|
|
Chương I BA NGUYÊN DO LỚN
Mạnh bạo vẻ vang ? Phải. Bao nhiêu quốc gia dân
tộc lớn nhỏ ở Đông-phương ḿnh,
đến giữa thế-kỷ 19, là lúc bàn
cờ thiên hạ đă xoay ra cái thế
“mạnh được yếu thua, khôn sống
mống chết” rơ ràng lắm rồi, thế mà
vẫn c̣n mơ màng không tỉnh, một mực
giữ riết những cái dấu hủ bại hèn
yếu như xưa, thành ra lần lượt trước
sau bị các cường-quốc Thái-tây qua chinh
phục lợi dụng hết thảy.
Nhựt-bổn ở Đông-phương cũng
đang là một nước trong các nước
hủ bại hèn yếu đó, bỗng chốc
nổ vang như tiếng sét đánh, họ
nổi lên duy-tân hùng-cường một cách
thật là oanh liệt. Trải 30 năm ra sức
sửa ḿnh, mau chưn lẹ bước, Nhựt
đuổi theo kịp Âu-châu trên đường
văn minh, rồi cùng một nước rất
mạnh của Âu-châu thử sức đánh nhau mà
Nhựt đại thắng, làm cho tai mắt tâm
hồn cả thế giới đều phải rúng
động kinh hoàng. Cho đến hiện nay,
về binh lực, về cơ khí, về học
thuật, về công nghệ v.v. mặt nào
Nhựt cũng dư sức cùng các cường
quốc Âu-Mỹ thích cánh chen chưn mà đứng
vào hàng thứ nh́ trong thiên hạ. Nói cho phải, thiệt
nhờ có Nhựt-bổn tự cường và
tranh dành với Âu-Mỹ được như
thế, thành ra giống da trắng cũng bớt
lên mặt coi rẻ giống da vàng ; trái lại,
c̣n lo sợ nay mai có cái họa da vàng (péril jaune)
nữa là khác. Mau chóng lạ lùng ? Phải. Y như câu chuyện nghề
vơ đánh trả thầy. Con đường văn
minh khoa học của người Thái-tây hao
tốn biết bao tâm lực công phu, trải ba
bốn thế- kỷ xây đắp mới nên, và
đi lần hồi từng bước, trải
ba bốn thế-kỷ bạt thiệp mới
tới. Ai không nghĩ rằng những kẻ khác
có giỏi học mót theo sau, cũng chẳng khi nào
mau chóng tới mức kịp thầy cho được.
Thế mà Nhựt-bổn phăng phăng sấn bước,
chỉ trong ṿng 30 năm là họ đủ theo
kịp Âu-Mỹ và dựng lên được cái
lâu đài văn minh khoa học cũng đẹp
lộng lẫy như của Âu- Mỹ vậy.
Rồi th́ “quơ lấy gậy ông, đập
lưng ông, lấy ngay giáo giặc để đâm
giặc”, bây giờ họ đem ngay những cái
đă học của Âu-Mỹ ra đua chọi
tranh giành với Âu-Mỹ. Thử coi lâu nay
Nhựt-bổn có binh lực khiến cho Âu Mỹ
phải kính nể, kiêng dè ; c̣n các đồ công
nghệ chế tạo họ đem qua bày đầy
ở giữa thị-trường Âu-Mỹ mà bán
cạnh tranh giá rẻ, làm cho Âu-Mỹ phải rên. Một dân tộc, một
quốc gia đang ở trong ṿng yếu hèn cũ
kỹ mà thay đổi thành ra một nước
giàu mạnh mới khôn, người ta gọi
đó là cuộc tấn hóa. Lẽ thường,
cuộc tấn hóa phải đi lần hồi
từng chặng, từng bước. Nhưng
cuộc tấn hóa của Nhựt-bổn đă
thiệt hành và thành công một cách mau lẹ quá
thế, ta phải bảo là họ chạy, họ
nhảy, họ bay ; cũng có thể nói là họ
xẹt một cái như chớp nháng mà tới cơi
văn-minh phú-cường, chớ có phải
họ đi từng chặng từng bước ǵ
đâu ! Thiệt vậy, thử
mở hết lịch-sử nhơn-loại ra mà
coi, đông tây kim cổ, có dân tộc nào chỉ
dong duỗi trong 30 năm mà theo kịp người
ta trên con đường văn minh người ta
đă đi ba bốn thế kỷ không ? Có
quốc-gia nào chỉ sửa sang thay đổi
trong 30 năm mà được mới hẳn
mặt mày, trở nên tốt đẹp, như là
Nhựt-bổn vậy không ? Ai cũng phải nói rằng
không. Ai cũng phải chịu rằng xưa nay
chỉ thấy có một ḿnh Nhựt-bổn
được vậy mà thôi.
* VIỆC G̀ CŨNG CÓ NHƠN
QUẢ. - Bởi vậy, tất ai cũng phải
lấy làm lạ lùng nóng nảy, không biết
Nhựt-bổn có những lực lượng ǵ
và căn-nguyên v́ đâu mà cuộc duy-tân hùng cường
mau lẹ quá chừng như thế ? Cố nhiên là họ nhờ
có vua quan tài giỏi khôn ngoan, có dân-tâm sốt
sắng hăng hái, mới hiểu biết
những chỗ bắt buộc cần dùng của
phong trào, của thời thế mà mạnh bạo
tự tân tự cường cho mau. Đó là
một lẽ căn-bổn. Song ở trên cái căn
bổn hiện tại nầy c̣n có những cái căn
bổn dĩ văng xa xuôi khác. Ấy là tinh-thần
dân-tộc, là lịch sử quốc gia,
Nhựt-bổn vẫn khác lạ hơn người
ta ; như là họ có sẵn mầm giống
tốt đẹp chất chứa từ lâu
rồi, đến nay gặp được công
phu vun trồng, thời tiết thúc giục, làm
cho mầm giống đó dễ đâm chồi
nảy nhánh ra và rồi mau trổ bông tươi
kết trái tốt vậy. Trên đời, có vật ǵ
không thai mà nên h́nh, có việc nào không nhơn mà
có quả cho được. Bởi thế, ngày
nay nếu ta muốn biết v́ sao Nhựt-bổn
duy tân được mau lẹ vẻ vang thế
kia, thế nào cũng nên xét qua về lịch
sử quốc-gia và tinh thần dân-tộc của
họ trước hết. Họ có cái kết
quả rực rỡ như hôm nay vốn là
nhờ có nhiều cái nguyên nhơn đă
ương từ đời trước. Theo ông Bá-tước Đại-ôi Trọng-tín th́ nguyên nhơn ấy
có ba. Tôi xin giới-thiệu
liền để độc giả biết
rằng Đại-ôi
Trọng-tín (大隈 重信
Okuma Shigenobu) là một người có dự
phần công lao rất lớn trong cuộc
Minh-trị Duy-tân và đă chứng kiến
tất cả thời đại vẻ vang ấy
từ đầu tới cuối. Ban đầu, ông
kêu gào duy tân cải cách rất là hăng hái ;
sau bước vào trong chánh giới hoạt động,
trở nên một bực yếu-nhơn, khi làm
tham-nghị trào đ́nh, khi làm nội các
tổng-lư. Lúc ở đàn chánh trị bước
xuống th́ ông lo việc giáo dục, tự
mở ra một trường đại-học có
chủ-nghĩa cao, qui-mô lớn (1) cốt để
rèn tập nhân tài cho nhà nuớc dùng. Chính ông
soạn ra bộ sách “Khai
quốc ngũ thập niên sử 日本開国五十年史
”, 1.500 trương, biên chép công việc duy-tân
từ trước đến sau, đầy đủ,
rơ ràng. Nay tôi viết ra cuốn sách tầm thường
để hiến độc giả đang coi
đây, ngoài ra những tài liệu góp nhặt
ở nhiều nơi khác một phần lớn là
nhờ nơi tài liệu trong sách của họ Đại-ôi vậy. Đại-ôi
nói rằng Nhựt-bổn được biến
hóa cường thạnh như ngày nay tuy có
nhiều nguyên nhơn, song bao nhiêu nguyên nhơn ǵ
cũng đều qui tụ cả vào ba điều
cốt yếu sau đây : 1.
-
Nối dơi Thần quốc, bền vững nguyên lành. 2.
-
Dân tộc nhờ địa-lư thiên nhiên mà sanh
ra có nhiều tánh chất đặc biệt. 3.
-
Chế độ phong kiến gây nên những
cuộc chia đất tranh hùng, chống chỏi
ganh đua nhau luôn luôn, thành ra dồi mài un đúc
được chí bền sức mạnh và
nảy ra lắm tài khéo tánh khôn. Đó là ba cái điều-kiện
thiết yếu, theo họ Đại-ôi,
làm nền móng sâu xa cho cuộc duy-tân
Nhựt-bổn ngày nay. Trong bài tổng luận
cuốn “Khai quốc ngũ thập niên sử” tác
giả đem những tài liệu chứng cứ
ra giải bày ba việc trên đây thấu
suốt và lư thú lắm. Tôi dựa theo đó và
phụ thêm nhiều kiến-văn góp nhặt
ở ngoài, lược thuật ra mấy đoạn
sau nầy, để cho độc giả trước
hết nên biết cuộc phát triển tự cường
của Nhựt-bổn vốn có nguồn gốc
sẵn sàng từ xưa ra thế nào ?
(1)
Tức là trường Tảo-đạo-điền
đại học 早稲田大学
– Waseda daigaku ở Đông-kinh ngày nay.
|