|
Nhớ chị
Tưởng nhớ đến một Senpai như một người chị, vừa là một vị ân nhân
đầu đời ở tuổi thanh xuân của tôi :
Gần tuần nay đọc được tin chị Nguyễn-Thị-Hoàng-Hoa đă ra đi ḷng
tôi bồi hồi thương nhớ đến chị vô cùng ! Những h́nh ảnh và những kỹ
niệm với chị đă trở về trong kư ức của tôi như mới đă xảy ra ngày
hôm qua. Thay v́ như thường lệ viết lên đôi ḍng để xin cầu ơn trên
pḥ hộ cho Vong Linh của chị sớm được siêu thoát th́ tôi lại dọn ra
một đĩa trái cây và thắp lên những cây nhang cúng khẩn để đưa tiễn
chị đến một thế giới an tịnh vĩnh hằng.

Chị Hoa ơi, cho Tú ghi lại những ḍng cảm nhớ đến chị mà cũng để
ghi tạc ḷng biết ơn của Tú đến với chị, nhờ chị mà T. đă có những
ngày đầu được ấm cúng trong thời gian mới đến Nhật, những ngày được
chị đùm bọc trong căn pḥng 6 chiếu ở khu Hongo, sau lưng Todai Mae.
Rồi từ đó, trong những ngày đầu đến vớí gia đ́nh chị, th́ chị,
với tấm ḷng quảng đại hơn cả như một người chị ruột nữa, chị đă chỉ
vẽ và hướng dẫn cho Tú cặn kẻ đủ điều, từ cách nấu ăn, chị đi chọn
mua áo ấm mùa đông cho Tú cho đến dẩn T. đi ghi tên học Nhật ngữ.
Ngay cả chuyện dắt dẫn T. cùng nhau đi tắm ofuro cho biết phong tục
của người Nhật ...đến nay mà T. vẫn c̣n giữ kỹ nhiều tấm ảnh của chị
ngồi cười duyên trong chiếc áo len màu đỏ ngồi trên sân cỏ của
trường Todai vào những ngày hoa anh đào nở ! T. không nhớ ai đă đặt
cho chị cái tên là hoa khôi của Chiba thời ấy nữa, v́ chị hay luôn
nở nụ cười làm duyên, tánh t́nh th́ rất cởi mở ḥa nhă, nên phải nói
lúc ấy ai cũng yêu mến chị.
Thế rồi v́ hoàn cảnh, chị và T. lại phải xa nhau, mất liên lạc
nhau đă hơn 35 năm qua. Nhưng trong tâm trí của T. vẩn không bao giờ
…. và sẽ không bao giờ quên chị được, vừa là một người chị luôn có
nét dịu dàng bao triều mến, vừa là một ân nhân đă chỉ dạy và chia sẽ
những vui buồn ở tuổi con gái 20 tuổi đầu của T. Biết nói sao cho
hết nổi nhớ thương chị, hả chị Hoa !
Trong niềm tiếc thương nhớ đến chị hôm nay,Tú và a.Cường xin thắp
lên một nén hương để xin cầu ơn Trời Phật độ giải cho vong linh của
chị được sớm tiêu diêu nơi Miền Cực Lạc Vĩnh Hằng.
Và cầu xin chị hăy yên giấc ngủ ngàn thu.
Em của chi.
Mỹ-Tú và Cường
"Thoảng mơ hồ dư ảnh với dư âm"
Ngỡ ngàng khi hay tin chị Hoàng Hoa ra đi. Chị Hoa thời trung học
ở Huế được nhiều người biết. Tui duy nhất được gặp chị Hoa một lần ở
Nhật. Từ dáng điệu, cách ăn nói chị có 100% chất Huế. Ai đă từng gặp
chị cũng mang một ấn tượng lâu dài, để mường tượng những khi
nhắc đến:
Thoảng mơ hồ dư ảnh với dư âm
Tên chị cũng là tên của hoa mai vàng được người Huế và nhiều
người ở nơi khác trang trọng chưng bày vào dịp Tết đề rồi những khi
Tết qua, hoa tàn nhưng hương vị tết, dáng dấp của hoa vẫn được ấp ủ
trong ḷng người những khi nhắc đến:
Hoàng hoa dù rụng vẫn ươm hương
Xin chúc chị Hoa thanh thản trở về cỏi vĩnh hằng để làm cành mai
miên viễn như thơ của thiền sư Măn Giác:
Chớ bảo xuân tàn hoa rụng hết
Đêm qua sân trước một cành mai
Thân mời các bác nghe bài "Mười
Thương" hát theo lối Huế để tưởng nhớ chị Hoa, một thời là giai
nhân xứ Huế:
T.Đ.A.
|