|
25. Tiếng sấm mùa thu
(AKI NO KAMINARI, 1928)
Lúc đó trời
mới vào thu, những nàng con gái trẻ từ ngoài biển trở về túa ra
ngoài đường giống như một bầy ngựa lông nâu hồng hạt dẻ. Đám cưới
của chúng tôi được tổ chức trong một căn pḥng khách sạn với âm nhạc
chơi bằng ống shô và hichiriki. [8] Bỗng dưng lúc đó ngoài cửa sổ có
ánh chớp nháng rồi một tiếng sấm gầm lên rơ to như muốn phá tan buổi
lễ. Cô dâu mới mười bảy mặt tái mét, hai mắt nhắm nghiền và ngă rủ
xuống tựa một lá cờ đẫm nước.
- Ḱa, cánh
cửa sổ! Kéo màn lại!
Thế rồi,
khi lễ cưới cử hành xong, cha của cô dâu mới nói:
- Con bé
nhà tôi nó sợ tiếng sấm có khi v́ cái huông tự ngày xưa đấy.
Sau đó, ông
kể lại truyền thuyết về người con có hiếu ở xứ Tamba.
Trong thôn
Haji quận Amada thuộc vùng Tamba ngày xưa có một chàng trai tên
Ashida Shichizaemon. Anh ta hiếu hạnh đến nỗi được lănh chúa tuyên
dương, đặc biệt cho miễn cả việc nộp tô. Thế nhưng anh có một bà mẹ
tính hay sợ sấm, chỉ cần nghe tiếng trống lớn, bà ta đă muốn ngất
đến nơi. Do đó khi có tiếng sấm nổi lên ́ ầm th́ cho dầu ở đâu hay
đang làm ǵ, Shichizaemon cũng chạy bay về nhà. Mùa hè, anh không đi
đâu, ngay cả qua thôn bên cạnh. Nào chỉ có thế thôi. Sau khi mẹ anh
mất rồi, mỗi khi nghe tiếng sấm, anh chạy ngay ra ngoài nghĩa địa ôm
chặt lấy tấm bia trên mộ bà.
Rồi một đêm
băo lớn dậy lên, anh chàng Shichizaemon đáng thương kia đă bị sét
đánh chết mất trong khi vẫn phủ phục ôm chặt tháp bia trên mộ mẹ.
Sáng hôm sau trời quang mây tạnh, khi dân làng đến gỡ cánh tay vẫn
ôm chặt bia mộ của Shichizaemon ra th́ thấy nó rơi ra lả tả. Bất cứ
chỗ nào trên cái xác đă cháy đen, nếu đụng vào là đều vỡ vụn như một
h́nh nhân làm bằng than.
Người ta
thấy ư định rứt anh chàng Sichizaemon hiếu đễ khỏi tháp bia mộ người
mẹ là một điều lầm lẫn. Có một bà cụ già mới nhặt từ chỗ đó một lóng
tay anh ta c̣n rơi rớt lại, vừa van vái vừa cất vào ống tay áo.
- Tôi xin
đem về cho thằng con bất hiếu nhà tôi nó uống!
Tôi cũng
thế, tôi cũng thế, cả bọn dân làng nhao nhao lên và nhặt nhạnh những
mảnh vụn di hài anh ta.
-Trong nhà
tôi tổ tiên đời đời cũng giữ lại được một ít tro cốt của anh như của
gia bảo, anh ạ! Ngay tôi khi c̣n nhỏ cũng được mẹ tôi cho uống đấy!
Có lẽ v́ lư do đó mà cả tôi lẫn cô bé này, hai cha con đều sợ sấm
sét cả.
-Cô bé này
cũng.....
Tôi bắt
chước ông nhạc, gọi người vợ mới cưới của ḿnh là "cô bé này".
-Thế th́ cô
bé này cũng đă uống tro cốt đó à?
- Ơ không!
Thực ra tôi hoàn toàn không nhớ ra chuyện đó! Thế nhưng nếu anh chị
sui bên nhà muốn cho nó uống th́ tôi sẽ gửi ngay một phong nhỏ!
Căn nhà mới
ở ngoại ô. Khi chúng tôi đặt chân đến ngôi nhà mới, tất cả cái ǵ
cũng mới, th́, từ đằng sau cái tủ đựng áo xống [9] mới toanh, hăy
c̣n chưa gỡ tấm vải trắng phủ lên trên, bỗng nhiên có bốn con dế ở
đâu chạy ra. Cô dâu mới vẫn c̣n cái vẻ rạng rỡ của một bó hoa xoan
đầu mùa hạ....thế nhưng khi sấm sét đùng đùng nổi lên với những
tiếng chân hùng hổ tưởng như đấy là mùa hè sắp đi tự sát, tôi đă
vội ôm choàng lấy người vợ mới cưới ngây thơ bé bỏng. Tuy nhiên, khi
chạm vào da thịt người con gái, cảm tưởng đầu tiên của tôi là bên
trong, nàng có cái ǵ của một bà mẹ. Sau đó trong đầu thoáng hiện ra
ư nghĩ là nếu tôi cứ thế mà tiếp tục ôm ấp cái bia mộ mềm mại và ấm
áp này, ai có thể bảo đảm tôi sẽ không bao giờ trở thành một xác
chết cháy đen?
Ánh sáng
chớp nháng và tiếng sấm rền vang trên mái nhà đă làm cho cái giường
tân hôn này thành cái giường tử biệt.
-Kéo màn
lại! Kéo màn lại!
(Dịch ngày 20/121/2009)
Xem tiếp : [ 26
Anh chồng bị cột
] |