|
Luật
Sư LyLy Nguyễn
Người
Việt thông thường theo quan niệm
của cổ nhân ngày xưa cứ cho
rằng chết là hết nợ. Ra hải
ngoại sống trên đất Mỹ câu nói
của các cụ ta không c̣n hợp thời
bởi v́ theo luật pháp Hoa Kỳ chết cũng
không thoát khỏi nợ thuế, nơi đây
cái chết và thuế luôn luôn vẫn đi
đôi chặt chẽ như h́nh với bóng.
Thực
sự không người nào muốn đóng
thuế nhưng ở xứ văn minh ai cũng
thấy công ích của tiền thuế đă
giúp chính phủ đài thọ rất
nhiều nhu cầu tối cần cho xă
hội từ an ninh quốc pḥng để
bảo vệ quốc gia cho đến phúc
lợi cho công chúng như y tế, hưu trí,
gia cư, đường sá, cầu cống,
vv... Riêng phần thuế tài sản chiếm
một phần quan trọng trong ngân sách thâu
cho chính phủ mặc dầu của cải
do người chết tạo được
lúc sinh thời đă từng phải đóng
qua rất nhiều loại thuế như
thuế lợi tức, thuế mua bán
chẳng hạn.
Dự
trù thuế gia tài (estate taxes planning) là một
phần ṇng cốt theo luật tài sản v́
rất quan trọng cho những người có
của cải đáng kể hoặc sẽ
trở thành đáng kể trong nay mai. ‘Đáng
kể’ đây có nghĩa là gia tài với giá
trị từ bạc triệu (tiền Mỹ)
trở lên. Ngoài đời trong cuộc
sống thường ngày có rất nhiều
người không hề nghĩ rằng ḿnh giàu
có nhưng sẽ kinh ngạc khi thấy ḿnh
'bị' liệt thành triệu phú trước
con mắt của cơ quan thuế vụ IRS
để rồi lúc chết bị truy
những khoản thuế khổng lồ trên
của cải để lại cho những người
thân yêu.
Trên
nguyên tắc căn bản bất cứ tài
sản nào sang chuyển cho người khác
nếu không vượt quá giới hạn
luật định đều khỏi đóng
thuế. Giới hạn này là con số
mầu nhiệm định đoạt
trị giá các tài vật đem cho người
thụ hưởng mà được miễn
thuế liên bang. Theo đạo luật
giảm thuế EGTRRA năm 2001 - chữ
viết tắt của 'The Economic Growth and Tax
Relief Reconciliation Act of 2001' - có ấn định
nâng giới hạn miễn trừ thuế liên
bang khi sang chuyển tài sản. Giới
hạn này được điều
chỉnh hàng năm mà năm ngoái 2004 là 1.5
triệu Mỹ Kim dự trù sẽ lên tới
2 triệu Mỹ Kim vào năm thuế 2006.
Luật
này đặt ngoại lệ cho vợ
chồng thành hôn có quyền sang chuyển
trọn vẹn cơ nghiệp miễn
thuế cho nhau dưới điều luật
'miễn trừ hôn nhân không giới hạn'
(unlimited marital deduction) khi một trong hai tạ
thế. Giả sử một người
đơn thuần chỉ muốn để
lại tất cả gia tài cho vợ hoặc
chồng mà không lập một tín mục (a
trust) để tận dụng lợi điểm
miễn trừ thuế th́ tài sản ấy
sẽ phải chịu thuế trên số
tiền trội hơn mức miễn trừ
khi người sau cũng chết đi.
Mức
thuế liên bang qui định bắt đầu
từ 41% trị giá của cải trội hơn
giới hạn trở lên. Một thí dụ
nhỏ, chỉ cần để lại
một gia tài có trị giá trên mức
miễn trừ $1 triệu Mỹ Kim th́ kế
thừa phải nộp cho IRS 'sơ sơ'
chỉ có $410,000 tiền thuế, dĩ nhiên
trị giá gia tài càng trội nhiều hơn
th́ giá biểu thuế càng cao hơn!
Tài
sản phải chịu thuế lúc chết
gồm có những khoản sau đây:
Tiền
mặt.
Cổ
phiếu, trái phiếu và công khố phiếu
(stocks and bonds).
Nhà
ở (family home).
Trang
trại (family farm).
Tiền
bảo hiểm nhân thọ.
Của
nổi cá nhân (tangible personal property) như y
phục, tư trang, đồ đạc
nội thất, tác phẩm nghệ thuật
quí hiếm, máy móc, dụng cụ... Tiền
nhận được từ các chương
tŕnh phúc lợi nhân viên (employee benefit plans).
Tiền
hưu trí như quĩ hưu bổng cá nhân
IRA cùng các trương mục khác không
tạo lợi tức trọn đời.
Nói
tóm lại tất cả mọi thứ
của cải trong tay cộng lại để
theo đó đều tính thành thuế nộp
cho chính phủ. Từng ấy thứ cộng
lại th́ trước mắt IRS hiển nhiên
chủ nhân cũng đă là triệu phú
rồi!
Cơ
quan thuế vụ IRS định giá tài
sản để truy thuế tùy theo từng
loại như sau:
1.
Bất động sản và các loại
của nổi (tài sản hữu h́nh) và
của ch́m (tài sản vô h́nh)
Với
mục đích tính thuế, IRS đánh giá
trị một món tài sản theo giá thị trường
vào thời điểm người sở
hữu chủ tạ thế, phần nhiều
tính ngay từ ngày chết. Tuy nhiên luật
thuế cho phép thẩm quyền IRS trách
nhiệm xử lư tài sản của người
quá cố được phép ước định
theo giá thị trường sáu tháng sau.
Nếu giá này thấp hơn th́ thay v́ dùng
trị giá lúc chết, tài sản sẽ
được tính theo giá thấp cho ít
thuế hơn. Đối với các loại tài
sản có giá trị biến đổi mau
lẹ như cổ phiếu chẳng hạn
áp dụng lối tính thay thế này là cách
khôn ngoan đem lại kết quả bớt
được nhiều tiền thuế.
2.
Bảo hiểm nhân thọ
Để
tính thuế, chính phủ thường định
theo 'giá trị mặt' (face value) của
mỗi hợp đồng bảo hiểm
(insurance policy) đứng tên người mua
kể cả một số 'hợp đồng
nhóm' (group policies) tại hăng xưởng hay cơ
sở chuyên môn. Riêng những hợp đồng
loại có 'giá trị tiền mặt' (cash
value) đặt trên sinh mạng đệ tam
nhân nếu người mua chết đi th́
chỉ tính giá trị tiền mặt lúc người
ấy chết v́ hợp đồng chưa
đáo hạn.
3.
Tài sản sở hữu chung (jointly owned
property)
Cơ
quan thuế vụ IRS chia đều giá
trị của tài sản chung trên số
chủ để tính thuế, bất kể
người nào đứng ra trả tiền.
Thí dụ hai vợ chồng đứng tên
chung một ngôi nhà đang ở, nếu người
chồng chết đi th́ IRS tính trên một
nửa giá trị ngôi nhà mặc dầu ông
chồng là người trả xong nợ nhà
lúc c̣n sống. Nếu lập 'liên chủ
quyền có quyền kế vị' (joint tenancy
with right of survivorship) với người khác
không phải là vợ chồng th́ trên phương
diện thuế IRS sẽ tính trọn giá
trị của tài sản đó. Thí dụ
một người làm chủ chung với bà
chị một ngôi nhà trị giá $150,000 th́
khi chết IRS cộng trọn vẹn $150,000 vào
di sản để tính thuế trừ phi người
thi hành di chúc chứng minh được
rằng bà chị có trả một nửa
tiền mua trong đó. V́ lư do trên nhiều
luật sư khuyên thân chủ không nên đứng
tên tài sản chung càng tránh được
bao nhiêu càng tốt, hoặc nếu có đứng
tên chung phải giữ giấy tờ
chứng minh phần tiền góp trả để
khỏi bị đánh thuế quá lố.
Nếu lập 'tín mục sinh thời loại
thay đổi được' (revocable living
trust) th́ nên liệt kê tài sản chung dưới
dạng 'đồng chủ quyền' (tenant in
common) theo đó chỉ phải chịu
thuế trên số phần trăm quyền
sở hữu mà thôi. Thí dụ nếu sở
hữu 25% ngôi nhà th́ chính phủ chỉ tính
thuế được trên một phần tư
giá trị ngôi nhà.
Mọi
gia tài có trị giá nhiều hơn mức
miễn trừ đều phải khai cho dù
sau khi tính toán chiết giảm qua nhiều phương
pháp đưa đến kết quả không
nợ thuế nhưng cũng vẫn phải
nộp tờ khai. Thuế gia tài bắt
buộc nộp trong ṿng chín tháng sau ngày
chết và phải trả bằng tiền
mặt. Nếu tính ra phải đóng thuế
nhưng không thấy đề cập ǵ trong
di chúc (a will) hay tín mục (a trust) ấn định
dùng khoản tiền nào để trả th́
luật tiểu bang thường buộc
thuế vào người thừa hưởng
di sản tính theo căn bản tỷ lệ,
có nghĩa là thừa kế càng hưởng
nhiều gia tài bao nhiêu th́ càng phải đóng
thuế nhiều bấy nhiêu. Hoặc luật
tiểu bang thường bắt buộc
lấy 'di sản dư' (residuary estate) là
những món không có liệt kê trong di chúc
để thanh toán thuế trước
nhất rồi phần c̣n lại sẽ
truất vào phần di sản chính.
Hiển
nhiên thuế má và nợ nần là hai
khoản phải thanh toán trước
nhất, rồi sau đó mới tính đến
phần c̣n lại phân chia cho các thừa
kế. Những người lo xa đều tính
trước các ngân khoản dùng để
nộp thuế và chỉ thị thi hành rơ ràng
trong di chúc hay tín mục. Chính quyền liên
bang và tiểu bang là những nơi nhận
tiền thuế có thứ tự ưu tiên cao
nhất hơn hết mọi thừa kế.
Do đó khi khi thiết kế bản dự trù
di sản điều quan trọng phải lưu
ư đến khả năng thanh toán tiền
mặt mà trả thuế đừng để
ṭa án can thiệp phát măi những món di
sản muốn để lại cho thân nhân.
Thí dụ muốn tặng một ngôi nhà
đẹp cho người thân yêu th́ phải
tính đủ tiền đóng thuế trước,
bằng không nhiều khi ngôi nhà đó có
thể bị xiết để trả nợ
thuế chưa chắc đă về tay
được người thân như
hằng mong muốn.
Nhiều
người hiểu lầm rằng bảo
hiểm nhân thọ khi chết trả cho thân
nhân là tiền miễn thuế. Sự
thật không đúng hẳn như thế.
Tiền bảo hiểm do người chết
để lại tuy thừa kế không
phải đóng thuế lợi tức cá nhân
nhưng số tiền này được
cộng vào toàn bộ gia tài nên nếu vượt
quá mức miễn trừ sẽ phải
chịu thuế nhiều khi rất cao, do đó
kế hoạch dự trù lập ra càng
tốt bao nhiêu th́ càng bớt được
nhiều thuế bấy nhiêu. Một điều
quan trọng khác là thừa kế vẫn
phải chịu trách nhiệm thanh toán
thuế gia tài dù không dự trù trong di chúc. Cơ
quan thuế vụ bao giờ cũng được
quyền thu thuế trước khi chia
phần cho thừa kế. Các thẩm
quyền IRS rất rành rọt trong việc t́m
ṭi ai là người để nắm
hoặc lấy ǵ để trả cho món
nợ nhà nước mặc dù người
quá cố đă đi rất xa trong cơi phiêu
bồng.
Chúng
tôi sẽ tiếp tục tŕnh bày thêm trong bài
tới những khía cạnh khác về
thuế gia tài sau khi chết để tŕnh bày
rằng ở Hoa Kỳ cái chết không bao
giờ được 'miễn thuế'
(tax-free) cả. Cũng như thường
lệ người viết xin xác nhận
nội dung của những loạt bài t́m
hiểu luật pháp này chỉ có mục
đích sử dụng với tính cách thông
tin (information) giúp quí độc giả
một vài kiến thức tổng quát về
luật pháp Hoa Kỳ mà thôi và không thể
coi như liên hệ của luật sư
với thân chủ (attorney-client relationship). Do
đó nếu có vấn đề liên quan
đến luật, quí độc giả
vẫn cần thảo luận với một
luật sư chuyên môn về trường
hợp của quí vị.
Nếu
cần tham khảo riêng xin liên lạc với
Luật Sư LyLy Nguyễn tại văn pḥng
ở địa chỉ 16480 Harbor Blvd, Suite 101,
Fountain Valley, CA-92708, Điện thoại: (714)
531-7080 - Fax: (714) 531-7082.
|