Tuyển tập 

Đường thi mùa thu 

Cảm tưởng về tác phẩm của Quỳnh Chi xin gởi về QC@erct.com

 

Thu Tư (Hứa Hồn)
Thu Sầu (Dương Uyển) 
Đăng cao ( Đỗ Phủ)
Thu phong dẫn ( Lưu Vũ Tích)
Thu phố ca (Lư Bạch)
Thu dạ kư Khâu nhị thập nhị viên ngoại (Vi Ứng Vật )
Thu hứng (Dỗ Phủ)
Cúc hoa ( Bạch Cư Dị )
Thu tứ ( Lưu Vũ Tích )
Sơn cư thu minh ( Vương Duy) 
Thu Dạ Khúc
Trung thu hoài tế

 

THU TƯ

Kỳ thụ tây phong chẩm điệm thu
Sở vân tương thuỷ ức đồng du
Cao ca nhất khúc yểm minh kính
Tác nhật thiếu niên kim bạc đầu

Hứa hồn 


TƯ LỰ LÚC THU SANG

Gió thu luồn giữa hàng cây
Hơi thu về lạnh gối mây chiếu giường 
Nhớ mây Sở nhớ sông Tương
Nhớ thời niên thiếu ta cùng dạo chơi
Cất cao giọng hát một bài
Bất ngờ chợt thấy h́nh hài trong gương 
Che gương ...ḷng những cảm thương
Tóc xanh giờ đă muối sương trắng ngần 

Quỳnh Chi phóng dịch ( 19/11/2004) 


*********

THU SẦU 

Độc tự chi gi độc tự sầu
Thâm t́nh dục ngữ hựu hoàn tu 
Tùng lai bạc mệnh ưng như thử 
Cảm bỉ uyên ương đáo bạch đầu 

Dương Uyển 


THU BUỒN 

Chống tay tựa má u buồn
Thâm t́nh muốn ngỏ thẹn thùng lại thôi 
Trót sinh bạc mệnh kiếp này
Thà như chim nọ trọn đời bên nhau 

Quỳnh Chi phóng dịch (12/11/2004)


Đăng cao 

Phong cấp, thiên cao, viên khiếu ai
Chử thanh, sa bạch, điểu phi hồi
Vô biên lạc mộc tiêu tiêu hạ
Bất tận trường giang cổn cổn lai
Vạn lư bi thu thường tác khách
Bách niên đa bệnh độc đăng đài
Gian nan khổ hận phồn sương mấn
Lạo đảo tân đ́nh trọc tửu bôi 

Đỗ Phủ 


*
Lên đàn cao 


Trời cao gió thốc vượn kêu 
Bờ trong cát trắng chim bay lượn ṿng
Cây khô trút lá chẳng ngừng
Sông dài cuồn cuộn chẳng dừng ḍng xuôi
Sầu thu đất khách quê người
Một thân băo bệnh lên đài buồn tênh
Tóc sương gian khổ triền miên
Có ly rựợu đục phải kiêng cũng đành 

Quỳnh Chi phỏng dịch ( 9/11/2004) 



Thu phong dẫn 


Hàxử thu phong chí
Tiêu tiêu tống nhạn quần
Triêu lai nhập đ́nh thụ
Cô khách tối tiên văn 

Lưu Vũ Tích




Bài hát gió thu

Gió thu thổi tự phương nào
Tiễn đàn chim nhạn nghe xao xuyến buồn
Sớm ra thơ thẩn trước vườn 
Ḿnh ta nghe tiếng gió luồn trong cây 

Quỳnh Chi phóng dịch ( 9/11/2004)





Thu phố ca (Kỳ 15) 

Bạch phát tam thiên trượng
Duyên sầu tự cá trường
Bất tri minh cảnh lư
Hà đắc xứ thu sương 

Lư Bạch


*

Bài ca ở Thu Phố ( bài số 15) 

Tóc trắng đă ba trượng dài 
Sầu thu dằng dặc bao ngày riêng mang
Soi gương chợt thấy, bàng hoàng 
Sương thu đâu đă rơi vương tóc ḿnh ?

Quỳnh Chi phóng dịch ( 9/11/2004 )




Thu dạ kư Khâu nhị thập nhị viên ngoại

Hoài quân chúc thu dạ
Tản bộ vịnh lương thiên
Sơn không tùng tử lạc
U nhân ứng vị miên 

Vi Ứng Vật


*

Đêm thu gửi Khâu Viên ngoại 

Nhớ anh giữa đêm thu
Vịnh trời trong dạo bước 
Quả thông rụng giữa rừng
Nơi xa anh c̣n thức ? 

Quỳnh Chi phóng dịch ( 9/11/2004 ) 




Thu hứng 

Ngọc lộ điêu thương phong thụ lâm
Vu sơn Vu hạp khí tiêu sâm
Giang gian ba lăng kiêm thiên dũng 
Tái thượng phong vân tiếp địa âm
Tùng cúc lưỡng khai tha nhật lệ
Cô chu nhất hệ cố viên tâm 
Hàn y xứ xứ thôi đao xích
Bạch đế thành cao cấp mộ châm 

Đỗ Phủ


*
Thu hứng 

Sương rơi héo hắt rừng phong 
Hơi thu ngập lũng vây rừng núi Vu
Thấu trời cao ngất sóng xô 
Gió mây u ám như sa đất bằng 
Cúc hoa nhỏ lệ đôi lần 
Hồn quê c̣n buộc cánh buồm cô đơn 
Áo đông đo cắt vội vàng 
Tiếng chày giặt áo rộn ràng chiều hôm 

Quỳnh Chi phóng dịch ( 10/11/2004) 


Cúc hoa 

Nhất dạ tân sương trứ ngoă khinh 
Ba tiêu tân chiết bại hà khuynh 
Nại hàn duy hữu đông li cúc
Kim túc khai hoa hiểu cánh thanh 

Bạch Cư Dị

*

Hoa cúc

Ngói phủ màn sương mới trong đêm 
Thêm tàu chuối gẫy lá sen nghiêng
Mái đông chỉ có chùm hoa cúc 
Chẳng lạnh , sáng ngày nở rất xinh 

Quỳnh Chi phóng dịch ( 10/11/2004) 





Thu tứ 

Tự cổ phùng thu bi tịch liêu
Ngă ngôn thu nhật thắng xuân triêu
T́nh không nhất hạc bài vân thượng
Tiện dẫn thi t́nh đáo bích không 

Lưu Vũ Tích

*

Ư thu 

Từ xưa thu đến buồn cô liêu
Với tôi thu đẹp hơn xuân nhiều
Trời trong hạc rẽ mây cao vút 
Đưa ư thơ lên bích ngọc thanh thiên 

Quỳnh Chi phỏng dịch ( 10/11/2004) 



Sơn cư thu minh 

Không san tân vũ hậu
Thiên khí văn lai thu
Minh nguyệt tùng gian chiếu
Thanh tuyền thạch thượng lưu 
Trúc huyên quy hoán nữ
Liên động hạ ngưchu
Tuỳ ư xuân phương hiết
Vương tôn tự khả lưu

Vương Duy 


*

Đêm thu nơi sơn thôn 

Hơi thu ngập cả núi rừng 
Sau chiều mưa đổ một vùng tịch liêu
Trăng soi qua kẽ thông reo
Suối trong róc rách chảy theo đá ngầm
Rừng tre vang tiếng cười gịn 
Mấy cô giặt lụa trong thôn trở hài 
Trong sen khẽ động thuyền ai 
Xuôi gịng dưới ánh trăng soi trắng ngần 
Nở tàn cũng mặc hoa xuân 
Vương tôn đă quyết ở luôn chốn này

Quỳnh Chi phỏng dịch ( 9/11/2004)



Thu dạ khúc

Quế phách sơ sanh thu lộ vi
Khinh la dĩ bạc vị canh y 
Ngân tranh dạ cửu ân cần lộng
Tâm khiếp không pḥng bất nhẫn quy 

Vương Duy


Khúc nhạc đêm thu 

Trăng thơ bàng bạc sương thu
Áo tơ lụa mỏng c̣n chờ chưa thay
Phím ngàdạo khúc chơi vơi
Ngại khuya pḥng trống ḿnh ai chưa về

Quỳnh Chi phóng dịch ( 11/11/2004) 




Trung thu hoài tế

Ngân hà vô thanh dạ dạ t́nh
Lương nhân hốt cảm quan du t́nh
Đông sơn diêu vọng nhân thiên lư
Tưởng diệc đ́nh bôi đối nguyệt minh 

Châu Tái Trinh

Trung thu nhớ chồng 

Sông Ngân lặng lẽ đêm thanh 
Chàng vô t́nh bận việc quan chưa về
Cách xa ngh́n dậm sơn khê
Nhớ chàng ngưng chén năo nề nh́n trăng 

Quỳnh Chi phóng dịch ( 11/11/2004)