TRUYỆN NGẮN TRONG LÒNG BÀN TAY

Nguyên Tác: Kawabata Yasunari

Dịch: Nguyễn Nam Trân

TẬP II
 

 

24. Người mù và cô gái trẻ  (MEKURA TO SHÔJO, 1928)

Đối với một người có đủ sức về nhà bằng cách leo lên chiếc xe lửa thuộc tuyến đường nhà nước từ một ga xép ngoại ô, cớ ǵ ḿnh cứ phải nắm tay anh ta để tiễn chân trên một con đường chạy thẳng tuột ra ngoài đó như thế nhỉ? Đó là điều mà O-Kayo không sao hiểu nổi. Cho dù cô không thể hiểu, công việc ấy, chẳng biết tự lúc nào, đă trở thành phận sự của cô. Khi anh chàng Tamura tới nhà lần đầu tiên, mẹ cô bảo:

- O-Kayo này! Đưa hộ anh ra tận ga đi con.

Vừa đi ra khỏi nhà một đỗi, Tamura đă chuyển cây gậy đang nắm qua tay trái và quờ quạng đi t́m bàn tay của O-Kayo. Nh́n thấy bàn tay của Tamura chơi vơi quanh hông ḿnh t́m không ra chỗ đậu, cô gái trẻ ngượng đỏ cả mặt nhưng không biết làm ǵ khác hơn là ch́a tay cho anh ta nắm. Lúc đó, Tamura nói:

- Cám ơn. -- Coi bộ em hăy c̣n con nít hở em.

O-Kayo tưởng ḿnh phải dắt anh ta lên đến tận toa, thế nhưng sau khi cầm tấm vé xe mà O-Kayo mua hộ và để lại dăm đồng tiền thối trong ḷng bàn tay cô gái trẻ, Tamura một ḿnh xăm xăm bước vào cửa soát vé, rồi khi biết đă tiến gần tới chỗ con tàu đậu trên ke, mới đưa tay ra ngang tầm cao khung cửa sổ toa tàu, vừa rà rà vừa lần bước tới cánh cửa lên xuống và leo vào trong. Cử chỉ của anh ta trông như người đă thạo việc. Thấy thế, khi con tàu chuyển bánh, O-Kayo nhẹ nhõm cả người và không khỏi mỉm một nụ cười. Cô nghĩ thầm mấy đầu ngón tay của anh chàng này sao mà tài t́nh thế, cứ nh́n rơ như là cặp mắt không bằng.

Lại có chuyện như thế này nữa chứ! ... Một hôm, O-Toyo, chị của cô, đang ngồi bên cửa sổ, tô lại khuôn mặt trang điểm đă nhạt nḥe của ḿnh dưới ánh nắng của mặt trời chiều đang rọi vào bên song:

-Anh hăy thử nh́n xem tấm kính kia đang in cái ǵ vào đó?

Không phải O-Kayo không hiểu là khi nói như thế chị ḿnh có tỏ ra quái ác. Cái đang in trong tấm kính kia nếu không phải là h́nh ảnh của O-Toyo đang ngồi trang điểm th́ là cái ǵ giờ!

Thế nhưng sự quái ác của O-Toyo là cái quái ác của người đă bị chính h́nh ảnh của ḿnh in trên mặt kính mê hoặc. Trong giọng nói đang đeo siết lấy người đàn ông ngầm chứa một t́nh cảm như thế này:

- Người đẹp đến như tôi c̣n phải cất công chiều chuộng anh đấy!

Tamura bèn lết tới bên nàng và bắt đầu di di ngón tay sờ soạng trên mặt kính. Thế rồi với hai bàn tay, anh bất thần xoay ngược chiều giá kính.

- Ủa, anh làm ǵ vậy?

- Muốn thu lấy h́nh ảnh khu rừng.

-Rừng à ?

Như thể bị lôi cuốn, O-Toyo ḅ nhanh đến trước giá kính.

- Có phải là ánh mặt trời đang chiếu vào khu rừng không?

O-Toyo mới đầu ṭ ṃ ngắm mặt kính mà Tamura đang ve vuốt bằng ḷng bàn tay của anh nhưng bất giác phá lên cười, quay giá kính về vị trí cũ và tiếp tục chăm chú trang điểm như trước.

Thế nhưng, đứng bên cạnh họ và chứng kiến cảnh đó, O-Kayo không khỏi kinh ngạc. Cái làm cô kinh ngạc là h́nh ảnh khu rừng in trên mặt kính. Đúng như lời Tamura mô tả, cô thấy có ánh mặt trời màu tím bao phủ bởi một lớp khói mờ trên cánh rừng cao. Mặt sau những tấm lá khô, rộng của cây rừng như tiếp nhận ánh sáng mặt trời xuyên thấu, tỏa ra một cái ǵ ấm áp. Chính là không khí êm đềm của một buổi chiều xuân đẹp trời nhưng sao thấy như không phải là cảnh thực. Trong ḷng tấm kính có một cái ǵ khang khác. Phải chăng v́ ánh mặt trời mờ ảo mềm mại như tấm lụa mỏng không in được lên kính nên trên đó chỉ có cái ǵ lạnh lẽo thâm sâu như nước hồ. Ngay cả O-Kayo, người đă quen nh́n khu rừng mỗi ngày qua khung cửa sổ này mà cũng chưa hề chú ư để nhận ra điều đó. Cô có cảm tưởng là nhờ anh chàng mù bảo cho mà đây là lần đầu tiên cô mới biết nh́n khu rừng. Cô không hiểu Tamura có thực sự nh́n thấy cánh rừng đó không? Cô muốn hỏi thử xem anh ấy có biết sự khác nhau giữa cánh rừng thật và cánh rừng in trên mặt kính hay không? Rồi cô cảm thấy bàn tay mân mê mặt kính của anh ta có cái ǵ rờn rợn.

V́ lư do đó, khi tiễn anh đến nhà ga, có khi cô bất chợt sợ hăi khi anh đưa tay ra nắm lấy tay cô. Thế nhưng bổn phận của cô là phải đưa Tamura về mỗi lần anh đến chơi nhà. Bao nhiêu bận như vậy, riết rồi cô cũng quên khuấy t́nh cảm đó.

- Ḿnh ở đằng trước tiệm bán hoa quả phải không?

- Đến chỗ nhà quàn rồi chứ?

- Chưa tới tiệm bán quần áo ta à?

Đi đi lại lại măi con đường đó, như thể đùa mà cũng như thật, chuyện đặt những câu hỏi kiểu đó đă trở thành thói quen của Tamura. Lề bên mặt là quán bán thuốc lá, tiệm xe, tiệm giày guốc, tiệm ḥm xiểng, tiệm chè đậu..., c̣n lề trái là tiệm bán rượu, tiệm bán tất, tiệm ḿ sợi, tiệm cơm cá nắm, tiệm thực phẩm tươi, tiệm mỹ phẩm, bệnh viện trồng răng...mỗi lần hỏi, anh lại được O-Kayo chỉ cho thành thử Tamura đă thuộc đến nằm ḷng thứ tự các tiệm quán nối tiếp nhau hai bên bờ đường suốt quăng đường sáu bảy khu phố từ nhà cô cho đến ga. Thế rồi việc vừa đi vừa đoán ṃ xem ḿnh đă đến đâu đă trở thành một tṛ chơi cho Tamura. Do đó mỗi khi có những ngôi tiệm mới như tiệm bán tủ hay tiệm cơm tây xuất hiện, tô thêm vào quang cảnh trên đường, th́ O-Kayo có phận sự thông báo cho anh. O-Kayo thầm nghĩ có lẽ nhằm giải khuây thiếu nữ mang nhiệm vụ dắt tay tiễn đưa ḿnh, người mù đă bày ra được cái tṛ chơi buồn tẻ này. Duy cô không khỏi sững sốt v́ khả năng đoán biết đối với những ngôi nhà trên tuyến đường của anh chẳng thua ǵ một người sáng mắt. Lâu rồi chuyện ấy cũng thành quen. Cho đến một hôm, khi người mẹ bỗng lăn ra bệnh, cô nghe anh hỏi:

- Hôm nay nhà quàn có bày hoa giả ra không đấy?

O-Kayo dưa mắt nh́n trả Tamura, thấy ḿnh như vừa bị dội một gáo nước lạnh. Tamura thản nhiên tựa hồ không có chuyện ǵ và thốt ra một câu:

- Mắt của chị em có thật đẹp không hở em?

- Đẹp chứ anh!

- Đẹp hơn cả mọi người?

O-Kayo im lặng không trả lời.

- Có đẹp hơn đôi mắt của em không hở, O-Kayo?

- Sao anh lại hỏi vậy?

- Tại sao hở? Thế chứ không phải chồng trước của chị em bị mù à? Từ khi anh ấy mất đi, chị em chỉ đi lại với những anh chàng không thấy đường mà thôi, đúng không nào? Với lại mẹ em cũng mù nốt. H́nh như v́ lẽ đó, chị em cứ đinh ninh ḿnh có đôi mắt đẹp hơn mọi người.

Không hiểu v́ sao lời nói này lại thấm sâu vào ḷng O-Kayo.

- Mù có huông đến ba đời đó nghe!

Bà chị O-Toyo của cô thường thở dài và buông ra một câu như vậy cho mẹ ḿnh nghe như để nhiếc khéo. Chị cô vẫn sợ phải sinh ra một đứa con chung số phận mù ḷa. Có thể nếu bà chị có con, đứa bé sẽ không tật nguyền như thế nhưng chị ấy chỉ e nó có khả năng trở thành vợ một người mù. Nguyên do việc chị trở thành vợ của một anh mù hoàn toàn là v́ mẹ chị bị mù. Mù như bà chỉ có thể đi lại với những anh chàng đấm bóp mù, do đó bà ta sợ phải gả con ḿnh cho một người sáng. Bằng chứng là từ khi chàng rể của bà mất đi, bao nhiêu đàn ông đă đến qua đêm trong ngôi nhà này rồi nhưng tất cả đều mù. Do người mù này bắn tin cho người mù khác. Nỗi lo ngại nếu bán thân cho một anh đàn ông không mù ḷa, chuyện ấy sẽ tức thời vỡ lỡ đến tai cảnh sát đă nhiễm vào tâm trí những người trong gia đ́nh. Cứ như rằng tiền để phụng dưỡng một bà mẹ mù ḷa th́ bắt buộc phải lấy từ những ông khách mù không bằng.

Một anh chàng trong đám các tay đấm bóp mù một hôm đă đưa Tamura đến chơi nhà. Tamura không phải dân hành nghề đấm bóp, anh là một cậu con nhà giàu từng đem gửi tặng trường mù và câm món tiền vài ngh́n yen ǵ đó thôi. Thế rồi lần hồi Tamura trở thành một trong những người khách của O-Toyo. Nàng ta vẫn hay khinh thị, mắng mỏ Tamura suốt làm cho anh chàng đâm buồn khổ, chỉ c̣n biết làm bạn với bà mẹ mù của nàng. Đôi khi O-Kayo đăm đăm nh́n cái cảnh tượng như thế và không nói ǵ.

Mẹ của hai cô sau đó chết v́ bệnh.

O-Toyo bảo:

-Này, O-Kayo! Như thế từ nay chúng ḿnh thoát được cái ách người mù. Rảnh đi một món nợ.

Chẳng bao lâu, anh đầu bếp của tiệm cơm Tây đă đặt chân đến ở ĺ trong nhà. O-Kayo kinh khiếp cái thô bạo của anh chàng mắt sáng, cô cứ phải thu nhỏ người lại. Nhưng giờ chia tay của O-Toyo và Tamura đă điểm. Đây là lần cuối cùng O-Kayo phải đưa đường cho anh ra ga.

Khi tàu điện đi khuất, cảm thấy buồn như một người đánh mất cuộc sống của ḿnh, O-Kayo bèn lấy chuyến tàu kế tiếp đuổi theo Tamura. Cô không biết nhà anh ta nhưng sau một thời gian dài, bao lần nắm tay dắt anh bước như thế, cô cảm thấy ḿnh đă hiểu con đường của người đàn ông ấy đang hướng về đâu.

(Dịch ngày 11/01/2010)

 

Xem tiếp : [ 25. Tiếng sấm mùa thu ]

 

 


* Nguyễn Nam Trân :

Một trong những bút hiệu của Đào Hữu Dũng, sinh năm 1945 gần Đà Lạt. Nguyên quán Hương Sơn, Hà Tĩnh. Theo học Chu Văn An (1960~1963) và Đại Học Sư Phạm Sài G̣n trước khi đến Nhật năm 1965. Tốt nghiệp Đại Học Đông Kinh (University of Tokyo) và Đại Học Paris (Pantheon-Sorbonne). Tiến sĩ khoa học truyền thông. Giáo sư đại học. Hiện sống ở Tokyo và Paris. E-mail: dhdungjp@yahoo.com

.........................

® "Khi phát hành lại bài viết của trang này cần phải có sự đồng ư của tác giả (dhdungjp@yahoo.com)
và ghi rơ nguồn lấy từ www.erct.com