ] |