TRUYỆN NGẮN TRONG LÒNG BÀN TAY

Nguyên Tác: Kawabata Yasunari

Dịch: Nguyễn Nam Trân

TẬP I
 

 

1- Hướng nắng (HINATA, 1923)

Mùa thu năm hăm tư tuổi, tôi gặp một người con gái [18] ở quán trọ ven biển. Lúc đó, tình yêu chỉ vừa mới chớm.

Đột nhiên cô gái tuy vẫn ngẩng đầu nhưng lại lấy vạt kimono đưa lên che mặt.

Nhác thấy cử chỉ của nàng, tôi mới nghĩ: “Ôi thôi ḿnh lại để lộ thói quen khó thương đó ra rồi!”. Gương mặt ngượng nghịu của tôi lúc đó chắc thật thảm hại.

-Tại anh nh́n em cḥng chọc à?

-Vâng, cũng có đấy, nhưng không sao đâu anh!

Tiếng nói của người con gái nghe êm ái. Cách cô trả lời cũng đáng yêu thành ra tôi bớt ngượng.

-Có phiền ǵ em không hở?

-Không. Em nói với anh đâu có sao mà. Thật, không sao đâu anh!

Cô gái buông tay áo xuống, có vẻ như đang cố gắng phớt tỉnh để có thể tiếp nhận cái nh́n của tôi. Tôi bèn lảng tránh đôi mắt nàng và ngó về hướng biển.

Từ lâu, tôi có thói quen nh́n cḥng chọc vào người đối diện và thường làm cho họ bối rối. Thường thường tôi vẫn nghĩ ḿnh phải sửa cái tánh đó đi nhưng lại đâm ra khổ sở v́ như thế sẽ không c̣n có dịp nh́n chăm chú những người thân thuộc. Ngoài ra, mỗi khi nhận thấy ḿnh đang giở cái thói xấu ấy ra, tôi cảm thấy tự chán ghét đến cùng cực.

Khi c̣n thơ ấu, mất cả cha lẫn mẹ và nhà cửa, phải sống nương dựa vào người khác, không biết có phải v́ hay nh́n vào mặt để thăm ḍ thái độ của họ hay không mà tôi đă trở thành như thế. Nhiều khi tôi cố t́m hiểu không biết tự bao giờ ḿnh đă sinh tật đó, có phải từ lúc ḿnh được đem gửi nuôi ở nhà người khác hay cả trước thời điểm ấy nữa, thực sự bây giờ tôi không c̣n nhớ ǵ cả.

Lúc đó, băi cát ven biển mà tôi đang đưa mắt ngắm để khỏi phải nh́n đăm đăm vào mặt người con gái, đang tràn trề ánh nắng của một ngày thu. Hướng có nắng soi bất chợt làm sống lại trong tôi một kỷ niệm đă chôn vùi trong tâm khảm.

Từ khi cha mẹ qua đời, tôi sống thui thủi với người ông gần mười năm trời trong một ngôi nhà ở vùng quê. Ông tôi mù. Suốt thời gian đó, cụ vẫn ngồi cùng một chỗ trong cùng một căn pḥng, trước cái ḷ than hồng giữa nhà, mặt nh́n về hướng đông. Đôi khi cụ ngúc ngắc và quay đầu về hướng nam nhưng không hề ngoảnh qua hướng bắc. Đôi lúc, nhận ra thói quen của cụ là chỉ nh́n về một bên thôi, tôi đâm ra hết sức thắc mắc. Nhiều khi ngồi suốt buổi trước mặt cụ, tôi cứ cḥng chọc để xem có lần nào cụ quay mặt về hướng bắc hay không. Thế nhưng ông tôi cứ mỗi năm phút lại quay một lần về bên tay phải như một cỗ người máy điều khiển bằng điện. Việc cụ chỉ quay mặt sang phía nam không những làm tôi hơi buồn và c̣n cảm thấy kỳ dị. Phía nam là hướng nắng soi. Tôi mới suy ra rằng phía nam là cái hướng duy nhất mà người mù có thể cảm thấy sự sáng sủa, dịu dàng và ấm áp.

Hôm nay nh́n ra biển, tôi mới nhớ ra câu chuyện liên quan tới hướng nắng tưởng đă quên từ lâu.

Hồi đó, khi mắt tôi vẫn không rời ông tôi, trong ḷng vẫn thầm mong cụ quay đầu về hướng bắc cho. Bởi v́ từ dạo cụ mù, nhiều khi tôi hay nh́n cḥng chọc vào mặt cụ. Việc đó tạo cho tôi thói quen nh́n mặt người khác cùng một kiểu. Nhờ nhớ lại chuyện cũ, tôi mới hiểu ra. Cái tật xấu đó đă bắt đầu từ thời c̣n sống một nhà với ông tôi. Nó không là dấu tích của sự hèn yếu của cái thời sống mà phải săn đón ư người. Tôi cảm thấy an tâm hơn và đâm ra thương cảm v́ biết hoàn cảnh nào đă làm cho ḿnh sinh ra chứng tật như thế. Nghĩ đến đó, ḷng tôi như trào dâng một niềm vui hân hoan. Nhất là trong lúc này, v́ t́nh cảm đối với cô gái, tôi muốn sửa soạn tấm ḷng tôi sao cho thật trong sáng và đẹp đẽ.

Người con gái lại nói:

-Em quen tính anh rồi đó chứ. Nhưng em c̣n hơi mắc cỡ.

Nghe tiếng nàng nói, tôi hiểu như người trước mặt ḿnh đang bảo bây giờ anh có quay lại nh́n thẳng em cũng được rồi. Chắc năy giờ, nàng cứ nghĩ rằng cái nh́n của tôi là một cử chỉ xoi mói vụng về.

Tôi nh́n nàng với đôi mắt tươi sáng. Nàng hơi thẹn để hồng đôi má rồi ném về tôi một cái nh́n tinh nghịch. Thơ ngây, nàng nói:

-Mặt của em th́ từ rày về sau, mỗi ngày mỗi đêm anh nh́n nó hoài, sẽ hết lạ lùng thôi mà. Em không lo đâu!

Tôi cười. Có cảm tưởng như t́nh cảm giữa hai đứa mới đó đă gắn bó thêm nhiều. Tôi bỗng thèm ra băi cát ngoài kia để đón ánh nắng soi, đem theo cả kỷ niệm về ông tôi lẫn kỷ niệm về người con gái.

(Dịch xong ngày 17/05/2008)

Chú thích :

[18] - Người con gái Kawabata nhắc đến ở đây là Itô Hatsuko tức nàng Chiyo, mối t́nh đầu khác phái của ông. Về mối t́nh đồng tính đầu tiên, ông có nhắc lại trong một tác phẩm khác.

 

Xem tiếp : [ 2. Món đồ dễ vỡ ]

 

 


* Nguyễn Nam Trân :

Một trong những bút hiệu của Đào Hữu Dũng, sinh năm 1945 gần Đà Lạt. Nguyên quán Hương Sơn, Hà Tĩnh. Theo học Chu Văn An (1960~1963) và Đại Học Sư Phạm Sài G̣n trước khi đến Nhật năm 1965. Tốt nghiệp Đại Học Đông Kinh (University of Tokyo) và Đại Học Paris (Pantheon-Sorbonne). Tiến sĩ khoa học truyền thông. Giáo sư đại học. Hiện sống ở Tokyo và Paris. E-mail: dhdungjp@yahoo.com

.........................

® "Khi phát hành lại bài viết của trang này cần phải có sự đồng ư của tác giả (dhdungjp@yahoo.com)
và ghi rơ nguồn lấy từ www.erct.com