|
22. Hàng xóm
(RINJIN, 1962)
-Có được
người như hai ông bà, thế nào bố mẹ tôi cũng vui ḷng!
Murano thốt
ra như vậy khi nh́n cặp vợ chồng mới cưới Kichirô và Yukiko.
- Cả bố lẫn
mẹ tôi đều bị bệnh lăng tai, nếu thấy họ có ǵ kỳ khôi, xin ông bà
cảm phiền đừng để ư nhé!
V́ công ăn
việc làm, Murano phải dọn lên Tôkyô, ngôi nhà của anh ở Kamakura
chỉ c̣n mỗi bố mẹ già. Hai cụ lại sống biệt lập bên cạnh nên ngôi
nhà chính phải kiếm người cho thuê. Phần th́ thay v́ đóng sập cửa,
cho mướn vẫn hơn, phần cũng để cho hai cụ khỏi buồn, do đó, tiền nhà
chỉ lấy cho có. Nhân ông mai đám cưới vợ chồng Kichirô là chỗ quen
biết với Murano nên đă nhận phận sự móc nối hai bên. Khi Kichirô đưa
Yukiko đến gặp Murano, dường như họ liền được ông chấp nhận dễ dàng
kiểu ờ, thôi được mà. Murano mới nói:
- Từ đây
bên cạnh hai ông bà già điếc sẽ như có hoa nở bừng lên đấy nhỉ!
Không phải v́ hai ông bà là vợ chồng mới cưới nên tôi mới nói chứ
tiếp đón một cặp vợ chồng son th́ cả căn nhà cũ kỹ lẫn hai ông bà
già lụ khụ đều như thấy được cái ánh sáng của tuổi trẻ chiếu rọi tới.
Ngôi nhà
Kamakura ấy mằm tít tận xa nơi có nhiều vạt đất trũng ẩm thấp gọi
là yato của thành phố Kamakura. Căn nhà chính có sáu buồng, đối với
cặp vợ chồng mới cưới th́ quá rộng, lại nữa, cái đêm mới dọn về, họ
chưa quen với ngôi nhà lẫn sự yên ắng, mới giăng đèn điện khắp nơi,
để nguyên đèn sáng cả chỗ cửa ra vào cũng như phía ngoài vườn của
căn pḥng khách diện tích mười hai tấm tatami (chiếu). Tuy là gian
buồng rộng nhất nhưng từ tủ áo, bàn trang điểm, chăn đệm và tất cả
những thứ đồ đạc linh tinh của một cô dâu mới về nhà chồng, Yukiko
đă khuân chất vào đó cho bằng được. Khi chật đến độ không c̣n ngay
cả chỗ cho hai vợ chồng ngồi, họ mới an tâm.
Cái ṿng
đeo cổ của Yukiko có những hạt ngọc giống như mắt chuồn chuồn [6],
tùy cách sắp xếp chúng lại với nhau có thể thành ra những chiếc ṿng
mới với h́nh thù khác nhau. Năm sáu năm về trước cha của cô mua được
khoảng hai trăm hạt ngọc cổ như thế của thổ dân Đài Loan và hồi
trước khi Yukiko lấy chồng, ông đă cho cô chọn mười sáu mười bảy hạt
trong đó để làm thành xâu chuỗi đem theo trong chuyến đi chơi vào
tuần trăng mật. V́ là món đồ cổ ngoạn của người cha cho nên Yukiko
gửi gắm tất cả t́nh cảm thương nhớ cha mẹ mà ḿnh phải ĺa xa vào cả
trong ấy. Buổi sáng sau tối tân hôn, cô đă đem nó ra đeo lên trên cổ.
Kichirô như bị xâu chuỗi thu hút, ôm chầm lấy Yukiko và dụi mặt ḿnh
lên cổ nàng. Yukiko v́ nhột vừa cất tiếng kêu vừa t́m cách quay cổ
lẩn tránh làm cho sợi dây xâu chuỗi hạt bất chợt đứt tung, các viên
đá quí tung tóe khắp trên sàn.
-Ấy chết!
Kichirô kêu
lên và vội buông vợ ra. Hai người lồm cồm nhặt những hạt rơi văi
trên mặt sàn. Yukiko không thể nhịn cười được khi nh́n thấy Kichirô
đang lết hai đầu gối ḅ kiếm mấy hạt ngọc. Trận cười bất chợt giúp
nàng giải tỏa hết mọi căng thẳng trong người.
Đêm mới đến
Kamakura, nàng định đem những hạt ngọc rơi văi đă nhặt lại được xâu
lại thành một chuỗi mới. Những hạt ngọc mắt chuồn ấy về h́nh thù lẫn
màu sắc không có hạt nào giống hạt nào. Hạt tṛn, hạt vuông, có hạt
lại dài h́nh ống. Đỏ, xanh, tím, vàng đủ cả, màu thiên nhiên thật
đấy nhưng với thời gian đă cũ đi nên có hơi ch́m. Những hoa văn chạm
trỗ lên trên cũng là do bàn tay chất phác của thổ dân bản xứ. Mỗi
lần thay đổi cách sắp xếp chúng th́ họ lại có những xâu chuỗi mới
với h́nh dạng khác nhau. Xưa kia chúng vẫn là vật trang sức của thổ
dân nên mỗi hạt đều đă được đục sẳn lỗ để xuyên giây qua.
Yukiko thử
thay đổi cách sắp xếp để xem xâu chuỗi thành ra làm sao th́ đă nghe
tiếng Kichirô:
- Ủa, em
không nhớ lúc đầu người ta sắp nó ra sao hở?
- Em với ba
cùng sắp với nhau cho nên không nhớ tất cả được. Bây giờ, em muốn
sắp nó lại theo thứ tự mà Kichirô thích. Đến đây xem giúp em coi!
Hai người
ngồi đâu vai bên nhau, trao đổi ư kiến về cách sắp xếp mấy hạt đá
mắt chuồn, quên bẵng thời gian, như thế đến tận khuya.
- Nầy, h́nh
như có ai đang đi bên ngoài ḱa?
Yukiko lắng
tai nghe. Nhưng chỉ là tiếng lá rơi. Không phải ở trên nóc nhà này
nhưng chắc là tiếng lá khô rơi trên mái của căn nhà cách xa bên
trong khu vườn. Gió đă nổi lên.
Sáng hôm
sau, Kichirô nghe tiếng Yukiko gọi:
-Anh ơi,
đến đây mà xem, nhanh lên nào...Ông cụ trong kia đang cho mấy con
diều ăn ḱa. Diều đến ăn cơm chung với họ đó anh!
Kichirô
đứng dậy bước ra, ngắm cảnh hai vợ chồng cụ già đang ngồi ăn cơm
trong gian pḥng khách của ngôi nhà đằng xa. Ngôi nhà ấy cửa kéo mở
toang, ánh nắng ấm áp của một ngày đẹp trời chiếu dọi vào. Nhà rời
ra, ở giữa khu vườn đằng sau, nằm hơi dốc so với ngôi nhà chính,
cách nhau bởi một bờ dậu thấp bằng cây sơn trà. Hoa sơn trà nở thật
dày tạo ra cảm tưởng như ngôi nhà rời ấy nổi bồng bềnh trên một
vùng hoa. Ba mặt kia là những ngọn đồi với những khóm cây đủ loại đủ
màu chen chúc như muốn chôn lấp nó. Màu hoa sơn trà cũng như màu lá
đỏ của những khóm cây phù hợp với một buổi sáng cuối thu. Những tia
nắng đó như thể đang sưởi ấm thật sâu đến tận trong ḷng.
Hai con
diều hâu tiến gần đến bàn ăn, ngóng cổ. Trong khi vợ chồng cụ già
cho mấy miếng trứng tráng thịt nguội vào miệng cắn nhỏ rồi lấy đũa
từ từ mớm cho chúng th́ cặp diều hơi vươn rộng đôi cánh và ngọ ngoạy
thân mình.
Kichirô bảo:
-Trông
chúng nó dạn người, em nhỉ? Ḿnh đi tới chào hai cụ đi! Họ đang dùng
bữa nhưng chắc không sao. Anh muốn xem hai con diều, chúng dễ thương
quá!
Yukiko vào
bên trong thay quần áo, đeo xâu chuỗi đă cất công sắp xếp lại đêm
qua và bước ra.
Thấy bóng
hai người đang đến kề bên bờ dậu sơn trà thấp, hai c̣n diều thoắt
cất cánh bay.Tiếng đập cánh của chúng làm họ giật ḿnh. Yukiko kêu
ối một tiếng, ngẩng đầu nh́n một đôi chim đang bay trên nền trời.
Hẳn là cặp diều hâu núi vừa đáp xuống bên cạnh ông bà lăo mới đây.
Kichirô lễ
phép lên tiếng cảm ơn ông bà cụ đă cho hai vợ chồng thuê nhà rồi nói:
- Chúng
cháu xin lỗi các cụ đă làm cho mấy con chim hoảng sợ. Chúng dạn dĩ
quá hở hai cụ?
Thế nhưng
hai vợ chồng già h́nh như không có vẻ cố gắng muốn t́m hiểu xem
Kichirô nói ǵ, chỉ giương cặp mắt như người lạc thần nh́n đi nh́n
lại hai người trẻ tuổi. Yukiko đưa mắt cho chồng như thầm hỏi: Thế
này th́ ḿnh phải xử sự làm sao?
Bỗng nhiên
thấy cụ ông cất tiếng như đang lẩm bẩm một ḿnh:
- Cô cậu
đến với chúng tôi thật là quí hóa. Có được những người đẹp đẽ trẻ
trung như thế này làm láng giềng, phải không hở bà!
Thế nhưng
lời ông nói, bà h́nh như chẳng để lọt vào tai.
- Láng
giềng điếc lác như bọn tôi, có đó mà như không có, xin cứ tự nhiên.
Nhưng dầu sao, chúng tôi thích gặp gỡ những người trẻ nên cô cậu
đừng ngại ngùng cố t́nh lẩn tránh nhé!
Kichirô và
Yukiko gật đầu xin vâng.
H́nh như
bên trên ngôi nhà rời ấy, lũ diều hâu vẫn lượn ṿng. Tiếng kêu dễ
thương của chúng nghe vọng lại.
- Mấy con
diều chắc bị phá ngang bữa ăn, thế nào cũng lại bay từ trên núi
xuống. Chúng cháu không dám quấy phá hai cụ lâu hơn nữa.
Vợ chồng
Kichirô và Yukiko cúi đầu và đứng dậy ra về [7].
(Dịch ngày
18/12/2009)
Chú thích :
[6] - Nguyên văn tombodama, những hạt ngọc nguyên
chế từ thủy tinh, có vân màu đặc biệt, giống như mắt chuồn chuồn,
đào được từ các mộ cổ.
[7] - Lại thêm một câu chuyện khó
hiểu. Tuy nhiên, nó gợi người dịch nhớ đến một đoản thiên của Khái
Hưng trong đó, nhà văn tả việc ḿnh đến thăm một người bạn. Vợ chủ
nhân là một cô gái câm, chỉ giao cảm với người khác bằng ngón đàn
dương cầm. Ông đi đến kết luận: Phải chăng hạnh phúc chỉ có trong sự
im lặng?
Xem tiếp : [ 23.
Công chúa Long Cung ] |