|
15. Nước
(MIZU, 1944)
Khi nàng từ
trong nước qua lấy chồng th́ chẳng bao lâu, anh chồng bị đổi đi làm
ở đài khí tượng trên ngọn Hưng An Lănh [36]. Điều cô vợ ngạc nhiên
hơn cả là để có một b́nh xăng đựng nước ngọt phải trả mất bảy sen.
Nước vừa đục lại vừa bẩn. Khi nghĩ rằng phải dùng dùng nó để đánh
răng, vo gạo, nàng thấy nghẹn ngào. Thế rồi trong chỉ trong ṿng có
nửa năm, vải trải giường cũng như quần áo lót đều ngả một màu vàng.
Chưa hết đâu, năm đó, kể từ đầu tháng chạp, đáy giếng h́nh như cũng
đông cứng. Có một anh phu không biết khuân ở đâu về được những tảng
nước đá. Mất nhiều thời giờ thật nhưng đôi khi nhờ tảng nước đá ấy
mà có thể đun nước tắm. Giờ đây nàng không dám đ̣i hỏi cái ǵ xa xỉ
hơn. Có ǵ sung sướng hơn là được nước nóng làm ấm lại cả thịt da
hầu như đă tê dại. Bây giờ th́ đă xa xôi quá rồi nhưng người vợ nhớ
lại như trong một giấc mơ cảnh đi tắm lúc nàng c̣n ở quê nhà: trong
tay cầm một chiếc khăn lau thật trắng, để cho bàn chân bàn tay thon
thả của ḿnh ch́m trong làn nước nóng ngập tới bờ vai.
-Cô ơi, xin
lỗi, có c̣n dư chút nước nào không, cho tôi một ít với!
Bà hàng xóm
mang cái vại bằng đất nhỏ xíu đến nơi.
Lâu ngày
mới có dịp chùi rửa nồi niêu nên tôi lỡ tay xài hết nước rồi.
Không c̣n
tị nước thừa, nàng mới chia cho bà ta một ít nước trà vừa đun.
Bà láng
giềng mới bảo:
-Mong sao
cho trời sớm sang xuân để mà có nước giặt giũ tung tóe cho thỏa
thích! Nội chuyện có miếng nước để mà tạt một cái cũng hả hê rồi.
Đó là ước
mơ của một người đàn bà từng sống ở quê hương Nhật Bản, nơi mà lúc
nào nước cũng trong vắt và tràn trề. Nàng nôn nao đợi đến lúc tuyết
tan để có nước. Lúc đó có lẽ thích thật v́ khi đem đổ nước trong bồn
rửa mặt đi, thấy nó thấm thật nhanh vào ḷng đất. Và từ chỗ đó, hoa
bồ công anh sẽ đâm chồi mọc lên trước tiên.
Khi nàng
mời người đàn bà láng giềng vào tắm th́ chuyến xe lửa đi về miền bắc
[37] cũng vừa đến từ dưới thung lũng. Đây là giờ tin tức để nghe
t́nh h́nh chiến sự ở phương nam.
-Rộng quá
thể!
Từ trong
bồn tắm ấm áp, người đàn bà láng giềng cất tiếng. Thật vậy, từ đài
khí tượng trên ngọn Hưng An Lănh, nơi chồng cô làm việc cho đến
khung trời của biển nam [38] xa xôi. Nước Nhật bây giờ là thế đó
[39].
Khi nàng
bước ra khỏi khu cư trú cho gia đ́nh công chức th́ đợt sương mù len
giữa cành lá của những cây tùng đă tản mác ra trông giống như những
cánh anh đào đang rơi rụng. Người vợ trẻ ngẩng đầu nh́n lên bầu trời
xanh ngắt, cái màu gợi nhớ mặt biển quê hương.
(Dịch ngày
20/05/2008)
Chú thích :
[36] - Tên một ngọn núi lớn ở Măn
Châu.
[37] - Nguyên văn kitaguni, vùng
thảo nguyên lạnh lẽo miền bắc, ở đây chỉ miền bắc Măn Châu..
[38] - Ám chỉ các đảo Nam Thái
B́nh Dương.
[39]- Tâm t́nh "ái quốc" tuy kín
đáo nhưng quá nồng nhiệt của Kawabata vào thời điểm 1944.
Xem tiếp : [ 16.
Người con gái
đi về phía lửa ] |