TRUYỆN NGẮN TRONG LÒNG BÀN TAY

Nguyên Tác: Kawabata Yasunari

Dịch: Nguyễn Nam Trân

TẬP II
 

 

23. Công chúa Long Cung (RYUUGUU NO OTOHIME, 1926)

- Hăy làm cho ta một tấm bia mộ có chiều cao hơn thân người nó. Bắt con đàn bà đó ôm lấy tấm bia rồi đem vùi cả hai dưới biển.

Người cha ḿnh đầm đ́a những máu trước khi chết đă trối trăn lại như thế nên hai đứa con trai đă xây cho ông một ngôi mộ huy hoàng lộng lẫy. Cha của họ đă chết một cách tàn khốc dưới bàn tay người vợ nay trở thành góa phụ và anh t́nh nhân của thị.

Hai ông con đời vợ trước nhẹ nhàng nhấc lên cao tấm bia đá có chiều cao hơn thân người đàn bà, kẻ thù của họ, và khuân nó đến tận ghềnh đá bên bờ biển. Từ một nơi như thế này, nếu liệng một ḥn đá xuống th́ nó sẽ trở thành nhỏ tí tẹo như hạt vừng rồi mất hút dưới biển. Đó là một cái ghềnh vách thẳng đứng đến kinh hoàng mà chỉ trong nháy mắt là ḥn đá đă chạm được mặt sóng. Ở nơi đó, hai ông con đă lột truồng người đàn bà, dùng giây thô bện bằng rơm cột cô ta vào tấm bia đá. Cứ nguyên như thế, họ đẩy tuột tấm bia xuống. Người đàn bà phản ứng tự nhiên bằng cách dang tay dang chân ôm chầm tấm bia đang rơi. Tấm bia giống như một con vật sống cất tiếng kêu thất thanh rồi lăn xuống dưới vực.

Thế nhưng chuyện ǵ đă xảy ra? Khi tưởng chừng đến khoảng giữa vách đá dựng đứng, tấm bia kia đột nhiên ngừng lại trong một chớp mắt. Rồi coi ḱa, nó không c̣n lộn ṿng nữa mà chở người con gái bên trên và lướt đi vèo vèo như một bàn đạp dùng để trượt tuyết? Không phải là con thuyền nhỏ đó đang lao thẳng về phía biển khơi như một vệt sáng đó sao? Khi nh́n thấy cảnh tượng ấy, hai ông con nhà kia từ hai phía chỉ biết chạy bay đến ôm chầm lấy nhau gào lên:

- Bố ơi, xin tha tội cho chúng con! ?

Vừa nói xong, cả hai đă ngă vật xuống.

Anh t́nh nhân của cô con gái cũng đuổi đến chỗ đó. Con thuyền chở cô đi liệng nhanh như một con én giữa không gian xanh. Không có một con thuyền nào khác có thể theo kịp. Anh chàng kia bèn phóng như bay đến bên phần mộ của người chồng, nâng nhẹ nhàng miếng đá đặt làm nền dựng tấm bia và khuân tới nơi. Thế rồi, anh ta ôm lấy nó và cả hai lao xuống biển. Rốt cuộc, phiến đá đó cũng biến thành một con thuyền trôi nhanh như tia chớp.

Con thuyền của anh con trai bắt kịp chiếc thuyền của cô con gái. Anh ta nói như thế này:

- Bây giờ chúng ḿnh phải cảm ơn người đàn ông mà chúng ḿnh đă sát hại chứ.

- Không được anh ơi! Đừng có cảm ơn ông chồng của em làm ǵ! Khi t́nh cảm biết ơn vừa dậy lên trong ḷng anh th́ con thuyền chở anh sẽ nặng như tấm bia đá cho coi!

- Khi cô gái chưa dứt lời th́ con thuyền của anh chàng đă hóa thành tấm bia mộ bằng đá và cùng với thân thể anh ta lục bục ch́m xuống biển. Thấy thế, cô con gái mới cất tiếng gọi:

- Thuyền ơi, mi hăy hóa thành tấm bia đá để ch́m theo người yêu dấu của ta dưới đáy biển!

Thế rồi thân thể vẫn lơa lồ, cô ôm tấm bia đá và ch́m xuống nước như một nàng nhân ngư.

Nhưng anh chàng con trai lại hết sức cáu kỉnh khi thấy rằng chỉ có một ḿnh ḿnh phải ch́m dưới đáy biển:

-Bia mộ ơi, hăy biến thành một con thuyền nhỏ trồi lên trên mặt biển nơi có con thuyền của người ta yêu.

Bởi v́ anh chàng cất tiếng van xin người đàn ông mà ḿnh đă tự tay hạ sát cho nên khi đang ch́m đến phân nửa đoạn đường anh ta lại trồi lên được.

Thế rồi, chuyện ǵ đă xảy ra đây? Cô con gái đang ch́m và anh con trai đang trồi lên đă đi ngược chiều và hụt nhau giữa ḷng biển lúc nào không hay. Cuối cùng chỉ có một ḿnh nàng lặng lẽ ch́m đắm dưới đáy biển.

Cô gái đó là nàng công chúa Long Cung.

Khi nghe người con gái kể lại câu chuyện ngày xưa như thế, tôi đoán chắc nàng phải có lần quyên sinh v́ t́nh. Nàng từng lao đầu xuống biển cùng với người ḿnh yêu. Người đàn ông kia chết. C̣n nàng, trong giây phút t́m lại được hơi thở hồi sinh, đă cất tiếng kêu và bám lấy người chồng mà nàng đă một lần phản bội. Sau khi chuyện xảy ra, gặp tôi, nàng nói thế này:

- Điều xảy ra cho em cũng giống như trong chuyện cổ tích. Và đúng tất cả từ đầu đến cuối!

(Dịch ngày 22/12/2009)

 

Xem tiếp : [ 24. Người mù và cô gái trẻ ]

 

 


* Nguyễn Nam Trân :

Một trong những bút hiệu của Đào Hữu Dũng, sinh năm 1945 gần Đà Lạt. Nguyên quán Hương Sơn, Hà Tĩnh. Theo học Chu Văn An (1960~1963) và Đại Học Sư Phạm Sài G̣n trước khi đến Nhật năm 1965. Tốt nghiệp Đại Học Đông Kinh (University of Tokyo) và Đại Học Paris (Pantheon-Sorbonne). Tiến sĩ khoa học truyền thông. Giáo sư đại học. Hiện sống ở Tokyo và Paris. E-mail: dhdungjp@yahoo.com

.........................

® "Khi phát hành lại bài viết của trang này cần phải có sự đồng ư của tác giả (dhdungjp@yahoo.com)
và ghi rơ nguồn lấy từ www.erct.com