|
26. Anh chồng bị cột
(SHIBARARETA OTTO, 1930)
Việc chồng bị vợ ḿnh trói buộc vẫn
thường được xem như chuyện chẳng khiến ai phải ngạc nhiên.
Tuy nhiên, ở đời, một anh chồng bị vợ,
đúng như cách người ta nói, trên thực tế, đă dùng một sợi giây con
hay thứ ǵ giống như thế, cột chân cột tay lại, không phải là chuyện
chưa hề xảy ra. Chẳng hạn trường hợp một cô vợ bị bệnh, chân tay
không thể cử động được và anh chồng phụ trách việc chăm sóc. Nếu cô
cứ phải lên tiếng khi cần đánh thức người chồng đang ngủ th́ quá
nhọc nhằn. Nhất là có khi cô vợ nằm ngủ một ḿnh trên giường trong
khi giường của anh chồng lại đặt xa ra một chút. Làm cách nào để cô
vợ đánh thức được chồng giữa đêm hôm? Cách hay nhất là cột cánh tay
của hai người lại bằng một sợ giây, có ǵ th́ cô vợ giật nó ra hiệu.
Người vợ trong lúc đau yếu thường hay
buồn. Mỗi khi gió thổi làm lá rụng, lúc nằm thấy một cơn ác mộng hay
khi nghe tiếng chuột chạy láo nháo, nghĩa là khi nào có chuyện ǵ
dùng được làm cái cớ, là nàng sẽ t́m cách dựng người người chồng dậy
tṛ chuyện. Nội cái việc trong khi nàng không chợp mắt được, bên
cạnh anh chàng lại lăn ra ngủ mà thôi, cũng làm cho nàng không ưng ư
rồi.
-Độ rày anh làm sao mà có giật giây
cũng không cố thức giấc cho em nhờ. Em muốn buộc thêm cái chuông, mà
chuông bằng bạc cơ!
Đấy, nàng vừa nghĩ ra được một tṛ
chơi mới. Thế rồi, trong đêm thu khyua khoắt, cái tiếng lúc la lúc
lắc của cái chuông bạc mà cô vợ bị bệnh hoạn đeo đẳng này dùng để
đánh thức chồng nghe như một thứ âm nhạc buồn thảm làm sao.
Có một cô Ranko cũng đem giây cột lấy
chân chồng ḿnh. Thế nhưng tương phản với cái âm nhạc buồn thảm của
cái chuông nơi người đàn bà nay đau mai yếu, cô là người đàn bà của
một thứ âm nhạc tươi vui, vũ công tŕnh diễn trong một hộp đêm. Khi
trời đă thật sự vào thu, hơi lạnh làm cho ngay cả Ranko với tấm thân
trang điểm nhưng hầu như trần truồng đang ở giữa đường từ gian pḥng
sửa soạn của nghệ sĩ và sân khấu, cảm thấy nổi da gà. Thế nhưng chỉ
cần ra nhảy một chút theo điệu nhạc Jazz là phấn trắng trên người đă
nhễ nhại mồ hôi. Những ai ngắm đôi chân nàng nhảy nhót nhẹ nhàng và
sống động như vậy, nào có thể tưởng tượng rằng chúng được cột dính
vào một anh chồng. Thực ra, không phải anh chồng cột chân nàng.
Chính nàng mới là người cột lấy chân chồng.
Khi cô nàng chạy bay vào gian buồng
tắm của căn pḥng nơi các nghệ sĩ sửa soạn y trang th́ đă 10 giờ đêm.
Chuyện về đến nhà trong chung cư lúc thân thể c̣n giữ ấm hơi nước
nóng, tính ra trong mười hôm chỉ được có bốn bận. Sáu hôm kia là
phải tập dượt có khi đến hai, ba giờ khuya. Chung cư tuy thuộc khu
vực công viên Asakusa, nơi có nhiều căn pḥng cho các nghệ sĩ mướn,
nhưng theo qui định, đóng cửa trước một giờ sáng.
- Từ cửa sổ tầng ba, có để tḥng
xuống một sợi giây đó chứ!
Ranko lỡ lời nói như thế trong căn
pḥng trang điểm dành cho nghệ sĩ.
- Sợi giây ấy cột vào chân ổng. Hễ
dưới này tui giật th́ ổng thức dậy dùm cho.
- Ủa, vậy ổng không phải là "sợi giây"
(himo) thật hay sao?
(Trong tiếng Nhật), sợi giây (himo)
c̣n có nghĩa là người sống bám vào đàn bà).
- Nè, chị Ranko! Chị có biết điều chị
nói ra tai hại lắm không? Nguy hiểm thiệt đó! Lỡ như có ai đó giật
giây mà người trên kia nưa tỉnh nửa mơ, tưởng là Ranko mà mở cửa ra
th́ cơ sự sẽ ra sao? Đầu óc để như vậy, có khi kẻ gian lên tới tận
lầu ba rồi ḿnh cũng c̣n chưa biết là mở cửa lầm đó nghe! Để tui thử
làm coi ra sao. Chụp được chuyện hay quá nghe ta!
Bạn đồng nghiệp trong pḥng trang
điểm trêu chọc Ranko kiểu đó là hăy c̣n khá chứ kẹt hơn nữa là khi
sự bí mật về sợi giây lọt vào tai tụi du đăng. Không biết kiếm đâu
ra mấy vé mời, chúng nó tụ tập thành một đám ở hàng ghế trên lầu hai,
làm như thể nghề nghiệp của chúng là đến đó để gọi ơi ới tên các cô
đang nhảy trên sân khấu. Và chúng là những kẻ tính đi kéo sợi giây
của Ranko.
- Nè anh, tối nay không chừng mấy
thằng quỷ sứ nó tới nhà ḿnh giật dây đó!
Ranko từ pḥng trang điểm nơi mình
làm việc gọi điện thoại về cho chồng. Giọng anh chồng c̣n ngái ngủ:
- Thiệt sao? Để anh kéo sợi giây lên
trước vậy.
- Đừng, anh. Em mới nghĩ ra cách này
hay lắm!
Ranko vừa nói vừa tủm tỉm cười.
- Tuy là bọn du côn du kề nhưng lúc
em lên sân khấu, tụi nó hay gọi tên để ủng hộ. Chúng quảng cáo cho
em, được việc lắm. Em cũng muốn nhân đây cảm ơn chúng. Nếu có ǵ ăn
được như bánh nhân đậu đỏ chẳng hạn th́ hay quá! Anh cứ cột nó trên
đầu giây cho em. Bề ǵ bọn này từ sáng đến chiều đă mấy khi được no
cơm đâu, thế nào cũng mừng rơn mà! Như vậy, tụi nó mới khen Ranko
tốt bụng, dễ thương.
-Được thôi!
Anh chồng vừa ngáp, uể oải trả lời.
Một nhà thơ nghèo như anh ta, ngay cả tiền mua bánh cũng không có.
Anh nh́n quanh quất trong pḥng, chỉ thấy có mỗi một tràng hoa mà
người nào đó đă đem đến tặng Ranko.
Giờ đây phải xem thử có phải trong
cái "đạo" của nhóm thanh niên du đăng này, phong cách coi được hoa
đáng vui mừng hơn là được bánh hăy c̣n tồn tại hay không đây! [10]
Cả bọn láu lỉnh vừa nhịn cười, vừa
giật mạnh sợi dây tḥng xuống từ pḥng Ranko. Chúng nó cảm thấy sợi
dây sao mà nhẹ hều. Một bọc gói bằng giấy báo bỗng rơi ập xuống. Ôi
chao, khi nh́n lên th́ khung cửa sổ bằng kính của căn pḥng trên lầu
ba vẫn đóng im ỉm. Mở bọc giấy báo ra, chúng nhận ra chỉ toàn hoa là
hoa. Th́ ra đó là những đóa hoa giả mà anh chồng của Ranko đă bứt
tuột ra từ tràng hoa. Cả bọn cùng nhau bật tiếng kêu lên một lượt.
- Học đ̣i làm sang hở ta!
- Tŕnh diễn kiểu mới hay sao chớ!
Đáng nể quá đó nghe.
- Ngày mai tụi ḿnh đem hoa này ném
lên sân khấu cho Ranko nó biết.
Mỗi cậu trong đám tự gắn trên ngực
ḿnh một đóa hoa rồi thồn đầy hoa vào trong ống tay áo và rút lui
khỏi chỗ đó.
-Ê tụi bay, biết đâu chẳng là tṛ
chơi cắc cớ ǵ của con nhỏ Ranko đây?
- Sao nói vậy được. Chắc chắn con nhỏ
hăy c̣n ở đằng rạp.
-Hay chuyện này do thằng chồng bày vẽ
ra?
-Thế th́ càng vui chứ lỵ!
-Thằng đó h́nh như trước kia là nhà
thơ chi đó!
Nhưng nói ǵ mặc ḷng, đêm hôm sau cả
bọn đều đem những đóa hoa đó ném lên sân khấu cho Ranko.
Thế nhưng phần Ranko, một khi đă là
nghệ sĩ hành nghề trong khu Asakusa, không phải lúc nào cô cũng về
nhà trễ tràng v́ chăm lo tập dượt. Nếu có đêm cô cùng đồng nghiệp đi
uống rượu ở tiệm bán đồ nhắm oden Yoshiwara nơi mở đến 3 giờ sáng
th́ cũng có bữa khác cô lại được khách mời đến tiệm chuyên môn món
thịt gà bán suốt đêm ở gần công viên. Bọn thanh niên du đăng từng
chứng kiến điều đó. Từ khi nhận được bó hoa, bọn chúng đă trở thành
bạn đồng minh của anh chồng Ranko.
-Tụi ḿnh phải trị con Ranko một lần
cho tởn. Nghĩa là một đứa kéo thằng chồng ra khỏi nhà. Khi hắn ra
ngoài rồi th́ ḿnh lên trên gác, lấy hết quần áo son phấn gương lược
của nó để vào trong một tay năi và cột ở đầu giây. Khi con nhỏ Ranko
đi uống say về nhà mà giật giây th́ cái tay năi sẽ rớt xuống trước
mặt. Nó sẽ hiểu ngay là thằng chồng tỏ ư muốn đuổi vợ ra khỏi nhà.
Kế hoạch là như vậy đấy!
Cái đêm mà chúng thành công trong
việc thực hiện cái mưu chước ảo diệu đó, một thằng trong bọn đă đứng
ra chận ngang đường và nói với Ranko khi cô nàng đang được khách kéo
đi đâu đó:
-Sao lại đi ngoại t́nh như vậy,
không sợ thằng chồng nó tống cổ ra khỏi nhà cho à?
- Cảm ơn anh hai khéo lo. Nhưng bề ǵ,
chính em mới là người cột giây trói ông chồng em đó, anh hai ơi.
(Dịch ngày 21/12/2009)
Chú thích :
[10] -
Tục ngữ Nhật Bản có câu: Hana yori dango (Bánh tốt hơn hoa) ư nói
cái ǵ như miếng ăn mới là thực tế, vẫn hơn.
Xem tiếp : [ 27.
Mặt trời lặn ] |