|

Cái
số tôi về già coi bộ lại nhàn hạ ,
sung sướng,
tết nhất chẳng phải
lo lắng ǵ v́ năm nào cũng vậy cứ
gần đến cuối tháng 12, vợ chồng
tôi lại khăn gói quả mướp đáp tàu
Shinkansen xuôi về Hiroshima đón năm mới
với gia đ́nh bên chồng. Tôi nôn lắm v́
cả năm mới có dịp về quê thăm bà
ngoại và bố mẹ của chàng.
Hầu như mọi cái Tết, tụi tôi
chẳng phải sắm sửa ǵ hết, mẹ
chồng tôi lo tất tật. Gia đ́nh chồng
tôi sinh sống ở thành phố kure thuộc
tỉnh Hiroshima, một tỉnh mà trước kia
đă từng hứng trọn quả bom nguyên
tử do Mỹ thả xuống vào Đệ
Nhị Thế Chiến. Từ Tokyo đến trung
tâm thành phố Hiroshima mất 4 tiếng đồng
hồ bằng tàu Shinkanshen, một loại tàu
điện đặc biệt chạy với
vận tốc khoảng 250 đến 280 km cho 1
giờ, Shinkansen có đường cao tốc riêng
biệt dành cho nó giống như highway.
Tàu
này có h́nh giống như đầu rắn ở
hai đầu trông rất bắt mắt, đẹp
và tiện nghi hơn cả các loại máy bay mà tôi
đă từng đi qua. Ngồi bên trong, ta có
thể nh́n thấy cảnh vật hai bên
đường, đặc biệt nh́n rất rơ
núi Phú Sĩ sừng sững trước mặt
với khoảng cách giữa thành phố Shizuoka và
Yokohama. Mùa đông năm nay, Nhật Bản
lạnh hơn nhiều so với năm trước,
nhưng chỉ có một đoạn đường
ngay thành phố Nagoya là có tuyết bao phủ,
từ trong nh́n ra toàn là một mầu trắng toát, tuyệt đẹp. Từ Tokyo về Hiroshima, tôi
ngả ghế và gần như ngủ li b́
suốt chặng đường này.
Về đến Thành phố Hiroshima, tụi tôi
đổi tàu địa phương mất thêm
nửa tiếng mới về đến thành
phố Kure. Từ ga tàu Kure, phải đi taxi
mất độ 15 phút th́ về đến nhà.
Nhà của bố mẹ chồng tôi nằm cheo leo
giữa lưng chừng một sườn đồi
trông rờn rợn, từ dưới đường
quốc lộ đi bộ lên th́ mệt đứt
hơi, nhưng nếu đi ngược xuống
th́ khó bước vô cùng v́ đôi giầy cao gót
cứ chúi đầu ḿnh xuống. Đây là
lần thứ sáu tôi trở về ăn tết
ở quê nhà chồng, cái Tết truyền
thống của người Nhật cũng mang hương
vị, bản sắc văn hóa na ná giống như
Tết nguyên đán của người Việt
Nam ḿnh.
Căn
nhà của bố mẹ chồng tôi được
làm hoàn toàn bằng gỗ, mái ngói màu xám đen,
bên ngoài trông có vẻ cũ kỹ, xây dựng
theo lối cổ điển, nhưng bên trong th́
dường như mới tinh, đẹp và
tiện nghi giống như một khách sạn
hạng sao. Căn nhà khá rộng, một trệt
và một tầng lầu có năm pḥng ngủ,
một pḥng khách, một pḥng bếp, hai toilet, và
một pḥng tắm, rộng thênh thang nhưng
chỉ có hai ông bà già trú ngụ. Bên ngoài, là sân
vườn nhỏ trồng các loại cây
kiểng chung quanh nhà, có một hồ cá
kiểng bên dưới giàn nho đă rụng
sạch lá, chỉ c̣n lại cái khung giàn bằng
cây gỗ khẳng khiu và những nhánh dây nho trơ
chọi khô cằn.
Ngay sát bên hông nhà là sườn
núi được chính phủ cho đổ bê tông
làm giống như bờ kè để bảo
vệ cho đất đá trên cao không sụp
lở xuống.
Kure là một thành phố biển với mật
độ dân số khá thưa thớt, khoảng
220.000 dân, có trường đại học
nổi tiếng University of Coast Guard, có vịnh Kure
là quân trường của Hải quân Nhật
Bản. Mấy lần trước tôi đă theo
chồng đi khắp đó đây quanh thành
phố thăm viếng, đă từng vào mấy
shoping center lớn của thành phố, đi
từ trên xuống dưới, từ trái qua
phải nhưng thú thật chưa gặp
được một cô gái Nhật nào có gương
mặt xinh xắn dễ nh́n, để mà ŕnh ṃ
chụp lấy một tấm ảnh làm kỷ
niệm (săn người đẹp). Nơi
đây khác hẳn thành phố Tokyo, đi đến
đâu cũng dễ bắt gặp một gương
mặt kiều nữ kiêu sa. Nhưng chồng tôi
bảo rằng Tokyo không phải là nơi sản
sinh ra những người đẹp, theo một
nhà văn nổi tiếng, ông đă đi
khắp nước Nhật để khảo sát,
ông túm lại chỉ có tỉnh Akita là nơi có
nhiều người đẹp nhất, từ
những bà nội trợ đến những cô gái
bán hàng và nhân viên văn pḥng...ngay cả các bà
xồn xồn, ai cũng đều xinh đẹp
cả. Nghe vậy tôi cũng muốn một
lần đến Akita cho biết.
Trước khi lấy taxi về nhà, vợ
chồng tôi c̣n nhởn nhơ ngoài siêu thị
Sogo cả tiếng, ngắm nh́n người qua
lại. Đây là siêu thị lớn nhất
của thành phố Kure, nằm ngay bên cạnh ga
xe điện, cách đây vài năm shogo đă
bị phá sản và được đại công
ty Itorokado mua lại. Trung tâm thành phố kure
nằm trong một ḷng chảo, hai bên là núi đồi
và mặt trước hướng ra biển, hai
bên sườn đồi đó dân cư xây
dựng nhà cửa chen chúc bên nhau, trông thật
lạ lẫm.
Về tới nhà đă gần 2 giờ chiều,
mẹ chồng tôi tươi cười ra mở
cửa, bà là một phụ nữ Nhật vui
vẻ, cởi mở, không giống một số
bà mẹ chồng của mấy cô gái Việt Nam
lấy chồng người Nhật mà tôi có
dịp quen biết, họ khó tính và có vẻ
khinh rẻ người Việt Nam ḿnh. Mẹ
chồng tôi hoàn toàn khác hẳn, bà yêu thương
quư mến tôi c̣n hơn con gái ruột của bà, bà vẫn thường nhắc nhở chồng tôi:
"Vợ con ở đây có một thân một ḿnh, buồn lắm, con nên dành nhiều thời gian
chăm sóc vợ, một năm nên cho về
Việt Nam thăm gia đ́nh ít nhất hai
lần" Trái lại bố chồng th́ căn
dặn: "Ở đây cũng nhiều người
Nhật lấy vợ ngoại quốc như Thái
Lan, Philipin...họ ở đây cả chục năm
không thấy về nước, vợ con cũng nên
như vậy, vài năm hẵng về một
lần, về thường xuyên tốn tiền
lắm." Bố chồng tôi là lớp người
tiêu biểu cho dân Nhật ( Keo kiệt), gia đ́nh
ông khá giả, tiền bạc rủng rỉnh nhưng
kẹo vô cùng, kẹo đến mức bà mẹ
vợ phải thốt lên: "Tao không ngờ
gả con gái cho một tên keo kiệt như
vậy!" Nhưng theo lời mẹ chồng tôi,
anh chồng của bà (tức anh trai bố) c̣n
kẹo gấp nhiều lần, mẹ tôi kể
chuyện vơi giọng cười sang sảng, tôi
không tưởng tượng ra ông bác kẹo bên
chồng mặt mũi ra sao, và keo kiệt bủn
xỉn như thế nào nhưng cũng khoái chí cười
tít cả mắt.
Bên nội của chồng tôi được
cả thảy sáu anh chị em, ba trai, ba gái,
một người cô mất từ hồi c̣n bé. Bố chồng tôi là người thứ ba trong
gia đ́nh, trên có hai anh trai và sau c̣n hai em gái. Ngoài
hai người em gái th́ chỉ ḿnh bố
chồng tôi là có con để nối dơi tông
đường, hai ông anh trai đều có
vợ nhưng lại không sinh được người
con nào, ông anh đầu đă chết cách đây
vài năm, ông anh thứ hai tức là ông bác
kẹo, ông này vợ chết và hiện sống
độc thân.
Bố mẹ chồng tôi sinh được 2 người
con, chồng tôi và một đứa em gái kém anh
hai tuổi. Cô em gái này lập gia đ́nh 15 năm
rồi nhưng cũng không có con, vợ chồng
cô ta sinh sống ngay thành phố Hiroshima, cách Kure
chỉ một tiếng đồng hồ lái xe,
vậy mà sáu lần về ăn tết với
gia đ́nh chồng, tôi vẫn chưa một
lần gặp mặt. Đôi khi tôi đem
thắc mắc ra hỏi anh, tại sao em gái không
về thăm bố mẹ trong dịp Tết? Có
phải em gái anh không ưa tôi là người
Việt Nam chăng? Anh gạt đi, và bảo tôi
không nên coi trọng việc đó. Chồng tôi
chê cô em gái sống lập dị, thậm chí mười
năm nay anh em chàng không gặp mặt, không thư
từ liên lạc không cả điện thoại
hỏi thăm nhau, kể cũng thật kỳ
lạ, họ coi nhau như người dưng,
chẳng có chút xíu t́nh cảm gia đ́nh. Mẹ
chồng tôi đưa cho tôi mấy cuốn abum h́nh
chụp gia đ́nh và chụp đám cưới
của cô em gái, cả một đống h́nh
đó mà tôi ḍm măi cũng không thấy được
tấm nào chụp cô em chồng cho ra hồn người, khiếp xấu bà cố luôn ! Trái lại, em
rể trông khôi ngô tuấn tú. Lúc đầu, tôi
tưởng chỉ có ḿnh chồng tôi và cô em gái
coi nhau như người xa lạ thế nhưng
sau này tôi khám phá ra hầu như người
Nhật nào cũng vậy, họ sống lạnh
lùng cứ như những con rô bốt biết di
động, bạn bè muốn đến thăm
nhau phải xin phép trước cả tháng và
hỏi thăm xem người ta có đồng ư
tiếp ḿnh hay không. Ngay cả trong gia đ́nh cũng
vậy, kỳ nghỉ lễ vào mùa hè, vợ
chồng tôi muốn về thăm bố mẹ nhưng
không được cho phép th́ cũng không dám
về, chẳng bù cho người Việt Nam ḿnh,
được con cái về thăm bà mẹ nào cũng
mừng quưnh quáng.
Bố chồng tôi không có nhà, v́ là những ngày
cuối năm, hôm nay ông đi tảo mộ bên
thành phố Takehara cách thành phố Kure một
giờ đi bằng xe điện, nơi đó
mới chính là quê nhà của ḍng họ bên
nội. Tôi cũng đă đến đây
tảo mộ một lần khoảng hai năm trước,
gọi là thành phố cho nó oai chứ thực ra
Takehara chỉ là một thị trấn nhỏ, nhà
cửa thưa thớt gần giống như khu
Little Saigon mà tôi đă có dịp đến thăm
vào cuối thu 2004.
Tôi đứng giữa pḥng khách, căn pḥng
nhỏ chừng chín mét vuông thông qua pḥng bếp
bằng cửa lùa. Ở Nhật hầu như người
ta xây nhà theo cùng một khuôn mẫu, các pḥng ba
mặt đều có cửa lùa thông qua với
nhau, có khi bằng kiếng, có khi bằng gỗ.
Tôi mở cửa bước sang pḥng bên cạnh,
đây là căn pḥng rộng nhất và là nơi
tụi tôi nghỉ ngơi mỗi khi có dịp
về thăm gia đ́nh. Một luồng khí
lạnh phả vào mặt, khiến tôi rùng ḿnh. Căn
pḥng được ngăn vuông vức bằng
những tấm kiếng bông mờ, nền nhà là
những mảnh chiếu ghép lại với nhau
thật độc đáo, người Nhật
gọi loại này là pḥng Tatami. Bởi cửa nhà
làm hoàn toàn bằng kiếng, lại nằm
về hướng Tây, nên ánh nắng chiều
chiếu rọi xuyên vào làm căn pḥng như sáng
bừng lên, tuy vậy nó vẫn không xóa tan
nổi cái lạnh lẽo của chiều đông
ở thành phố ven biển. Tôi cởi áo khoác
treo lên cái móc nằm phía bên ngoài, t́m kiếm
bộ đồ ấm mặc ở nhà trong đống
hành trang mang theo, thay vội vă và bước ngay
ra pḥng khách, nơi đang đặt cái ḷ sưởi
đỏ rực được đốt
bằng dầu hôi. Căn pḥng này cũng là
dạng pḥng Tatami, được phủ lên
nền chiếu một tấm thảm sưởi
ấm bằng điện. Tôi vốn sợ
lạnh, không chịu nổi cái lạnh, mặc dù
khi xưa tôi cũng sinh ra và lớn lên ở
một vùng rừng núi Tây Bắc Việt Nam, nơi
có mùa đông lạnh cắt da cắt thịt.
Mẹ chồng tôi đang đứng trước
bồn rửa chén, loay hoay chuẩn bị cho
bữa cơm chiều. Thường th́ tôi không
được đụng vào bất cứ món ǵ
khi bà chuẩn bị nấu ăn, muốn phụ
bà đôi công việc nhưng cứ bị bà
đuổi xơi xơi làm tôi thấy ái
ngại, người Nhật họ cầu kỳ
trong việc bếp núc, họ dành cả buổi
chiều chỉ mỗi việc nấu nướng
cho chồng con, bởi vậy phụ nữ
Nhật được khuyến khích ở nhà làm
nội trợ, có đi làm th́ đồng lương
ít ỏi không thể sánh được so
với đàn ông. Người Nhật họ
ăn uống không giống người Việt
Nam ḿnh, món ăn nào cũng chia đều ra
từng phần nhỏ cho từng người, không
có chuyện đồ ăn đựng trong
một dĩa rồi mỗi người tḥ
đũa vào gắp chung, họ coi đó là
sự mất vệ sinh, hơn nữa không ai
đụng vào phần ăn của ai. Trong lúc bà
chuẩn bị nấu nướng th́ chồng tôi
ngồi bên bàn ăn đặt ngay trong pḥng
bếp, trước mặt là cái computer nhỏ xíu,
anh đang ôn bài để chuẩn bị cho
kỳ thi vào tháng sau, vừa học bài, vừa nói
chuyện rôm rả. Mẹ chồng tôi tính t́nh
cởi mở và hay diễu tṛ qua điệu
bộ bằng tiếng nói, tuy không hiểu cho
lắm những ǵ bà nói, nhưng tôi vẫn cười
toe toét khi nh́n gương mặt của bà.
Tôi bước trở ra pḥng bên ngoài, lôi trong
mớ hành lư mấy hộp quà bánh mà chiều
qua vợ chồng tôi cất công lên tận Daimaru
nằm trong khu vực ga Tokyo để mua về
tặng bà. Mẹ chồng tôi là người
khảnh ăn, những thứ của ngon vật
lạ nào bà cũng biết đến và đọc
vanh vách hương vị của nó, chồng tôi
hiểu ư mẹ nên lúc nào cũng chọn
những thức ăn hảo hạng cho mẹ.
Hồi đầu, tôi ngạc nhiên v́ giá cả
quá mắc mỏ, chỉ một hộp bánh thôi mà
giá bằng cả tháng lương tôi đi làm bên
Việt Nam, tôi tiếc đứt ruột đứt
gan khi phải chi tiền mua những đồ xa
xỉ ấy. Nhưng dạo sau này th́ tôi mới
hiểu, ở Nhật Bản tiền nào của
đó, không có chuyện mua lầm. Mẹ
chồng tôi thường gửi lên cho tụi tôi
những thứ ngon vật lạ, ăn riết
rồi quen miệng, sau này tôi không thèm động
tới những đồ ăn thức uống
rẻ tiền nữa, trà xanh phải mua loại
1500 Yên/ 100gr trở lên, bánh trái các loại
phải mua tận trên ga Tokyo th́ mới thấy
ngon miệng, chính bà mẹ chồng đă dạy
hư cho cô con dâu Việt nghèo khổ…
Đối với người Nhật, chuyện
quà cáp rất quan trọng. Nếu bạn đến
thăm viếng nhà người khác mà không mang
theo quà là một điều mất lịch
sự, quà chỉ là những hộp bánh trái
ăn tráng miệng, hộp quà này phải
được đưa ra chiêu đăi luôn
cả người khách mang đến. Mẹ tôi
đón nhận những hộp quà với nụ cười
hóm hỉnh và luôn miệng cảm ơn, người
dân Nhật được dạy dỗ từ
thủa nhỏ những lễ giáo trong gia đ́nh
và câu cảm ơn ở cửa miệng, đúng
hay sai ǵ cũng thấy người ta cảm
ơn, xin lỗi rối rít, điều này
hiếm bắt gặp ở bất cứ người
Việt Nam ḿnh trong xă hội đương
thời, có lần tôi chạy xe bị người
khác tông vào, họ không xin lỗi tôi mà c̣n
nổi đóa chửi bới: "Mày đui hay
sao mà không biết tránh đường", lũ
trẻ con nhà tôi cứ chơ mắt đón
nhận món quà từ người lớn mà không
biết mở miệng nói cảm ơn, mặc dù
đă được nhắc nhở mỗi ngày.
Tôi thấy cám cảnh cho lớp trẻ thời
nay.
Trong những câu chuyện qua lại, mẹ
chồng tôi bảo rằng ngày mai bà sẽ
về quê thăm bà ngoại, nhân tiện mang
thức ăn tết cho bà. Tôi đ̣i được
đi theo, mấy năm rồi vợ chồng tôi
không gặp bà, h́nh như tôi quên luôn cả gương
mặt của bà ngoại. Thường khi Tết
đến, bà ngoại hay lên ăn tết với
con gái ở Kure, vài năm trở lại đây
do tuổi già, bà ngại không lên nữa mà ăn
tết một ḿnh cùng với bà con cḥm xóm cũ.
Bà ngoại sống ở thị trấn Higashi
Hiroshima, tôi chưa từng đến đó
lần nào, có muốn cũng chẳng dám v́
mẹ chồng không cho phép. Lần này bà cũng
từ chối khéo, bảo rằng thời
tiết lạnh, để ḿnh bà đi được
rồi, bà c̣n nói thêm rằng tiền ĺ x́ bà
ngoại đă gửi lên đây từ mấy
bữa trước. Bà lật đật bỏ
mọi công việc chạy vào pḥng riêng lấy
mấy bao ĺ x́, đưa tận tay vợ
chồng tôi. Tụi tôi đón nhận và đáp
lại bằng những lời cảm ơn,
tiền ĺ x́ năm mới không được
quyền từ chối, nhưng tôi thật sự
muốn thăm bà ngoại, không phải chỉ
đến để nhận bao ĺ x́ của bà, và
cũng muốn thăm viếng vùng quê cho biết
thêm chút ít về những người nông dân
Nhật sinh sống ra sao. Cuối cùng tụi tôi cũng
thuyết phục được và mẹ cho phép
ngày mai về thăm bà ngoại.
Mẹ chồng tôi lúi húi cọ rửa hai cái b́nh
bông nhỏ để cắm hoa chưng lên bàn
thờ tổ tiên. Gia đ́nh chồng theo đạo
Phật, nhưng chồng tôi lại bỏ
Phật theo Chúa. Từ ngày rước vợ qua
sống chung th́ anh chàng quên luôn cả đạo
Chúa mà theo đạo...vợ. Sáu năm rồi tôi
chưa hề thấy anh đi lễ nhà thờ.
Tôi không có đạo nên không quan tâm lắm
đến vấn đề tôn giáo, có điều,
ai rủ đi đâu tôi cũng đi, chùa tôi cũng
đến, nhà thờ tôi cũng ghé và cả
đền thờ Thần Đạo (Shinto) tôi cũng
từng vô cầu nguyện, bảo tôi không có
đạo cũng đúng mà bảo tôi đa
đạo th́ cũng đúng luôn. Tôi có vài người
bạn theo đạo Chúa, tôi cũng từng theo
tụi nó đi nhà thờ, tụi nó bảo
với tôi rằng: "Mỗi khi gặp bế
tắc trong cuộc sống, tâm thần trao đảo...tụi
nó liền đi nhà thờ, chỉ cần vào
trong đó cầu nguyện, tụi nó thấy
mọi phiền muộn đều tan biến, tinh
thần sảng khoái vô cùng..." Tôi cũng
bắt chước làm y như vậy, chắp tay
nguyện cầu Chúa mang những phiền muộn
trong tôi đi giùm, nhưng tôi lại chẳng
thấy cảm giác thanh thản nào cả.
Chồng tôi bảo tại v́ tôi không có ḷng tin.

Mẹ chồng tôi kéo hai đứa vào trườc
bàn thờ Phật và bàn thờ tổ tiên
vừa được bà cho sơn phết làm
mới lại, bà khoe rằng chỉ riêng tiền
công sơn phết mà bà phải trả tới
300.000 yên (gần 3000 đô la Mỹ), tôi nghe ù
cả hai lỗ tai. Mèn ! Mắc chi mà mắc
rứa. Bàn thờ được đặt trang
trọng trong một cái tủ ngay căn pḥng mà
vợ chồng tôi thường nghỉ qua đêm
khi về đây.
Hai
cánh cửa tủ được mở toang, tôi
chóa mắt v́ một mầu vàng rực rỡ,
đẹp huyền bí, rờn rợn hiện lên
trước mặt. H́nh như mỗi nước
đều có những tục lệ khác nhau. Bàn
thờ của họ cũng thấy khác biệt.
Mẹ chồng tôi líu lô xổ ra một tràng mà
tôi nghe chẳng hiểu ǵ cả, bà đưa cho
tôi một cuốn sổ nhỏ, b́a được
bọc bằng vải bông hường có viền
ngoài bằng nhũ vàng, cuốn sổ là một
tờ giấy kéo dài và xếp lại gọn gàng,
bên trong ghi bằng chữ Kanji (chữ Tàu), tôi
đọc không hiểu. Chồng tôi giải thích
đó là cuốn Gia Phả của gịng họ
từ bao đời nay. Mẹ chồng tôi nh́n
với ánh mắt nửa như hờn nửa như
trách, ca thán: "Hai vợ chồng bay không sinh
con, sau này cuốn Gia Phả sẽ trao cho ai đây?"
Tôi nghe thấy nhồn nhột, cúi đầu không
dám nh́n thẳng vào ánh mắt bà. Tôi cảm
thấy như ḿnh có lỗi v́ cho tới giờ
này tôi chưa sinh được cho bà một
đứa cháu nào để bà ẵm bồng,
nựng nịu. Đón lại cuốn Gia Phả
từ tay tôi, bà trịnh trọng đặt nó
trở vào chỗ cũ, cúi đầu chấp tay
khấn nguyện lầm rầm trọng miệng,
khi ngẩng lên, bà vỗ hai tay vào nhau nhẹ
một cái, đóng cửa tủ và đi ra ngoài,
miệng lầm bầm: "Con gái không tốt,
con trai cũng không tốt, không đứa nào
chịu sinh cháu cho bà ôm ấp...". Tôi liếc
mắt nh́n chồng, anh bóp nhẹ tay tôi, bàn tay
lạnh buốt khiến anh buông ra như thể
chạm vào cục nước đá.
Sáu giờ chiều mà bố chồng vẫn chưa
về, mẹ tôi lôi mấy hộp cá sống
ra,bỏ bên ngoài cho bớt lạnh. Hôm nay bà chiêu
đăi tụi tôi món Sashimi (cá sống). Thức
ăn khoái khẩu của người Nhật là
món cá sống, những miếng cá tươi rói
được cắt nhỏ, ăn chung với
củ cải sống và wasabi, một loại mù
tạt xanh đặc biệt của người
Nhật, ăn cay nồng lên tận mũi. Cá
sống cũng chia làm nhiều loại, loại không
tanh và loại tanh, thường loại cá hơi
nặng mùi tanh, họ ăn thêm với gừng
sống. Tôi thích nhất món gừng muối dưa
của họ, thơm và ngon ăn hoài không
biết chán. Tôi mân mê cầm hộp cá bự
nhất lên coi, chẳng biết đây là loại
cá ǵ nhưng khi nh́n bảng giá tôi giật
bắn ḿnh. Sao mà mắc quá! Một hộp
với số lượng 300gr mà giá cả lên
tới 6890 yên (gần 60 $) bằng một tháng lương
công nhân bên Việt nam làm việc cả tháng.
Hộp thứ hai đựng một con mực tươi
nhỏ bằng bàn tay, đă được
lột vỏ sạch sẽ, trông nó trong suốt
như nước, giá đề 2000 yên. Hộp
thứ ba là loại cá đặc biệt
được gọi là Otoro (một phần ít
được lấy ra từ bụng của loài
cá Thu chỉ sống ở vùng biển Nhật
Bản). Ông ngư phủ nào mà vớ được
một con cá loại này th́ đúng thật là vô
mánh lớn, một con cá có giá vài chục ngàn
đô la, đóng cửa nghỉ câu vài tháng.
Bố tôi gọi điện thoại báo bận
chưa về nhà kịp, kêu mọi người
ăn cơm trước. Măi đến gần 8
giờ ông mới lọ mọ về, Bố
chồng tôi nay đă 76 tuổi, trông c̣n khoẻ
mạnh mặc dù vừa mới qua một đợt
giải phẫu thông tim hồi trong năm. Ông
vừa về đến nhà, mẹ vội lật
đật dọn cơm cho ông ăn, bố
chồng tôi giống y như một ông hoàng trong
gia đ́nh, mẹ tôi phục vụ ông tận t́nh,
chu đáo, điển h́nh cho lớp phụ
nữ Nhật xưa kia, bữa cơm nào của
ông cũng phải có món cá sống và rượu
sake. Tôi ngồi bên cạnh ngắm nh́n ông ăn
cơm với cái miệng móm xọm, bập lên
bập xuống trông tức cười, bố tôi
rụng sạch cả răng nhưng lại không
chịu đeo hàm răng giả, ông ăn cơm
bằng lợi, và nói chuyện cứ phều phào
hơi gió, tôi nghe câu được câu chăng.
Buổi tối, tôi nằm ngủ trong căn pḥng
thoang thoảng mùi dầu hôi tỏa ra từ cái máy
sưởi bên góc nhà, tôi sợ cái mùi này kinh
khủng, chỉ hửi một lúc là tôi vang váng
nhức đầu liền, tắt th́ sợ
lạnh mà mở th́ bứt rứt không ngủ
được, tôi trùm mền kín mít, đến
lúc nóng quá lại tung ra...cho đến tận
gần sáng mới thiếp đi.
Khi tỉnh dậy th́ mặt trời đă lên
cao, không thấy mẹ đâu cả, hỏi th́
chồng tôi trả lời mẹ đă đi
rồi. Tôi dăy nảy lên trách anh sao không chịu
đánh thức tôi sớm hơn, tôi muốn
gặp lại bà ngoại, tôi muốn thăm
viếng quê ngoại của anh...và tôi muốn có
được những dữ kiện sống
để hoàn tất bài viết của ḿnh,
vậy mà anh nỡ làm tôi mất cơ hội.
Chồng Tôi giải thích rằng v́ anh thấy tôi
ngủ ngon quá, không nỡ đánh thức. Nhưng
nếu tôi muốn đi th́ sửa soạn nhanh lên,
hy vọng đón kịp chuyến xe bus lúc 10
giờ tới. Mẹ ra Sogo mua đồ tết
cho bà ngoại, 9:30 Sogo mới mở cửa, 9
giờ 50 có chuyến xe đầu tiên, chắc là
mẹ có mặt trên đó.
Tôi vội vàng đánh răng rửa mặt, trang
điểm lại tí chút và thay quần áo
ấm, chỉ vậy thôi mà cũng tới sát nút
10 giờ sáng. Vợ chồng tôi bước ra
khỏi nhà, hướng theo đường
quốc lộ đi tới, chồng tôi lướt
nhanh như ma đuổi, lâu lâu phải dừng
lại chờ tôi lẽo đẽo chạy
bộ theo sau, đôi giấy boot cao cả tấc
chao đảo dưới con đường
dốc gần như dựng đứng, tôi chúi
nhủi đầu xuống dưới, nhém té
mấy lần. Cuối cùng cũng đến
được trạm dừng xe bus, chưa
kịp thở th́ xe bus trườn tới, tôi nhướng
mắt nh́n lên trên, cố t́m xem mẹ ḿnh có trên
đó không. Trên xe lác đác vài người, may
mắn thay, mẹ tôi ngồi ngay cửa sổ, bà
cũng vừa nh́n thấy tụi tôi, reo lên
mừng rỡ. Tụi tôi leo lên xe và ngồi ngay
sau lưng mẹ. Xe từ từ lướt đi,
bỏ thành phố Kure lại phía sau lưng.
Từ Kure về Higashi Hiroshima mất hơn
một giờ đi xe bus, con đường khá
đẹp, phẳng ĺ không hề có ổ gà
ổ vịt. Thấp thoáng xa xa là những làng
mạc phố phường nằm dưới
thung lũng, những căn nhà cổ kính, mái ngói
đỏ au, những rặng núi xanh biếc,
chập chùng xa tít, khiến tôi nhớ quê nhà ḿnh
da diết.


Khoảng
hơn 11 giờ trưa, xe bus vào đến trung tâm
thị trấn Higashi Hiroshima, xe chạy chầm
chậm và đỗ lại ngay trạm dừng
của xe bus. Ba mẹ con tụi tôi lục tục
kéo xuống trước khi bỏ tiền vào cái
hộp để ngay trên đầu xe, gần nơi
tài xế ngồi. Trên Tokyo, bước lên xe bus hành
khách phải trả tiền liền, c̣n nơi
đây, khi nào xuống xe khách hàng mới phải
trả, từng trạm giá tiền khác nhau, tùy
từng đoạn đường ḿnh đi.
Thời tiết hôm nay khá đẹp, bầu
trời trong xanh thấp thoáng những đám mây
trắng bàng bạc bay lơ lửng trên cao,
mặt trời chiếu ánh nắng vàng dịu lên
con đường trải nhựa mịn màng.
Đối diện bên kia đường là
một cửa hàng nho nhỏ bán đủ các
thứ kể cả cơm hộp, cà phê,
thuộc hệ thống bán lẻ Family Mart. Vợ
chồng tôi bước theo mẹ đi ngược
trở lại khoảng 10 thước tới
một ngă tư đường, từ đó
quẹo tay phải đi thêm một đoạn
ngắn nữa, đụng ngă tư thứ hai.
Mẹ tôi đi chậm lại, ngó nghiêng rồi
chỉ trỏ, bà bảo ngày xưa trạm xe bus
ở đây, không phải ở chỗ hồi năy.
Ngày nay, khu thị trấn này dân cư đă
đông hơn trước nhiều. Tôi cũng
đưa mắt nh́n quanh, nhà cửa san sát, mái
ngói đỏ au, đa phần nhà đều xây
dựng theo một kiểu, mái cong ṿng, trên
những bức tường rào xây bao quanh, tôi
thấy họ đặt vài cặp chim bồ câu
quay đầu vào nhau, trông ngồ ngộ, tôi cũng
không hiểu họ làm vậy có ư nghĩa ǵ,
chắc chắn không phải là để... đuổi
cọp, tôi mang thắc mắc này ra hỏi
mẹ nhưng bà cũng không biết luôn, bà
bảo chắc để cho đẹp. Hồi
mới qua Nhật, ngồi trên xe điện nh́n
xuống, tôi thấy nhà nào nhà nấy nhỏ bé
y như mấy cái chuồng chim bồ câu,
vậy mà khi bước vào trong, căn nhà
trở nên rộng răi, thoáng đẹp và đầy
đủ tiện nghi.
Đến ngă tư, chúng tôi lại quẹo
phải, đi thêm một quăng ngắn nữa,
mẹ tôi đưa tay chỉ về phía trước,
bà bảo căn nhà nhỏ nhất đằng kia
là nhà của bà ngoại. Căn nhà nhỏ
nhắn xinh xắn có tường màu trắng
đục và mái ngói đen xám nằm lọt
thỏm trong một khu phố đều lợp ngói
đỏ au, trông nó lẻ loi trơ trọi y như
ngoại tôi sống đơn độc tại
đây gần cả cuộc đời ḿnh.
Từ bên ngoài, chúng tôi thấy bóng dáng ngoại
thấp thoáng đi lại bên trong, mẹ tôi gơ
cửa rầm rầm, gọi bà ầm ĩ nhưng
tuyệt nhiên cửa vẫn đóng im ỉm, bà
ngoại điếc nên chẳng nghe ǵ. Tôi cũng
đưa tay đập cửa vài lần, cả
ba cùng đồng thanh gọi bà ngoại mà
vẫn đóng chặt không xê dịch, tôi
lẩm bẩm cười một ḿnh :" bà
ngoại điếc ḷi tĩ chả nghe ǵ
hết ". Mẹ tôi đi ṿng lại phía sau nhà, vừa đi vừa lẩm bẩm điều ǵ
đó mà tôi nghe không rơ, chỉ một tí,
mẹ tôi ra mở cửa cho chúng tôi vào.
Bà ngoại cũng bước lại gần
cửa, xin lỗi rối rít v́ già, điếc nên
không nghe gọi cửa, bà mặc bộ đồ
ấm mầu xanh đậm, cái áo dầy
cộp, quần đông xuân, vớ cũng
dầy, trông bà có vẻ nặng nề. Mái tóc
muối tiêu của bà cắt ngắn với gương
mặt trắng hồng, đặc biệt hai g̣
má đỏ chót, đỏ hơn cả tôi
đánh má hồng. Lạ một điều, năm
nay bà ngoại 86 tuổi, vậy mà nước da
trên gương mặt vẫn láng mịn,
ngoại trừ vùng mắt và vùng khoé miệng.
Trông bà vẫn mạnh khoẻ, bước đi
nhẹ nhàng, không có vẻ ǵ là của người
già nua. Tôi thầm nghĩ, bà chắc phải
sống thêm cả chục năm nữa.
Tụi tôi lọt hẳn vào bên trong, đóng
cửa lại, tôi loay hoay cởi đôi giầy
boot. Tôi cúi đầu, chắp tay chào bà
ngoại, bà cũng đáp lễ lại y như
vậy, lần này không giống như lần
đầu tiên cách đây vài năm, bà ngoại
ngồi quỳ gối trên tấm gối mỏng
trong pḥng Tatami, vái lậy tôi như tế
sống làm tôi bối rối không biết
đường nào lần, đó là phong tục
của người Nhật.
Bước vô trong nhà, tôi có cảm tưởng
như lạnh hơn ngoài đường,
lạnh run bần bật. Tôi chui ngay sang pḥng khách,
nơi có sẵn cái máy sưởi đang tỏa
ra làn hơi ấm, xà xuống như ôm lấy máy
sưởi. Mẹ chồng tôi đứng bên ngoài
pḥng bếp đưa từng món trong giỏ
đựng thức ăn ra cho bà ngoại xem và
dặn bà những món ǵ. Tôi ngồi xoay lưng
lại cái máy sưởi, nh́n vào pḥng bên trong,
là pḥng ngủ của bà ngoại, các cửa lùa
đă được mở toang. Căn pḥng khá
gọn ghẽ, và tôi cũng nh́n thấy bàn
thờ Phật giống y như bàn thờ bên nhà
mẹ chồng tôi, nhưng trông nó cũ kỹ hơn.
Phía trên đầu, tôi thấy treo một tấm
h́nh truyền thần vẽ người đàn ông
mặc quân phục quân đội, tôi đoán
đó là ông ngoại. Tôi nghe chồng tôi kể
rằng ông ngoại đă hy sinh trong thời Đệ
Nhị Thế Chiến, lúc bà ngoại 28 tuổi
và mẹ th́ chỉ khoảng 3 tuổi. Bà
ngoại ở vậy nuôi con thờ chồng cho
đến tận ngày nay tức là đă 58 năm
rồi. Bất giác tôi quay sang pḥng bên, ngắm nh́n
bà ngoại, ḷng không khỏi xốn sang thương
cảm. Bà ngoại thấp tè, tôi đă thuộc
dạng x́ trum, vậy mà bà chỉ đứng
ngang vai tôi, mẹ chồng tôi th́ cao hơn
được một chút, bố chồng cũng
vậy, cũng chỉ ngang tôi, hèn ǵ chồng tôi
cũng được một mẩu, cao hơn tôi
tí xíu. Hồi mới quen nhau, tôi hay mang cái dáng
dấp lùn tịt của anh ra ghẹo: "Người
Nhật em thấy ngoài đường cao dữ
lắm, sao anh th́ lùn tịt vậy? Có phải anh
bị ảnh hưởng bom nguyên tử ở
Hiroshima không?" Anh kư đầu tôi và bảo tôi
chỉ được cái vớ vẩn.
Mẹ chồng tôi sau khi xếp thức ăn
tết vào tủ lạnh cho bà ngoại, bà
vẫy tụi tôi qua thăm mấy người bà
con, sống quanh đây. Tụi tôi đi theo
mẹ băng qua vài con lộ nhỏ, đường
phố vắng teo chẳng thấy bóng người
nào. Mặt trời đứng bóng, tỏa ánh
nắng chói chang trải dài trên những đồng
ruộng trơ gốc rạ, miền quê Nhật
Bản sao mà yên tĩnh lạ lùng. Tôi vừa
đi vừa ngoái nh́n lại những luống
cải thảo, khoai tây, bắp cải, dài
thẳng tắp, có luống họ làm nhà và
phủ ni lông lên trên để chống rét cho
rau. Chồng tôi bảo, nếu không làm vậy rau
sẽ chết lạnh hết.
Mẹ tôi dừng chân trước cổng ngôi nhà
khang trang, tụi tôi cũng dừng theo. Mẹ tôi
bảo căn nhà này ngày xưa bà ngoại trú
ngụ, Hai cánh cổng được trạm
trổ khá cầu kỳ, mở toang, nhưng bên
trong không thấy bóng dáng ai cả ngoại
trừ mấy cái xe máy cầy... dùng làm nghề
nông. Phía bên tay trái có thêm một căn nhà khác,
tôi đoán chắc đó mới là căn nhà chính
để ở. Mẹ tôi đi vào, chào thật
to: "Kon ni chi wa" (câu chào buổi trưa
của người Nhật). Tụi tôi cũng
lật đật chạy theo, mẹ tôi cất thêm
tiếng chào mấy lần nữa mới thấy
một ông già từ phía ruộng đi lên, cười
vồn vă. Chồng tôi giới thiệu ông là dượng,
chồng của d́ ḿnh. Tôi nh́n ông và cúi đầu
chào, ông độ ngang tuổi với mẹ
chồng tôi, dáng người dong dỏng cao, trông
khoẻ mạnh. Để mặc cho mẹ tôi nói
chuyện với ông, chồng tôi quay ra đùa
giỡn với con mèo ngay bên hiên nhà. Con mèo
vện lông xám có gương mặt thật
dễ thương, mập ú ù. Chồng tôi mê mèo
c̣n hơn mê vợ, suốt ngày ước có
một con mèo, nhưng v́ sợ bệnh dị
ứng mũi của tôi nên đành phải
chịu không dám mua về nuôi.
Bỏ mặc anh bên ngoài tỉ tê với mèo, tôi
theo mẹ vào trong nhà, mẹ và dượng đứng
nói chuyện ngay trước ngưỡng cửa
bước lên nhà trên, tôi cũng đứng
kế bên vểnh tai nghe lóm, cả hai cứ x́
xồ líu la líu lô như chim hót, nhưng dù có
nghe rơ cũng chẳng hiểu họ nói ǵ
với nhau v́ kẻ phiên dịch th́ mắc lo
"nhiều chuyện" với con mèo bên hiên
nhà. Mẹ đưa biếu dượng túi quà mà
năy giờ tôi vẫn xách trên tay, mẹ chỉ sàn
nhà và kêu tôi ngồi tạm, mẹ cũng
ngồi xuống luôn đó mà không vô hẳn nhà.
Đến lúc này d́ mới bước ra, d́ trông
có vẻ trẻ hơn mẹ tôi đôi tuổi,
cao ráo và nhỏ nhắn hơn mẹ, tôi thầm
nghĩ, chắc hồi trẻ d́ cũng thuộc
diện xinh gái ra tṛ. Giống như mẹ
chồng tôi, d́ cũng mất cha từ nhỏ,
cả hai d́ dượng trông đều chất
phác, hiền hậu như những người nông
dân Nhật Bản.
Chồng tôi vẫn đứng ngoài vuốt ve con
mèo, dượng tôi để mẹ và d́ nói
chuyện với nhau, ông chạy ra bên ngoài cùng
chồng tôi bàn tán về con mèo. Tôi cũng bước
vội ra theo v́ bên ngoài có nắng ấm hơn
trong nhà. Nh́n thấy dượng, con mèo vội
tuột khỏi tay chồng tôi lao đến
quấn lấy dượng và ngước cặp
mắt ướt nh́n dượng kêu meo meo, ra
điều nhơng nhẽo. Dượng tôi kể cách
đây mấy tháng, con mèo bị tai nạn xe cán
qua, găy cả cổ đưa đi cấp
cứu trên bệnh viện, và phải trải qua
mấy đợt giải phẫu mới cứu
sống được. Con mèo trông có vẻ
mạnh khoẻ, chẳng có dáng vẻ ǵ
bệnh tật, cổ nó đeo cái chuông tí xíu,
mỗi bước đi nghe tiếng kêu leng keng.
Cả nhà ai cũng cưng nó hơn vàng ngọc,
lúc sau này mẹ tôi bảo con mèo thương ông
dượng nhất, ông đi đâu nó cũng
theo, ông lái xe th́ nó nhẩy lên vai ông theo ông
đi tới mọi chỗ, khi bị tai nạn
nằm trên bệnh viện, ông dượng cũng
phải ở lại đó với nó. Tôi dửng
dưng không quan tâm tới nó, dù sao cũng
chỉ là một con mèo, có tiền th́ mới
vậy chứ nghèo như dân Việt Nam, ăn c̣n
không đủ no lấy ǵ lo cho mèo. Cách đây vài
ngày, chồng tôi đọc trong tờ quảng cáo
về nghĩa trang cho thú vật, mỗi mộ
phần nghe đâu phải mua chừng hai triệu
yên (gần 20,000$), anh ta tính đ̣i mua một
mộ phần cho con mèo Harry Kun của anh đă
chết cả chục năm nay. Tôi gạt đi,
không chịu, anh chồng tôi cứ làm như 2
triệu yên là mớ giấy lộn.
Mấy người cứ đứng ngoài hiên nhà
bàn tán, khen ngợi con mèo dễ thương này
nọ. D́ tôi vào trong nhà lục lọi một chút
rồi trở ra trên tay xách một bịch bánh
mochi, một loại bánh dày đă được
xấy khô, mang tặng mẹ, d́ đưa cho tôi
một bao ĺ x́ nhỏ, mừng tuổi tôi. Tôi
ngập ngừng hết nh́n mẹ lại nh́n d́
chưa biết xử trí ra sao th́ mẹ tôi đă
lên tiếng cảm ơn giùm. Tôi lễ phép
đưa hai tay đón nhận bao ĺ x́ mà
thấy ngượng ngập v́ ngoài bà ngoại và
mẹ, tôi chưa nhận tiền ĺ x́ của ai
bao giờ.
Con mèo dường như chán cảnh đông người,
nó luẩn quẩn rồi lỉnh đi mất.
Mẹ tôi kêu vợ chồng theo ra thăm
viếng khu mộ phần của họ ngoại.
Tất cả đi xuống con đường ṃn
tắt qua một cánh đồng khá rộng,
một bên trồng lúa, một bên trông khoai tây.
Chồng tôi bảo đây là khu ruộng của d́
dượng. Dượng tôi trước đây làm
công nhân cho hăng chế tạo xe Matsuda, những
ngày cuối tuần th́ về nhà làm ruộng. Người
dân ở đây đa phần là vậy, trong
tuần đi làm hăng xưởng, cuối
tuần làm nông kiếm thêm thu nhập, bởi
vậy đa phần người nông dân Nhật
có cuộc sống khá giả và giàu có hơn dân
thành phố. Người nông dân Nhật sướng
quá, họ làm ruộng hoàn toàn bằng máy, cày
xới cũng bằng máy, gieo trồng cũng
bằng máy, tưới tiêu hay làm cỏ ǵ cũng
đều bằng máy cả, thấy cuộc
sống của họ, tôi cảm thương người
nông dân nước ḿnh, đến bao giờ nước
ḿnh mới có được cuộc sống như
người nông dân Nhật bây giờ, chắc
cả trăm năm nữa cũng chưa
được. Nh́n những cánh đồng dài
bất tận, không khí trong lành, thị trấn yên
tĩnh, tôi thủ thỉ vào tai chồng: "Mai
mốt nghỉ hưu, vợ chồng ḿnh về
đây sống hén", chồng tôi cười cười
và bảo không bao giờ, anh không chịu
được cuộc sống của miền thôn
dă.
Khu mộ phần của bên ngoại nằm cách
nhà chừng 200 thước, trên một mô đất
cao ráo, sạch sẽ, khang trang. Tuy rằng gia
đ́nh bên ngoại tôi theo đạo Phật như
mộ phần được xây theo h́nh chữ
thập giống như những ngôi mộ của
người theo đạo Thiên Chúa Giáo, đẹp
và cầu kỳ. Mộ của ông tổ to
nhất,nằm chính giữa,mộ của con cháu
nhỏ hơn nằm hai bên, có khi chỉ nhỏ
bằng cái thẻ bài. Người Nhật đi
tảo mộ vào cuối năm, họ mang theo hoa
Cúc, và một loại lá cây đặc biệt
chuyên dùng cho việc thăm viếng người
chết, thăm viếng mộ phần, dọn
dẹp sạch sẽ, cắm hoa, lấy b́nh nước
tưới đều lên các tấm bia để
rửa sạch các bụi bậm. Người
Nhật hầu như không c̣n tục lệ
thắp nhang cho người chết.

Sau
khi thăm viếng khu mộ phần của gịng
họ ngoại, tôi chụp h́nh d́ dượng làm
kỷ niệm và chia tay ngay đó để
rẽ qua lối khác về nhà bà ngoại. Trên
đường về, cả ba tạt qua Family
Mart mua cơm hộp về ăn trưa, v́ mẹ
tôi không ngờ có tụi tôi đi chung nên mẹ
đă không chuẩn bị từ trên nhà. Bước
vào trong của hàng, một bên kệ chứa
đầy những hộp cơm sẵn, tôi đứng
gần ngó t́m và chọn ra một hộp, khi
đă chọn được đầy đủ
đồ ăn thức uống, cả ba mẹ
con lại rảo bước về nhà bà
ngoại.
Về đến nhà, lúc này tôi mới để
ư, căn nhà bên ngoài trông nhỏ bé, nhưng bên
trong khá rộng có hai pḥng ngủ, một pḥng khách,
một pḥng bếp, toilet, pḥng tắm đều
riêng biệt với nhau. Tôi đi ṿng quanh nhà ngó
nghiêng thăm ḍ, pḥng tắm, pḥng toilet đều
đẹp và tiện nghi không khác ǵ trên thành
phố. Đằng sau căn nhà là một dẻo
vườn nhỏ nằm theo h́nh ṿng cung
được rào chắn cẩn thận, gọn
và sạch đẹp. Đây là nơi bà
ngoại trồng khoai tây, cà rốt và các
loại rau quả làm thú vui tuổi già, ruộng
lúa của bà, đă cho người khác mướn
canh tác v́ bà già cả không c̣n làm nổi. Ở
Nhật, miền Bắc và miền Tây, người
ta chỉ trồng lúa một lần một năm
vào mùa Xuân, thu hoạch vào mùa Thu, nhưng ở
miền Nam th́ trồng làm hai lần. Người
Nhật quan niệm phải để cho đất
nghỉ ngơi, nếu lạm dụng quá, đất
sẽ cằn cỗi và không c̣n cho gạo ngon
nữa. Có lẽ vậy mà gạo của Nhật
ngon và mắc nhất thế giới, ngon nhất
giá lên tới 5$ cho 1 kư lô, gạo thường cũng
phải mất 3 $ /1 kư lô. Tại thị trường
Nhật, chưa có gạo nước nào qua
mặt được gạo Nhật, tôi đă
từng mua thử gạo của Úc, Mỹ về
ăn, nhưng rồi cũng phải bỏ v́ tuy
rẻ hơn được tí chút nhưng ăn
cơm không thấy ngon. Thường gạo
nhập khẩu được dùng vào việc
chế biến thực phẩm khác như làm
snack, làm bột, làm bánh...
Bà ngoại đă bao lần từ chối lời
đề nghị về sống chung với con gái
trên thành phố Kure, bà bảo rằng bà c̣n
khoẻ, tự nấu ăn được,
tự lo cho ḿnh được và c̣n lấy
việc trồng rau làm thú tiêu khiển tuổi già.
Nếu lên kure, bà chẳng có việc ǵ làm,
tối ngày ngồi xem tivi v́ mọi việc đă
có con gái tận t́nh phục vụ, chắc bà
sẽ chết sơm mất. Bố mẹ tôi
thuyết phục măi không nổi, năm ngoái
đă bỏ tiền sửa sang lại căn nhà
này cho bà, cơi nới thêm một pḥng để
thỉnh thoảng về thăm nghỉ lại qua
đêm. Chỉ nội việc đó không thôi mà
phí tổn lên tới hơn 5 triệu yên, tôi nghe
mà đau bụng, với số tiền đó tôi
có thể mua được một căn nhà kha
khá bên Việt Nam để dưỡng già.
Cả nhà lôi cơm hộp ra ăn trưa, mẹ
chồng tôi ngồi theo thế quỳ gối,
chồng tôi và bà ngoại cũng vậy, tôi
bắt chước theo, nhưng chỉ khoảng
hai phút sau là bắt đầu ngọ ngậy khó
chịu, chân tê cứng, ráng tới 10 phút th́ tôi
ngồi bệt xuống, chịu không nổi.
Ở những vùng quê này, người Nhật
vẫn c̣n giữ phong tục tập quán cũ, cách
ăn mặc và đi đứng cũng như
kiểu ngồi khi xưa.
Chồng tôi bảo rằng ngày xưa người
Nhật không có bàn ghế như Tây phương,
bất kể đàn ông hay đàn bà ngồi
đều quỳ gối trên sàn nhà, quỳ
riết người phụ nữ Nhật lùn
tỉn và có bắp chân to như chân voi. Cũng
giống như người Việt Nam cổ xưa
có bàn chân giao chỉ, ngón chân cứ thè lè ra,
trông gớm chết. Có một điều này có
thể nhiều người chưa biết, bàn chân
người Á Châu, nhất là người
Việt Nam, Lào, Campuchia, Trung Quốc, Thái Lan...khác
hẳn người Tây phương, bàn chân người
Tây phương họ đi giầy từ nhỏ
nên bàn chân múp ở đầu, bàn chân người
Á châu v́ đi chân đất hay thói quen đi dép
lẹp bẹp nên bàn chân toè ra y như h́nh cái
quạt, bởi vậy sản xuất giày cho người
Á Châu hoàn toàn khác mẫu với người Tây
phương.
Bà ngoại cứ đi ra đi vào, lăm le
muốn mở toang hết mọi cánh cửa trong
nhà cho thoáng. Mẹ tôi sợ tôi lạnh nên
cản lại. Chồng tôi giải thích, v́ bà
ngoại mặc nhiều đồ ấm nên bà
ngoại không sợ lạnh, bà muốn mở
cửa để đón không khí trong lành, mặc
dù có máy sưởi lẩn máy lạnh nhưng bà
khoong bao giờ thèm xài. Mấy người già
họ cho rằng những thứ này đều
độc hại đến sức khoẻ.
Mẹ tôi c̣n nói thêm, tối đến bà
ngoại đội nón để ngủ. Tôi
ngắm nh́n bà ngoại, rồi lại ngắm
mấy cái máy nóng lạnh mới toe treo trên tường,
mỗi pḥng một cái, ḷng thầm nhủ,
uổng phí thật, không xài lắp làm chi cho
tốn tiền. Có lẽ nhờ hít thờ không
khí trong lành, lại vận động nhiều
cộng thêm chế độ ăn uống điều
độ, nên bà ngoại tôi sống khoẻ
mạnh như bây giờ. Người Nhật
họ ít ăn thức ăn chứa dầu
mỡ, chủ yếu là cá và tàu hũ. Tôi nghe
chồng tôi nói rằng, xưa kia Nhật Hoàng
cấm thần dân của họ không được
ăn các loài thịt đỏ, có lẽ v́
vậy mà dân Nhật lùn. Ngày nay sau bao năm thay
đổi, người Nhật đă cao lên
một cách đáng nể. Tôi lại thủ
thỉ bên chồng, sau này về hưu, vợ
chồng ḿnh dọn về đây sống hén,
vừa khỏi phải mua nhà, vừa có cuộc
sống nhà hạ. Ḿnh mở nhà hàng hay quán cà phê
thêm cho vui. Chồng tôi lại gạt đi, không,
ở đây không buôn bán ǵ được, trước
đay đă có người mở rồi, nhưng
không ai đến ăn uống nên phải
dẹp tiệm.
Ở lại với bà ngoại thêm một lúc,
cả ba mẹ con tụi tôi lại lục
tục kéo nhau ra trạm xe bus đón cho kịp
chuyến xe vào đúng 1 giờ 50 chiều. Trước
khi ra về, tôi cố ngoái lại chụp một
tấm h́nh bà ngoại nhỏ bé đứng bên
bậu cửa nh́n theo, hy vọng c̣n gặp
lại bà nhiều lần nữa.

Trạm đón
xe bus nằm ngay trên chiếc cầu bắc ngang
con suối nhỏ trên đường quốc
lộ. Mùa Đông, con suối đă cạn khô
chỉ c̣n tí xíu nước dưới đáy,
trơ ra hai bên là đá sỏi, vài bụi tre là
ngà mọc đâm lên từ hai bên bờ. Tôi treo
bịch bánh Mochi lên thành cầu cho đỡ
nặng, chồng tôi nhắc nhở :
- Coi chừng kẻo xe tới em quên đó nghen.
Tôi cười không trả lời, đưa
mắt nh́n xuống ḷng suối khô cạn, gió
thổi mạnh, lạnh muốn thấu tim gan, bên
dưới đầy rác rưởi, bịch ni lông,
xác bao gói đồ ăn vứt tung toé, trông
chẳng khác nào cảnh bên Việt Nam ḿnh. Tôi co
ro, trùm khăn kín mặt, cứ mỗi lần
đút hai tay vào túi áo cho ấm là bị anh
nắm lấy lôi ra, anh bảo đàn bà con gái không
được đút tay vào túi áo như vậy,
người ta nh́n vào đánh giá ḿnh là người
không có học, nhưng lạnh quá chịu không
nổi tôi lại đút tay vào, anh lại tḥ tay
kéo ra làm tôi bực ḿnh thụi cho anh một cái,
đẩy anh ra chỗ khác. Mặt trời
biến mất dưới đám mây đen,
bầu trời sậm lại, gió thổi từng
cơn mang cái rét đến như cắt da xé
thịt. Nếu đúng theo lịch tŕnh th́ xe bus
đă tới, nhưng có lẽ v́ ngày cuối năm,
ai cũng muốn nhanh chân về nhà sớm nên
đường quốc lộ xe cộ nối
đuôi nhau như nêm củi, v́ vậy mà xe bus
bị trễ.
Cả ba mẹ con tụi tôi đều ngong ngóng
về phía trước coi xe bus đến chưa,
nhưng tuyệt nhiên chẳng thấy nó đâu
cả. Tôi thất vọng, dựa hẳn người
vào thành cầu lơ đăng nh́n về phía trước
mặt, chếch phía bên kia cầu một chút là
một căn nhà xây theo kiểu ngồ ngộ,
khác hẳn những căn nhà xung quanh. Chông tôi
thấy tôi chăm chăm nh́n vào nó bèn cất
tiếng:
- Căn nhà đó hồi xưa là một tiệm
cà phê đấy, nhưng chẳng có ma nào
nến uống nên tiệm phải đóng
cửa.
Tôi nghe vậy bỗng ph́ cười, nghĩ
thầm, thế mà ḿnh lại dự dịnh mai
mốt anh nghỉ hưu, hai vợ chồng về
đây sinh sống mở nhà hàng nữa. Chồng
tôi vẫn đều đều bên tai:
- Em có biết tại sao mái ngói lại màu đỏ
không?
Tôi nh́n sững anh không trả lời, anh tiếp
:
- Anh không biết sao nó lại có mầu đỏ
nhưng ngói loại này mắc tiền hơn
loại mầu xám đen, chắc chắn nó
tốt hơn ngói đen.
- Anh không biết thật hả? Nó có màu đỏ
v́ nó được nung từ một loại
đất sét màu đỏ, bên Việt Nam đầy
Hồi c̣n "bao cấp", việc có một căn
nhà ngói ba gian là một việc khó vô cùng, để
mua được ngói về lợp nhà, mẹ tôi
đă chạy vạy vác đơn khắp nơi
xin mua mà phải chờ hơn năm mới
được xét duyệt. Ngày nhận ngói trong
xí nghiệp, tôi nhờ thêm mấy đứa
bạn cùng lớp theo xe vào tận nơi bốc
xếp, rồi ngày dựng nhà, tôi cũng
chỗm trệ ngồi trên mái, giơ tay bắt
từng viên ngói từ dưới thảy lên cho
mấy bác thợ lợp nhà ḿnh. Tuy nhiên, ngói bên
Việt Nam ḿnh có màu gạch non, tươi rói,
viên nào viên nấy rám thô, không được
mịn màng và đỏ sậm như ngói của
Nhật.
Xe bus đă tới, cả ba chúng tôi cùng leo lên
xe, một làn hơi ấm tỏa ra khiến tôi
dễ chịu. Trên đoạn đường
về nhà, mắt tôi díp lại, cơn buồn
ngủ ập tới khiến tôi gục xuống, thiếp đi.
< Mời
xem tiếp phần 2 >
* (Nguồn :
thuvienvietnam.com). Bổ túc thêm h́nh ảnh từ tác giả ngày
17/8/2006
|
|