TRUYỆN NGẮN TRONG LÒNG BÀN TAY

Nguyên Tác: Kawabata Yasunari

Dịch: Nguyễn Nam Trân

TẬP II
 

 

16. Người con gái đi về phía lửa - HI NI YUKU KANOJO, 1924

Mặt hồ ở măi xa, trông bé tẹo và sáng lấp lánh. Nó có cái màu của dải nước tù hăm trong khu vườn cổ một đêm trăng. Khu rừng bên kia mặt hồ đang lặng lẽ cháy. Chỉ trong khoảnh khắc, lửa đă lan rộng. Chắc là một trận hỏa hoạn.

Bên bờ hồ, những chiếc xe ṿi rồng chữa lửa chạy như đèn cù, bóng chúng ánh lên mặt nước trông chẳng khác mấy món đồ chơi con nít.

Trên con dốc, người ở đâu họp thành đoàn đen kịt, theo nhau leo lên không dứt.

Bất chợt tôi cảm thấy không khí chung quanh vùng bỗng dưng hanh ráo. Trời đất như sáng ra.

Cả một vùng phố xá dân cư dưới con dốc đă ch́m trong biển lửa.

Người con gái xông xáo vẹt đoàn người dày đặc, đi ngược chiều xuống phía dưới dốc.

Lạ lùng thay, đó là một thế giới hoàn toàn im lặng.

Nh́n người con gái xăm xăm tiến thẳng về phía lửa, tôi thấy trong ḷng ḿnh dâng lên một t́nh cảm xót xa.

Lúc đó, dù không dùng lời nói, thực ra tôi biết rơ ràng ḿnh đang đối thoại để hiểu những nỗi niềm cô ấy mang trong ḷng:

-Tại sao mỗi ḿnh em lại đi ngược chiều xuống dốc? Để cho lửa thiêu chết em sao?

- Em không muốn chết đâu! Tuy nhiên, hướng Tây là nơi có ngôi nhà anh ở. Cho nên em phải đi về đằng Đông!

Giữa những ngọn lửa sáng ḷa chỉ có một chấm đen là bóng dáng của nàng, nó chích đau nhức mắt và làm tôi bừng tỉnh dậy.

Có những giọt lệ trào bên khóe mắt.

Chuyện nàng bảo nàng không muốn cả việc đi về hướng nhà tôi là điều tôi đă tiên liệu. Nàng suy nghĩ thế nào, thôi cũng cam đành! Riêng tôi, v́ cứ tuân theo lư trí, đứng trước sự thực là t́nh cảm của nàng bây giờ đă nhạt phai, bên ngoài tôi làm như không c̣n tha thiết nữa nhưng thực ra vẫn tiếp tục nghĩ theo ư ḿnh mà không đếm xĩa ǵ tới nàng. Tôi cứ cho rằng cùng tận đáy ḷng con người ấy chắc hẳn hăy c̣n chút ǵ quyến luyến với ḿnh. Cười khinh miệt cái thằng tôi đấy nhưng sao tôi vẫn âm thầm nuôi dưỡng ư nghĩ đó như một sự thật.

Tuy nhiên, khi nằm mơ như thế, tôi đă chứng tỏ ư tưởng là người con gái không c̣n mảy may yêu thương ḿnh đă đâm sâu vào tất cả ngơ ngách của hồn tôi mất rồi.

Giấc mơ đó biểu lộ t́nh cảm của tôi. C̣n cái t́nh cảm của nàng mà tôi thấy trong giấc mơ là t́nh cảm tôi đem gán cho nàng. Nhưng nó chỉ phản ánh t́nh cảm của chính tôi thôi. Mà cái t́nh cảm đến trong giấc mơ nào có lừa dối hay kiêu kỳ với ai bao giờ đâu!

Nghĩ đến đó, một nỗi buồn xâm chiếm hồn tôi.

(Dịch ngày 28/02/2009)

 

Xem tiếp : [ 17. Chết chung vì tình. ]

 

 


* Nguyễn Nam Trân :

Một trong những bút hiệu của Đào Hữu Dũng, sinh năm 1945 gần Đà Lạt. Nguyên quán Hương Sơn, Hà Tĩnh. Theo học Chu Văn An (1960~1963) và Đại Học Sư Phạm Sài G̣n trước khi đến Nhật năm 1965. Tốt nghiệp Đại Học Đông Kinh (University of Tokyo) và Đại Học Paris (Pantheon-Sorbonne). Tiến sĩ khoa học truyền thông. Giáo sư đại học. Hiện sống ở Tokyo và Paris. E-mail: dhdungjp@yahoo.com

.........................

® "Khi phát hành lại bài viết của trang này cần phải có sự đồng ư của tác giả (dhdungjp@yahoo.com)
và ghi rơ nguồn lấy từ www.erct.com