TRUYỆN NGẮN TRONG LÒNG BÀN TAY

Nguyên Tác: Kawabata Yasunari

Dịch: Nguyễn Nam Trân

TẬP II
 

 

30. “Người đẹp dưới trăng”  (GEKKA BIJIN, 1963)

Đă ba năm liền, mỗi năm một lần vào mùa hạ, Komiya vẫn cho mời những người bạn học cũ của vợ ḿnh đến nhà chơi đúng cái đêm mà những đóa hoa gọi là Gekka bijin hay "Người đẹp dưới trăng" đó nở.

Bà Murayama là người đến sớm nhất, lên tiếng khi vừa bước vào pḥng khách:

- Ôi chao, đẹp quá. Nở nhiều như thế này cơ à, thích mắt thật. C̣n hơn cả năm ngoái...

Rồi cứ đứng nguyên như thế, bà ngắm những đóa Gekka biijn.

- Năm ngoái chỉ có bảy đóa thôi phải không? Đêm nay sẽ nở được bao nhiêu ấy nhỉ?

Trong căn pḥng khách rộng lớn kiến trúc bằng gỗ kiểu Tây Phương cổ kính, cái bàn đã được dọn qua một bên dành chỗ cho một bục tṛn. Những chậu Gekka bijin bày giữa bục. Tuy những chậu hoa nằm ở một vị trí thấp hơn đầu gối người xem nhưng cành lá của Gekka bijin vươn dài hơn thế, tận đến ngang tầm mắt của bà.

- Hoa đâu mà trắng huyền ảo thế này. Như đang nhìn thấy hoa trong mộng...

Bà nói lại một câu giống như năm ngoái. Năm kia cơ, lúc mới nh́n thấy những đóa hoa này lần đầu, bà vẫn nói cùng một câu ấy với cái giọng đầy xúc cảm hơn nhiều...

Bà tiến gần bên mấy đóa Gekka bijin, ngắm cho tỏ tường thêm một hồi nữa. Thế rồi bà đến trước mặt Komiya, cảm ơn ông đă mời ḿnh đến chơi. Hướng về phía cô con gái đứng ngang tầm Komiya, bà cũng ngỏ lời:

- D́ cảm ơn Toshiko-chan [17] về buổi tối hôm nay. Cháu càng lớn, trông càng xinh...Mong sao năm nay Gekka bijin lại nở gấp đôi năm ngoái, Toshiko-chan cũng trưởng thành như hoa vậy nhé.

Đứa bé gái nh́n khuôn mặt của bà mà không nói ǵ. Nó không tỏ vẻ e thẹn nhưng cũng không mỉm lấy một nụ cười.

Bà Murayama hướng về phía Komiya:

- Chắc anh phải dồn hết tâm lực chăm sóc hoa? Không thôi sao hoa lại nở nhiều như thế được...

-Tối nay h́nh như là lúc hoa nở nhiều nhất trong năm.

Komiya nói ra như muốn giải thích tại sao ḿnh lại gấp rút mời mọi người đến nhà tối hôm đó nhưng trong giọng nói của ông không thấy có sự sốt sắng.

Bà Murayama đến sớm hơn cả nhưng lư do không phải v́ bà sống ở vùng bờ biển Kugenuma, cách địa điểm tên là Hayama [18] này không bao xa. Khi Komiya gọi cho bà biết trước tiên là "Đúng là tối nay đó!" th́ lập tức bà đă nhận nhiệm vụ rủ rê bằng điện thoại nhóm bạn bè ở Tôkyô. Những câu trả lời qua điện thoại của họ cũng được bà thông báo cho chủ nhân. Trong số năm người được mời đến th́ đă có hai bà bận việc, một bà muốn đợi chồng về rồi mới quyết định. Chỉ có hai bà Imasato và Ômori cho biết là họ đến được.

- Chị Ômori bảo với em có ba người thôi à? So với năm là không đủ bộ. Mời thêm được chị Shimaki nữa th́ hay! Tuy Shimaki năm nay mới đến lần đầu nhưng chắc là trong đám cùng lớp với chúng em, dân độc thân chỉ c̣n mỗi chị ấy.

Bà Murayama nói như vậy.

Cô bé Toshiko nhỏm người khỏi ghế, đi ngang qua khỏi chỗ đặt Gekka bijin, như muốn rời căn pḥng.

- Toshiko-chan ơi!

Bà Murayama gọi giật cô lại:

- Ḿnh đến xem hoa với nhau đi!

- Cháu đã xem rồi ạ!

- Cháu đă xem hoa lúc nó nở? Xem với bố rồi hả...? Này Toshiko-chan, Gekka bijin nở như thế nào hở cháu?

Cô gái không quay đầu lại nh́n bà, cứ thế mà đi thẳng.

Bà Murayama nhớ lại hồi năm kia, Komiya đă tả cho bà là đóa hoa đã hé ra như được gió ve vuốt và cách nở của nó giống một búp sen.

- Toshiko-chan coi bộ không thích gặp bạn bè của mẹ hay sao? Chắc cháu không muốn ai nhắc đến chuyện mẹ cháu?

Bà Murayama lại nói tiếp:

- Phải chi có chị Sachiko có mặt ở đây để cùng ngắm hoa với chúng ḿnh. Nếu chị Sachiko c̣n ở đây, chắc anh Komiya hơi đâu chăm chút cho Gekka biijn làm chi nhỉ?

...............................................................

Một đêm mùa hạ năm kia, bà Murayama có đến chỗ Komiya yêu cầu ông cho Sachiko, bà vợ đă xa nhau, trở về, và khi đó có nh́n thấy ở đấy những đóa Gekka bijin. Thế rồi bà mới xin Komiya cho phép ḿnh sắp đặt mời nhóm bạn bè cũ của Sachiko đến đây để xem hoa.

Có tiếng xe hơi. Bà Imasato vừa đến nơi. Lúc đó đă quá chín giờ rưỡi tối. Gekka bijin chỉ hoàn toàn nở khi trời vào đêm, sau hai ba tiếng đồng hồ th́ đă úa tàn. Đời hoa chỉ có mỗi một đêm thôi. Hai mươi phút sau mới thấy bà Ômori kéo theo bà Shimaki đến. Bà Murayama giới thiệu Shimaki Sumiko với Komiya.

- Người này c̣n trẻ bắt chết, có phải không anh? Đẹp nơn nên chưa chịu lấy ai đó!

- Chỉ vì em không được khỏe.

Vừa trả lời, đôi mắt của bà như ánh lên long lanh khi nh́n Gekka bijin. Chỉ có ḿnh Sumiko là người lần đầu tiên mới được biết đến nó. Sumiko đứng lặng người một hồi trước những đóa hoa, nàng đi chầm chậm chung quanh ngắm nghía, rồi lại nghiêng mặt kề sát bên hoa.

Hoa nở từ đài hoa lớn nằm ở chóp những phiến lá dài, đóa hoa to, trắng tinh, run nhẹ theo làn gió thoảng đến từ bên ngoài cánh cửa sổ đang mở toang. Hoa thật lạ lùng, cánh của Gekka bijin không giống loại cúc bạch lá dài cũng không giống loại thược dược trắng. Chúng là những đóa hoa chỉ thấy trong mộng huyễn. Ba thân hoa dựa vào một lóng trúc, vươn lên bên trên những phiến lá xum xuê màu lục đậm vây lấy nhiều đóa. V́ thuộc họ xương rồng, lá của cây mọc tiếp ra từ lá. Nhụy đực lại dài.

Bị thu hút bởi quang cảnh Sumiko chăm chú nh́n hoa, Komiya đi đến đứng bên cạnh lúc nào mà h́nh như Sumiko vẫn không hay biết. Komiya lên tiếng:

- Gekka bijin th́ bây giờ ở bên Nhật ḿnh người ta chăm nhiều lắm [19] thế nhưng trong một đêm mà nở cho những mười ba đóa thì hăy là chuyện hiếm. Ở nhà tôi đây, mỗi năm hoa nở sáu, bảy lần nhưng đêm nay như thế là nở nhiều nhất đấy.

Komiya bèn đưa tay chỉ một nụ hoa lớn tựa hoa loa kèn và bảo đóa hoa này ngày mai sẽ nở, rồi chỉ những chồi nhỏ như hạt đậu con bên cạnh lá, ông giải thích cho Sumiko cái này sẽ thành lá, cái kia sẽ thành nụ. Một cái nụ như vậy, cho đến khi nở ra phải mất cả tháng.

Hương hoa ngọt ngào vây tỏa quanh Sumiko. Làn hương đó đậm đà hơn hương huệ nhưng không có cái nồng nồng khó chịu của hoa huệ. Ngay cả khi Sumiko đi về phía ghế ngồi, mắt của nàng vẫn chưa chịu rời Gekka bijin.

- Ô ḱa, tiếng vĩ cầm...Ai trong nhà chơi vĩ cầm thế hở?

- Con tôi đấy!

- Nhạc dễ thương quá. Bản ǵ đó anh?

- Chịu thôi!

Theo bà Ômori th́ điệu nhạc đệm ăn khớp với Gekka bijin. Sumiko ngước mắt nh́n lên trần nhà rồi bước ra bãi cỏ ngoài vườn. Biển ở ngay phía dưới.

Khi quay trở lại pḥng khách, Sumiko bảo:

- Con gái của anh đấy à? Em thấy cháu qua bao lơn lầu hai....Đánh đàn mà chỉ đâu lưng chứ không nh́n ra hướng biển. Em e cháu nó thích như vậy cũng không chừng....

(Dịch ngày 16/01/2010)

Chú thích :

[17] - Tên gọi thân mật Toshiko. Cháu Toshiko.

[18] - Địa danh nằm trên bán đảo Miura, phia nam Tôkyô.

[19] - Hoa này vốn không có ở Nhật, có lẽ đến từ một vùng khí hậu nóng hơn như Đài Loan.

 

Xem tiếp : [ Tập III ]

 

 


* Nguyễn Nam Trân :

Một trong những bút hiệu của Đào Hữu Dũng, sinh năm 1945 gần Đà Lạt. Nguyên quán Hương Sơn, Hà Tĩnh. Theo học Chu Văn An (1960~1963) và Đại Học Sư Phạm Sài G̣n trước khi đến Nhật năm 1965. Tốt nghiệp Đại Học Đông Kinh (University of Tokyo) và Đại Học Paris (Pantheon-Sorbonne). Tiến sĩ khoa học truyền thông. Giáo sư đại học. Hiện sống ở Tokyo và Paris. E-mail: dhdungjp@yahoo.com

.........................

® "Khi phát hành lại bài viết của trang này cần phải có sự đồng ư của tác giả (dhdungjp@yahoo.com)
và ghi rơ nguồn lấy từ www.erct.com