|
27. Mặt trời lặn
(RAKUJITSU, 1925)
Một cô gái
cận thị đang lụp chụp viết cho xong một tấm bưu thiếp gửi bằng b́
thơ trong sân một trạm bưu điện hạng nh́.
- Bên cửa
sổ tàu điện...bên cửa sổ tàu điện...bên cửa sổ tàu điện...
Viết xong
ba lần, cô xóa ba lần.
- Bây giờ
...bây giờ...bây giờ...
Người nhân
viên phụ trách bưu phẩm thượng khẩn găi đầu bằng một cây bút ch́.
Cô hầu bàn
trong căn bếp của một quán ăn lớn đang nhờ anh bếp cột cho ḿnh cái
giây của tấm tạp-dề mới.
- Cô muốn
tôi cột sau lưng à? Sau lưng không phải là quá khứ hay sao? Thôi
ḿnh cột đằng truớc bằng đôi vú của cô đi.
-Xí!
Nhà thơ
cũng phải mua đường cát như ai. Cậu bán hàng học việc trong tiệm bán
đường đang thọc cái vá dùng để xúc vào trong đống đường cao như núi.
- Thôi, tôi
sẽ dẹp chuyện về nhà nướng mấy miếng bánh bột nếp [11]! Nếu bỏ đường
cát vào túi quần mà đi ngoài phố, thế nào cũng đâm ra nghĩ những
chuyện mơ mộng viễn vông chỉ tuyền một màu trắng.
Thế rồi nhà
thơ th́ thầm với đám người đi ngược chiều với ḿnh:
- Này các
bạn ơi, Bộ mấy người đi về quá khứ đó à? Tôi đang bước về tương lai
đây. Như thế th́ có ai là người đi cùng một hướng với tôi không? Anh
chàng kia cũng đi về tương lai à? Làm ǵ có, đùa dai hay sao chứ!
Cậu bé nhà
bưu điện đạp xe chạy ṿng quanh cô gái cận thị.
-Xem này!
Xem này!
- Không
thấy tôi cận thị sao? Trắng toát như đường cát ngoài tiệm bán đường
tôi c̣n chả nh́n ra nữa là! Cứ ngỡ anh chàng kia đă leo lên cửa sổ
toa tàu với một cô gái khác. Anh chàng đó thực ra đă đi với cái tôi
hiện tại đấy à? Này, nhờ tí, bác bưu điện khẩn!
Nhà thơ và
cô hầu bàn đang cười chúm chím với nhau trong quán ăn.
-Tạp dề mới
đấy hả? Đằng ấy cho tớ xem sau lưng tí đi. Để coi con bướm vừa mới
đậu xuống lưng em nó ra sao nào!
- Thôi đi.
Anh đừng nh́n vào quá khứ của em nghe!
- Được rồi,
nếu anh hướng về tương lai mà bước, có nghĩa anh sẽ đến được chỗ của
em.
Vừa vặn lúc
đó, mảnh mặt trời cho đến nay đang vướng trên mái nhà kho của tiệm
cầm đồ nằm ở quăng cuối hướng tây nơi mà con đường chạy từ phía đông
xuyên qua khu phố này đụng vào, bỗng rơi thẳng tuột không lấy một
tiếng vang.
Ối chà! Tất
cả bộ hành đang đi trên đường trong giây phút chứng kiến cảnh tượng
ấy đều thở hắt ra. Tiến được ba bước, họ đă chùn chân. Thế nhưng,
chẳng ai nhận ra được điều đó.
Lũ trẻ đang
nô đùa ở cuối phía đông con đường, mới hướng về phía tây, đứa nào
đứa nấy cũng chậm chân lại rồi lấy thế phóng lên không trung. Chúng
nó muốn nh́n cho được cảnh mặt trời rụng xuống.
- Thấy nó
rồi!
- Thấy nó
rồi!
- Thấy nó
rồi!
Chúng nó
xạo cả. Có thấy cái quái ǵ đâu mà cũng nói....
(Dịch ngày
11/01/2010)
Chú thích :
[11] Nguyên văn: bánh dẻo làm
bằng bột nếp giă mịn, nướng lên ăn với đồ mặn hoặc đồ ngọt.
Xem tiếp : [ 28.
Thói quen trong giấc ngủ ] |