|

Bấy
lâu nay tôi thường được nghe nhắc
tới đền Yasukuni
(đền tử sĩ), nhưng chưa bao
giờ ghé lại thăm mặc dù từ nhà tôi
đến đó chỉ mất khoảng
nửa tiếng đi xe điện ngầm.
Từ ngày ông Thủ Tướng Koizumi lên
nhậm chức, hàng năm ông vẫn đến
đền này thăm viếng và gây nên bao sự
tranh căi về ngoại giao giữa Nhật và các
nước trong vùng Á Châu, đặc
biệt là Trung Quốc và Nam Triều Tiên.
Ở Trung Quốc, mấy lăo Tàu khựa c̣n kéo
cả bày lũ trẻ lên đến vài ngàn người
đi biểu t́nh chống Nhật, phá phách các
của hàng bán đồ Nhật và kêu gọi
tẩy chay hàng hóa Nhật. Ở Nam Triều
Tiên, mấy anh củ sâm già c̣n chặt cả ngón
tay trước Đại Sứ Quán Nhật
phản đối rùm trời. Vậy mà ở
Việt Nam chẳng thấy ai đả động
ǵ đến chuyện biểu t́nh chống
Nhật, không thấy có bất cứ hành động
nào kêu gọi bài hàng của Nhật. Kể cũng
lạ, Việt nam xưa kia cũng từng bị
Nhật xâm lăng, bắt nhổ lúa trồng
đay và kết quả là cả triệu dân
bị chết đói vào năm Ất dậu
(1945)
Có
cái ǵ trong đền thờ tử sĩ mà sao
Trung Quốc và Hàn Quốc họ phản đối dữ
vậy. Chiến tranh đă qua đi lâu rồi,
những kẻ ác gây chiến đă bị đền
tội. Nước Nhật đă xếp re không
dám ngo ngoe, vậy mà cứ lâu lâu lại
nổi lên một cuộc khẩu chiến ác
liệt từ Trung Quốc Và Hàn Quốc. Tôi ḷng
dạ không yên, cũng phải làm một
cuộc du ngoạn thăm viếng để xem
trong Đền Tử Sĩ đó chứa đựng
những bí mật ǵ.
Tôi
đến thăm Đền Tử Sĩ vào
buổi chiều cuối hạ, mấy hôm nay
chồng tôi được nghĩ lễ bù nên có
thời gian đưa tôi đi thăm viếng đó
đây . Từ Nishikasai, tụi tôi mua vé đến
Kudanshita, và xuống tàu tại đó, theo
cổng số ba ḷ ṃ lên mặt đất.
Kudanshita nằm ở trung tâm thành phố
Tokyo
, cũng là nơi công viên quốc gia rộng
lớn với hàng ngàn cây hoa anh đào để
mỗi khi xuân về hoa anh đào đua nhau khoe
sắc, sáng rực cả một vùng rộng
lớn. Từ công viên này, có thể nh́n
thấy ṭa lâu đài của Nhật Hoàng,
cổ kính, hùng vĩ. Tôi nghe đồn rằng
phía đằng sau lâu đài là một con sông
nhỏ bao quanh, có thả cá sấu bên dưới
để ngăn chặn những kẻ muốn sâm
nhập lâu đài hành thích Nhật Hoàng, nhưng
khi mang chuyện này ra hỏi chồng tôi, anh cười
trả lời làm ǵ có, cá sâu chỉ thích
hợp với vùng khí hậu nhiệt đới
ấm áp, Tokyo lạnh giá như thế này cá sâu
nào chịu được.

Đây
là chiếc cầu dẫn vào cung điện
của Nhật Hoàng
Lên
đến khỏi mặt đất, có thể
nh́n thấy ngay cổng chính của ngôi đền, nằm về phía tay mặt, và phải leo lên
một con dốc khá cao. Tuy khoảng cách không xa
lắm nhưng tôi cũng mất hết gần 10
phút mới tới cổng chính, một cái
cổng phải được gọi là vĩ
đại v́ nó to quá cỡ, tôi giang tay
đo mất sáu lần mới ṿng lại điểm
xuất phát cũ, Chà ! to thế này mà lỡ
gặp một trận động đất
khoảng độ 8,9 độ rích te th́ không
biết nó có sụm như thường không?
Từ
cổng chính lần theo con đường lát
gạch dài bát ngát, đi tuốt vào phía bên
trong gặp một tượng đài sừng
sững, trên có h́nh một người lính
Nhật, hai bên đường là cây cối xanh
um tùm và cứ cách nhau đều đặn có
những cột tượng h́nh người lính
đứng gác
Từ
đằng sau lưng bức tượng, ta có
thể nh́n thấy cái cổng to lớn vĩ
đại bằng sáu ṿng tay của tôi kia
chỉ c̣n là một h́nh cổng dài nhỏ xíu.

Từ
đây đi ngược vào bên trong khoảng
độ 50 thước, ta thấy một mái
cổng được làm bằng gỗ, đă
lên nước bóng đẹp tuyệt hảo :

Và
tuốt phía bên trong, đi qua một con đường
trải nhựa đen bóng mới tới
được ngôi đền chính, với
kiến trúc độc đáo trông uy nghi mà
lại thấy rờn rợn. Khách thập phương
lại đây viếng, mỗi người đều
tỏ vẻ tôn kính sự uy nghi của ngôi đền, trong khuôn viên chỗ thờ tự không
được phép chụp h́nh. Ai tới cúng
cầm trong tay một đồng tiền 100 yên(khoảng
1$), bỏ đồng tiền đó vào giữa ḷng
bàn tay, khấn nguyện và ném đồng
tiền đó vào cái thùng vừa to vừa dài
đặt ngay đầu cửa ngôi đền.
Đây cũng là một nét văn hóa độc
đáo của người Nhật. Họ tin
rằng thân linh sẽ đem lại cho họ
sự may mắn kỳ diệu...cũng giống
như ta đi lễ nhà thờ hay đi lễ
Phật. Sau khi cầu nguyện, tôi ném đồng
tiền vào trong thùng và quay sang hỏi chồng :
" Anh này, em cầu nguyện bằng tiếng
Việt Nam, vậy thần linh ở đây có
hiểu được những ǵ em nói không?"
chồng tôi cười đáp : " Chỉ là h́nh
thức, tín ngưỡng của mỗi con người, em cứ tin rằng thần linh hiểu là
được.". Cha này trả lời khôn
dễ tè, hồi xưa, cách đây mấy năm, tôi ngủ trong căn pḥng bên khu nhà cũ, tôi
thường bị ma đè (bóng đè)
chẳng biết là ma thật hay chỉ là
hiện tượng nằm không đúng cách...nhưng
tôi lại thấy rơ ràng có một khối đen
x́ đèn ụp lên người tôi ,
ngực như muốn nghẹt thở , tai
nghe rơ những ǵ xảy ra xung quanh như
tiếng động, tiếng ti vi và cả
tiếng ma đuổi tôi ra khỏi nơi ḿnh
đang nằm, nhưng lại không thể
nhấc người lên được, cứ
từ từ xoáy ch́m vào trong vùng bóng
tối...và đến lúc bật dậy được
th́ người đổ đầy mồ hôi,
tim đập th́nh thịch. Tôi đem chuyện
hỏi anh th́ anh hỏi lại thế ma nói
với em bằng tiếng ǵ? Tôi trả lời
bằng tiếng Việt, anh lại cười cười
nhạo : " Vậy là em mang ma từ
Việt
Nam
qua đây rồi, ma Nhật làm sao biết nói
tiếng Việt??".
Hôm
nay tụi tôi đi viếng đền nhằm ngày
vắng khách, chứ nếu đúng đợt có
khi phải sắp hàng vài tiếng mới tới
lượt vào thăm, bạn hăy cứ tưởng
tượng đi, một ngày có cả hơn
triệu người viếng đền th́
phải xếp hàng dài vài cây số. Người
nhật rất có ư thức, không bao giờ chen
lấn nhau mà đi theo hàng lối chỉnh tề, nhích lên từng tí một, không có chuyện
chen lấn xô đẩy như cảnh đi chùa
ở Việt nam, cho dù có phải chờ vài
tiếng dưới cái nắng như thiêu đốt
vào mùa hè, hay trời lạnh như cắt da
thịt vào mùa đông.

Đây
là một góc chụp nghiêng ngôi đền chính
Sau
khi những người khách cầu nguyện,
họ ghé lại gian hàng bên cạnh, bỏ vào
trong hộp đồng 100 yên để mua
một tờ giấy được gấp
nhỏ xếp đầy trong một cái
hộp, để xem số mạng ḿnh năm
nay ra sao, giống như h́nh thức rút thẻ xăm
(xin xăm). Nếu người nào có quẻ xăm
may mắn, họ nở nụ cười
rạng rỡ, măn nguyện. C̣n nếu như xui
xẻo vớ được quẻ xăm không ra
ǵ, họ lại mấy cây nhỏ hoặc
gốc cây lớn chung quanh đó,cột tờ xăm
vào coi như gửi tai họa theo gió đi
xa...
Tôi
đứng ngắm gốc cây được
kết trang trí bằng những quẻ xăm
của du khách trông lạ mắt, tần ngần
rồi cũng cột quẻ xăm của ḿnh vào
đó v́ tôi không may lắm vớ phải quẻ
thường thường, không quá xấu và cũng
chẳng tốt, trái lại chồng tôi may
mắn hơn, anh vớ được quẻ xăm
"very" tốt. Tôi không có nghề ngỗng ǵ
cũng chẳng phải là tay buôn bán nhưng
vẫn cứ làm một phép tính. Nếu gặp
dịp lễ, khách thập phương kéo
tới đây mỗi ngày cả triệu người, chà ! Ngôi đền này sẽ thu trên dưới
1 triệu đô la chỉ riêng cho khoản
khấn vái xin xăm...một năm có vài đợt
lễ như vầy chắc đền Tử
Sĩ thu bộn. Chồng tôi c̣n nói thêm, ngôi
đền này là nơi tôn vinh những chiến sĩ
Vị Quốc Vong Thân, kể cả những người
được coi là tội phạm chiến tranh
và đă được ṭa án quốc tế
xử tử h́nh. Mới chỉ đi dạo
một ṿng ngoài mà tôi đă thấy sự khang
trang lộng lẫy của các kiến trúc
độc đáo trên đôi bàn tay đầy
mỹ thuật của cácnghệ nhân người
Nhật. Ngoài việc thu tiền từ nguồn khách
thập phương, họ c̣n được chính
phủ chi rất nhiều tiền để tu
bổ, và khi muốn vào thưởng lăm bảo
tàng của Đền Tử Sĩ, bạn c̣n
phải trả tiền phí cho từng khu vực
một.
Bên
hông phía ngôi nhà mầu vàng này là Viện Bảo
Tàng, nơi vinh danh những chiến sĩ "phát
xít Nhật", những người đă
Vị Quốc Vong Thân. Đây cũng là nơi
chứa đựng di tích lịch sử, sự
kiện có thật một thời đoàn quân oai
hùng, những đứa con của Thiên Hoàng
từng làm mưa làm gió trên trên khắp các vùng
Âu, Á. Không những họ vinh danh những người
lính, những người mẹ, mà họ c̣n
vinh danh luôn cả những chiến sĩ khuyển
(chó), chiến sĩ Mă (Ngựa),và chiến sĩ chim
bồ câu đưa thư, tất cả đều
được tạc tượng ghi ơn.




Người
lính phi công quyết tử bay một lần và không
ngày trở về


Đây
là ngôi nhà dùng làm nơi hội họp,
được làm bằng gỗ vàng choé, đẹp
mê hồn, và đây cũng chính là nơi ông
Thủ Tướng Koizumi hàng năm tới
hội họp, bàn công chuyện.
Đó
chỉ là ṿng bên ngoài sân trong khuôn viên bảo tàng
vinh danh tử sĩ, không phải như bảo tàng
chiến tích chiến tranh ở Sài G̣n Việt nam, toàn mang ba cái h́nh ảnh chết chóc giết người
dă man của Mỹ - Ngụy ra làm rợn ḷng du
khách, chẳng biết có phải vậy hay không
chứ nếu Mỹ Ngụy mà độc ác như thế
sao cả triệu người dân quê tôi lại
đổ xô ra biển cả t́m đường
đến Mỹ, bất chấp băo tố,
hải tặc và cả bọn công an săn lùng...
Bước
vào trong viện bảo tàng, tôi chóa mắt
bởi những h́nh ảnh tuyệt đẹp
của chiếc máy bay Zero-Sen, một loại
máy bay thời chiến, những khẩu súng to
đùng, sáng rực, mấy ông lăo phát xít già
cứ đứng ngẩn ṭ te nh́n ngắm,
rờ rẫm lên mấy khẩu súng, ḷng mơ
tưởng về những ngày xa xưa. Có ông
cụ c̣n đứng ngay cạnh khẩu pháo dưa
tay bắt nhịp,hát những bài hát về
chiến tranh cho bà cụ ngồi nghe, H́nh như
ông đang kể cho bà cụ cái thời ông c̣n là
chiến sĩ. Tôi không hiểu ǵ nhưng cảm
nhận được niềm vui của ông qua ánh
mắt say xưa thả hồn theo điệu
nhạc.




Tôi
đă tốn nhiều thời gian canh me không có ai
lảng vảng tới,để chụp
những tấm h́nh này làm kỷ niệm. Kế
bên mấy khẩu súng lớn là gian hàng bán đồ
lưu niệm, bán đủ thứ. Tôi thấy mấy
ông phát xít già mua rất nhiều, nón, chó
nhồi bông, quần áo...làm kỷ niệm.
Chồng tôi đi ḷng ṿng ngắm nghía, tôi
mỏi chân ngồi nghỉ ngay tại cái ghế
đầu một căn pḥng mà được
chặn ở ngoài là một cô gái nhỏ, xinh
xắn ngồi bán vé, muốn vào bên trong
phải mua vé, giá cho người lớn mỗi lượt
300 yên (3 đô la ) trẻ em 200 yên c̣n sinh viên
học sinh được ưu tiên giá chỉ có
100 yên. Từ cái ghế này, tôi có thể nh́n vào
bên trong khá rơ, một chiếc ti vi to cỡ 100
inh đang chiếu những thước phim
lịch sử trận chiến, màu đen
trắng. Hôm nay họ cho du khách coi về
những chiến thắng của đội quân
Thiên Hoàng trên đất nước Nga vĩ
đại. Tôi không mặn mà lắm với
những thước phim lịch sử, chỉ là
súng đạn đùng đoàng, những cột
khói bốc lên, những chết chóc, những
chiến thắng... Thế nhưng không hiểu
sao lần này tôi lại cố ngồi coi cho
bằng hết đoạn phim có tính cách lịch
sử này. Cho dù đây là cuộc chiến
của đoàn quân phát xít, đă bị thất
trận, đầu hàng vô điều kiện và
bị thế giới lên án bây lâu nay, nhưng không
thể không công nhận rằng họ quá
giỏi, quá hùng mạnh với những chiến
công lừng lẫy, mà lịch sử đă
từng phải ghi nhận. Nh́n trên h́nh
ảnh, cả một vùng đất rộng
lớn của Nga đă bị quân đội Thiên
Hoàng đạp dưới vó ngựa, đi
đến đâu, bách chiến bách thắng
đến đó. Mấy anh khổng lồ Nga cúi
lom khom ḅ ra như những con chuột cống qui
phục bọn phát xít nhật lùn tịt,
mặt mày láu cá nh́n không khỏi mắc cười.
Chỉ tiếc rằng lời b́nh bằng
bằng tiếng Nhật tôi không nghe được
chọn vẹn, nói toẹt ra là chả
hiểu cái mô tê ǵ, nhưng tôi nh́n thấy trên
ti vi những trận chiến diễn ra thật
khốc liệt, đặc biệt họ
nhấn mạnh đến trận đánh ngày
27 tháng 5 năm 1905 vào lúc 4 giờ 45 phút sáng, năm
chiếc tầu chiến của Nga vùng Bantic
bất ngờ tấn công vùng biển nước
Nhật, đă bị đại bại dưới
sự chỉ huy tài t́nh của các đô đốc
Nhật.
Từ
Nga cho đến Trung quốc, Triều Tiên, Đài
Loan, Hồng Kông, Việt Nam, Philippin, Thái Lan, Mă
Lai... ráo trọi đều nằm dưới
sự thống trị của họ. Tôi cứ
tự hỏi tại sao họ lại giỏi như
vậy, hùng mạnh đến như vậy.
Nếu như nước Mỹ không mang hai
quả bom nguyên tử thả xuống
Hiroshima
và
Nagasaki
th́ không biết cục diện thế giới nói
chung và Á châu nói riêng sẽ ra sao? Dám tất
cả đều trở thành chư hầu cho
Nhật. Với cái viện bảo tàng chưng
bầy đầy đủ những sự
kiện lịch sử có thật như thế này, hèn ǵ Trung Quốc và Nam Triều Tiên không cay cú
sao được khi mà ông Thủ Tướng
Koizumi hàng năm vẫn đến viếng Đền
Tử Sĩ, Người Nhật tuy bị thua
cuộc nhưng họ vẫn tự hào về
những chiến công lẫy lừng thời xa xưa, một sự thật không thể chối bỏ
được.

Đây
là cây kiếm của Đô Đốc Yamamoto

Bức
tranh vẽ Đô Đốc Yamamoto tên bức tường.
Trên
lầu, và nhiều pḥng bên cạnh vẫn c̣n trưng
đầy các hiện vật khác, nhưng chân tôi
mỏi nhừ bước không nổi đành quay
về, hẹn một ngày nào đó trở
lại thăm sau. Trên đường trở
lại ga , thấy từng bầy các em
nhỏ học sinh cấp một mặc đồng
phục hải quân giống y như h́nh
mẫu tôi coi trong viện bảo tàng, thật
tuyệt đẹp.
Ra
ngoài cổng chính, mấy người lớn
tuổi dừng bước, quay lại, kính
cẩn cúi gập ḿnh xuống chào. Chồng tôi
bảo đó là để kính trọng những
người bỏ ḿnh v́ nước. Tôi cũng
quay lại cúi gập người chào trước
khi bước về phía nhà ga, trời đă
sập tối, gió lạnh thổi ào ào, bất
giác tôi kéo cáo cổ áo. Thành phố đă lên
đèn, sáng rực như một vùng ảo giác....
(Hẹn
các bạn vào dịp thăm viếng
kế tiếp)
.....
Nguồn
: http://www.thuvienvietnam.com
|
|