|
|

Tết Tân Mão,
tản mạn chuyện Mèo
VietCatholic News (29 Jan 2011 11:55)
Canh Dần qua, Tân Mão tới. Mão là năm thứ tư trong chu kỳ tính âm
lịch theo mười hai địa chi. Mèo chỉ có trong 12 con giáp của Việt
Nam. Trong khi đó “nhân vật” thứ tư này đối với Trung Quốc, Hàn Quốc,
Nhật Bản, Ấn độ, Thái Lan…lại là thỏ.
Nhiều quan niệm khác nhau về mèo.

Người Trung Quốc tin rằng con mèo là sứ giả của điềm lành. Nhiều
nơi trên đất nước rộng lớn này, người ta còn mô phỏng động tác của
mèo trong các điệu múa cầu mong cho mùa màng. Người Campuchia thường
dùng mèo như vật dâng cúng trong các lễ hội cầu mưa. Ở Nhật Bản, mèo
là con vật báo điềm dữ. Người Nhật tin rằng mèo có khả năng giết
chết đàn bà và nhập hồn vào thân xác họ. Ở Ấn Độ, mèo tượng trưng
cho kẻ khổ hạnh đi tìm phúc lạc. Những người cổ Hylạp và Lamã đã
nuôi mèo để diệt loài gặm nhấm. Tại Rôma, mèo đã là biểu tượng của
tự do và được coi là thần bảo hộ cho các bà nội trợ. Người Đông
phương hâm mộ vẻ đẹp và sự huyền bí của mèo. Con vật này trở thành
chủ đề hấp dẫn cho các nghệ sĩ và văn sĩ tại Trung Hoa và Nhật Bản.
Người Ai cập cổ đại khắc họa mèo như một vị thần có khả năng ban
phúc và bảo hộ. Mèo là con vật huyền bí. Họ đã thờ thần tình ái
Bastet bằng một pho tượng đồng người phụ nữ có đầu là đầu mèo. Nếu
ai giết một con mèo, người ấy sẽ bị tử hình. Khi con mèo họ nuôi bị
chết, người Ai cập xưa cạo đôi lông mày như một dấu hiệu để tang cho
mèo. Họ đem ướp xác con mèo đó và chôn cất tử tế. Các nhà khoa học
đã tìm được tại Ai cập một nghĩa địa cổ chôn đến hơn ba trăm ngàn
con mèo đã được ướp xác cẩn thận
Trong thế giới đạo Phật, mèo được xem là kẻ vô cảm, không biết
xúc động. Đạo Hồi dành cho mèo một vị trí của kẻ được trọng vọng,
ngoại trừ mèo đen. Người Hồi giáo tin rằng con mèo có bộ lông đen
mượt cùng với cặp mắt xanh lè là kẻ có nhiều ma thuật.Trong một vài
nền văn hóa ở Châu Phi, mèo tượng trưng cho sự tài giỏi, có khả năng
thấu thị, giống như những nhà tiên tri. Mèo đặc biệt được quý trọng
ở Bắc Mỹ. Tại đây, người ta coi mèo tượng trưng cho kẻ có chí lớn,
biết cách đạt được mục đích.
Sở dĩ có sự không đồng nhất trong quan niệm về mèo, ngoài vấn đề
văn hóa, có lẽ còn bởi sự mâu thuẫn từ hình thức đến đời sống của
mèo.
Tính cách hai mặt của mèo.
Mèo là con vật dễ thương, gần gũi với con người, dáng nhỏ nhắn,
cử chỉ đáng yêu. Nơi mèo đầy sự mâu thuẫn ngay từ hình thức bề ngoài
của nó. Mèo là con vật đẹp và có tính cách hai mặt đối kháng. Mèo
thật hiền lành khi nó nằm dài ngủ yên, khi nó cạ nhẹ vào chân người.
Mèo cũng thật dữ dằn khi nó nhe răng gầm gừ và giơ móng nhọn chiến
đấu với chó, hay vồ chuột nhanh như chớp. Uyển chuyển, nhẹ nhàng
nhưng cũng đầy sự vờ vĩnh. Vẻ đài các từ màu sắc, độ óng mượt của bộ
lông, cho đến mỗi bước đi, nhưng kèm theo là khả năng cắn xé tàn bạo,
giết con mồi trong chớp mắt. Một thực tế cay nghiệt là mèo chỉ thực
sự hấp dẫn, có thiện cảm khi lao thẳng vào con chuột với những móng
vuốt sắc nhọn. Từ hành động khả ái nhất này cũng đã hàm chứa sự ghê
tởm của kẻ rình rập gieo tai họa cách bất ngờ cho đối phương.Cứ xem
mèo vờn chuột và thịt chuột mới thấy sự tàn bạo của hành vi kẻ mạnh
hiếp kẻ yếu. Vờn uy hiếp cho chuột mất vía để kích thích dịch vị ăn
cho ngon, mèo tung chuột văng xa rồi nhảy theo vồ lấy rèn luyện kỷ
năng săn mồi, sau đó mới chén chuột đã tả tơi.

Phim “Tom và Jerry” coi mèo Tom là nhân vật phản diện, đần độn to
xác đáng ghét, còn chuột nhắt Jerry lí lắc dễ thương. Con người ghét
kẻ mạnh hiếp kẻ yếu nên thường mượn chuyện ngụ ngôn để dạy đời. Mèo
to xác mà ăn hiếp con chuột nhắt bé tí. Nếu mèo vồ con hổ, người ta
lại bốc thơm mèo ngay.
Theo truyện cổ của các nước Trung Quốc, Nhật Bản, Ấn Độ, Thái Lan,
khi Ngọc Hoàng mở cuộc thi chọn 12 con vật để làm đại diện cho 12
năm thì chuột (Tí) đã lừa mèo (Mão) bằng cách thông báo sai thời
gian thi khiến hôm ấy mèo ngủ quên. Mèo không có mặt trong 12 con
giáp và đó là nguyên nhân khiến mèo thù chuột!
Riêng với 12 sự tích của Việt Nam thì mèo cùng chuột đi thi. Khi
đi ngang qua con sông lớn, cả hai phải nhờ trâu để quá giang. Giữa
dòng, chuột lựa mèo lúc sơ ý bèn đạp mèo ngả xuống sông, còn trâu
cõng chuột đến cửa thiên đình sớm nhất. Lúc ấy cửa hé mở và chuột đã
nhanh nhẹn lẻn vào trước, trâu chậm hơn đành xếp thứ hai. Riêng phần
mèo may mắn khi rớt xuống sông thì gặp hổ cứu và cặp này chiếm vị
trí thứ ba và thứ tư trong 12 con giáp. Cái kết của sự tích 12 con
giáp ở Việt Nam hay các nước đều giống nhau: mèo thù chuột do cuộc
thi này mà ra!
Trong văn học nghệ thuật, nhất là mảng dân gian, mèo thường đóng
vai trò nhân vật phản diện. Người ta phủ nhận mọi sự tu dưỡng của
mèo! Mèo già... chỉ có thể hóa cáo, một cấp độ còn cao hơn về sự suy
đồi đạo đức, bởi cáo bị ví như kẻ gian xảo, tiểu nhân. Khi cần diễn
đạt sự hư hỏng, người ta nghĩ ngay đến những con mèo hoang sống lang
thang ở những nơi tăm tối, nhơ bẩn.
Ngay bản thân từ mèo khi được dùng trong ngữ cảnh bình thường của
đời sống, dùng một cách “vô tư”, cũng không hàm ý một cái gì nghiêm
túc, tử tế. Nói chung, hình tượng mèo phần lớn gắn với những gì đáng
phê phán. Trong trường hợp phải ẩn dụ kín đáo thì mèo biểu tượng cho
thói khuê các không phải lối, ám chỉ những người sống không đúng với
vị thế, tư cách của mình “Mèo khen mèo dài đuôi”. Thông thường hơn
cả là người ta gán mèo cho những gì gần với sự thô lậu về tính cách.
Vì thế, mèo luôn là hình tượng dùng khi cần đả kích chế giễu. Đặc
sắc nhất về mặt hài hước gắn với mèo, có lẽ là bài đồng dao: “Con
mèo mà trèo cây cau...”. Con mèo ở đây chứa tất cả những phẩm chất
của một kẻ võ biền, cậy quyền lực nhưng ngu dốt và lố bịch. Có lẽ
mèo trở thành hình tượng bất hủ về sự hung ác, nguy hiểm, đáng ghét
hơn cả chính là ở bức tranh “Đám cưới chuột”. Nội dung bức tranh có
thể còn nhiều cách hiểu như đa phần những tác phẩm nghệ thuật có thể
rộng lớn, thú vị và sâu sắc hơn nội dung tố cáo thói tham tàn của
các bậc “đèn Trời” được mệnh danh là “cha mẹ dân”, hoặc đả kích thói
hèn hạ của đám nịnh thần... nhưng nếu chỉ xét những nội dung dễ thấy
ấy thôi, thì con mèo cũng không có mảy may cơ hội được hiểu như một
kẻ vô tội, vô can hay lương thiện. Ở góc độ nào, nó cũng là nhân vật
xấu xa và đáng sợ, cần phải cảnh giác bằng cách tránh xa. (x.Tạ Duy
Anh, báo Tuổi trẻ cười, số Xuân Tân Mão,).
Mèo, nguồn cảm hứng của võ thuật.
Mèo là loài vật có biệt tài săn mồi. Tất cả mọi sinh hoạt của mèo
có đầy đủ tố chất cần thiết để có thể nghiên cứu, chuyển hóa, phổ
quát thành những bài võ, bài thế tự vệ, chiến đấu hữu hiệu, nhất là
trong những tình huống lấy nhu hóa cương. Đặc biệt ưu điểm của loài
mèo là “đánh nhanh, rút êm”, có khả năng quan sát tinh tế, phán đoán
linh ứng, phóng cao, chạy nhanh, xoay chuyển linh hoạt, uyển chuyển,
mềm mại, nhanh nhạy, tinh khôn…nên mèo trở thành nguồn cảm hứng của
võ thuật. Đi không tiếng động, nhảy vọt, leo trèo cực giỏi, khi lâm
trận có những cú tát bằng hai chân trước rất nhanh.Theo ông Phạm
Đình Phong, Phó chủ tịch liên đoàn võ thuật cổ truyền Việt Nam thì
những đặc tính đó của loài mèo đã khiến nó trở thành nguồn cảm hứng
của võ thuật. Ông viết trong báo Tuổi trẻ, số Xuân Tân Mão thật đặc
sắc về võ mèo.

Chúng ta thường thấy võ khỉ, võ hổ, võ đại bàng… Và mèo, đương
nhiên cũng là nguồn cảm hứng cho võ thuật khi con vật này có quá
nhiều ưu điểm để các bậc võ sư học theo. Này nhé, dáng đi uyển
chuyển không tiếng động là nguồn cảm hứng cho những ai nghiên cứu
khinh công, những cú tát mạnh mẽ với hai bộ vuốt sắc như dao và ra
đòn nhanh như chớp giật là cảm hứng cho những ai chuyên về trảo.Tuy
nhiên, đối với những người nghiên cứu khoa học về những võ thuật như
chúng tôi, chuyện võ mèo cần phải được chứng minh cụ thể chứ không
chỉ nghe kể là như thế này hoặc thế kia. Còn nếu có thì võ mèo ra
đời từ lúc nào và những quyền năng đặc biệt của nó ra sao? Qua nhiều
năm nghiên cứu dựa theo các tư liệu, hiện vật, bài võ có liên quan
đến võ mèo sưu tập ở một số bảo tàng, thư viện, vùng đất võ, môn
phái võ nổi tiếng trong cả nước, tôi được biết ở nước ta võ mèo xuất
hiện rất sớm.Trước hết, người Việt xưa rất giỏi võ vì xuất phát từ
nhu cầu đấu tranh sinh tồn nhằm chống chọi với thiên nhiên, thú dữ,
trộm cướp và kẻ thù luôn rình rập, xâm hại. Điều thú vị là trong
thời kỳ sơ khai, võ nghệ của người Việt cổ chủ yếu dựa theo các thao
tác lao động hằng ngày như: săn bắt, leo trèo, ném đá, phóng lao,
bắn nỏ của người miền núi; cày bừa, mang vác, đâm chém, hái lượm,
chạy nhảy của người miền xuôi và chèo chống, kéo đẩy, bơi lặn, chài
lưới của người miền biển. Đồng thời con người còn tập trung quan sát,
mô phỏng (bắt chước) theo các tính năng di động, tư thế rình mồi,
vờn mồi, vồ mồi, bắt mồi, tấn công, phòng thủ của một số loài động
vật. Và dĩ nhiên trong đó không thể thiếu con mèo loài vật rất gắn
bó với con người. Chính vì vậy võ mèo không chỉ tồn tại như một tất
yếu khách quan trong buổi đầu manh nha của các hình thái võ thuật sơ
đẳng, cùng với các loại hình võ khác mang tính đặc thù của một số
động vật có khả năng tương tự, như: võ hổ (hổ quyền), võ khỉ (hầu
quyền), võ rắn (xà quyền), võ gà (kê quyền)…mà còn được các nhà
nghiên cứu võ học chuyển tác, xây dựng thành các bài võ, đòn thế võ
tuyệt chiêu, với vô số tính năng độc đáo, đa dạng. Võ mèo thực sự đã
góp phần làm phong phú các loại hình võ thuật chiến đấu, góp phần bổ
sung vào kho tàng võ cổ truyền dân tộc và sau này là nền võ học chân
truyền Việt Nam thêm đồ sộ, phong phú hoàn mỹ.Tuy nhiên, do phần lớn
bài võ, thế võ được mô phỏng, tạo tác từ các loài vật chủ yếu truyền
khẩu là chính và trải qua hàng ngàn năm không được sưu tầm, đúc kết,
bảo tồn nên bị mai một rất nhiều. Trong khi đó các vị võ sư tiền bối
am hiểu sâu về võ mèo đều lần lượt qua đời nên hầu hết đã bị “tam
sao thất bản” hoặc mất dần theo thời gian. Đến nay các bài võ mèo
còn lại không nhiều và cùng không được phổ biến rộng rãi. Theo ghi
nhận của các nhà chuyên môn, có lẽ bài “miêu tẩy diện” (mèo rửa mặt)
là một trong những bài võ mèo tồn tại lâu đời trên đất nước ta. Năm
1965, tôi có học qua thầy Huyền Ấn Khoa và thầy Nghĩa Hiệp, sau đó
có xem lão võ sư Quách Cang, Tạ Cảnh Thâm (ở An Thái) cùng một số
thầy võ ở Bình Định biểu diễn bài “miêu tẩy diện”. Bài này có khoảng
32 động tác, được phân thành các thế liên hoàn, biến hóa linh diệu,
phối hợp nhịp nhàng giữa bộ tay với bộ chân theo nguyên lý âm dương
tương tác và cương nhu phối triển, trong đó có phần nghiêng về nhu
thuận. Các tư thế di chuyển, né tránh, lập chủ, đảo “ngựa” (chân),
phát động tấn công, lui về phòng thủ, phá giải các đòn thế… thường
mô phỏng theo các đặc tính của loài linh miêu là hết sức nhẹ nhàng,
biến hóa khôn lường, không nghe tiếng động, tựa như chiếc lá đang
bay. Trong đó có một số động tác mang hình tượng “mèo đang rửa mặt”.
Ngoài ra, bài này còn phối kết hợp một cách nhuần nhuyễn giữa các bộ
pháp như: thần pháp, tâm pháp, khí pháp, nhãn pháp… tạo nên bài võ
cực kì độc đáo, hóc hiểm, hội đủ các yếu tố về nội công lẫn ngoại
lực theo phương châm “mền nhưng không yếu, cứng nhưng không gẫy”.
Nhờ vậy, bài võ không những thích ứng với mọi tình huống chiến đấu,
tự vệ, nhất là các chiêu thức ẩn mình mai phục, tiến đánh cận chiến,
mà còn góp phần bồi bổ sức lực, điều hòa khí huyết cho những người
thường xuyên luyện tập đúng phương pháp. Bên cạnh các bài võ mèo,
còn có nhiều đòn thế tạo tác từ tính năng đặc thù của mèo như: thế
võ “linh miêu mai phục, tấn thích ngưu” (mèo đang mai phục rình mồi,
tiến đánh thế đâm trâu), trong bài “Thái sơn thảo pháp”, thế “Thoái
bộ kim cương, Miêu tẩy diện” (lui về đứng bộ thương vàng, rồi chuyển
thế mèo rửa mặt), trong bài hầu quyền, hay trong 18 đường quyền
tuyệt kỹ võ công có thế “ Linh miêu tróc thử” (mèo vồ chuột), hoặc
trong bài “Trường côn thế pháp” có thế “Trích thủy linh miêu, thôi
sơn tắc hải”, “Hắc miêu lưỡng đả tầm xà”… là những đòn thế cực kỳ
lợi hại, mang tính sát thương cao.Mặc dù bị thất truyền rất nhiều do
tính chất truyền khẩu của các bài võ cổ truyền, nhưng tôi biết có
một số lò võ cố gắng sưu tầm, gìn giữ những bài võ mèo. Ví dụ, võ
đường Hà Trọng Ngự và Hà Trọng Khánh (đệ tử của võ sư huyền thoại Hà
Trọng Sơn) ở Gò Vấp, Tp. HCM còn lưu giữ và truyền dạy một số bài võ
mèo tiêu biểu như “Linh miêu độc chiến” và “Bạch miêu quyền”.
Người tuổi mèo
Con người đã nuôi mèo từ rất xa xưa. Vì dáng điệu con mèo dịu
dàng, nhanh nhẹn khôn khéo, coi như nhàn hạ nên được chọn làm biểu
tượng cho chi Mão trong 12 địa chi, đề tính thời gian theo âm lịch.
Giờ Mão từ 5 giờ đến 7 giờ sáng, giờ con mèo no nê ngơi nghỉ sau khi
săn mồi, giờ rạng đông và bình minh của một ngày mới. Ngày Mão
thường là những ngày có nhiều điều nên làm mà ít điều cấm kỵ. Tháng
Mão là tháng giữa mùa Xuân, thời tiết mát mẻ cây cối đâm chồi nẩy
lộc xanh mầu xanh non lá mới, cũng là tháng mà mèo cái xốn xang muốn
được truyền giống. Năm Mão là năm thứ bốn theo cách tính âm lịch,
qua chu kỳ 12 năm lại tới năm Mão, năm có vũ điều phong thuận, khiến
nhà nông được mùa.

Chi Mão có con mèo cầm tinh, nên để đoán thời vận cho người tuổi
mão, người ta tìm ra những tính nết của con mèo, rồi bàn rộng ra áp
dụng cho cái gọi là vận mệnh của người sinh năm mão. Trong 12 con
giáp, mèo là con vật dịu dàng nhất. Ảnh hưởng của thiên nhiên vũ trụ
dường như cũng theo chu kỳ mà lặp lại, khiến cho người sinh ra trong
năm Mão tuy không thuộc loại nghiêng nước nghiêng thành, nhưng lại
toát ra một khí chất đặc biệt, rất dịu dàng, không thích gây gỗ,
luôn mong muốn mọi người đều là bạn, nên cũng được nhiều người
thương mến. Tuy nhiên, người tuổi mão cũng rất hiếu động, quyết
không ngồi yên khi họ bị chèn ép, mà ngay lập tức họ có phản ứng
thích hợp. Đó là một số những nhận xét của những nhà tướng số khi
đoán vận mệnh cho người tuổi mão, tin hay không tin là tuỳ theo nhận
thức của từng người.
Năm nay nhiều người mang tuổi Mão hẵn đã vui vì hầu hết các lá số
bói đầu năm đều cho rằng người tuổi Mão thông minh, ôn hòa, giàu
nhân ái và nên cẩn trọng trong cuộc sống. Các lời giải bói toán có
điểm giống và khác nhau theo từng tuổi, nhưng tựu chung đều có sung
sướng, có may mắn và cũng có rủi ro, xui xẻo để đề phòng; và rồi tất
cả đều tai qua nạn khỏi nếu biết “ăn hiền ở lành”, vì rõ ràng là
“đức năng thắng số”.
Năm cũ đang qua đi, năm mới đang đến gần. Xuân đã về trước sân
nhà. Xuân bước nhẹ qua mọi nẻo đường lối ngõ. Nguyện xin Thiên Chúa
ban phúc lành cho mọi người, mọi nhà.
Lm Giuse Nguyễn Hữu An
Nguồn : VietCatholic |
|