|
Chào quư vị,
Tôi rất hân hạnh đến với đô thị Cairo tươi trẻ bất
tận và được làm khách của hai định chế khả kính. Từ hơn cả ngàn năm
nay, chính trong bối cảnh này Al-Azhar đă là ánh đuốc soi sáng cho
nền Hồi học. Và cũng trong hơn cả thế kỷ nay, Đại Học Cairo từng là
động lực cho Ai Cập tiến bộ. Cả hai là biểu tượng hài ḥa giữa
truyền thống và tiến bộ.
Tôi rất cảm kích trước ḷng hiếu khách của qúy vị
và của nhân dân Ai Cập. Tôi cũng hân hạnh mang đến đây thiện chí của
nhân dân Mỹ và của những cộng đồng Hồi giáo từ quê hương chúng tôi
lời thân chào hiếu ḥa: Assalamu-alaikum.
Chúng ta gặp nhau hôm nay trong khung cảnh căng
thẳng giữa Mỹ và Hồi giáo khắp nơi trên thế giới, những bức xúc bắt
nguồn từ những năng động lịch sử vượt ngoài những tranh luận chính
sách. Mối quan hệ giữa Hồi giáo và Tây phương không chỉ bao gồm
nhiều thế kỷ chung sống hiền ḥa và cộng tác nhưng c̣n bao gồm những
tranh chấp và thánh chiến. Hơn nữa mới gần đây, những căng thẳng gây
ra do chủ nghĩa thực dân vốn coi nhẹ quyền lợi và đồng đều cơ hội
thăng tiến của nhiều người theo đạo Hồi và trong một Cuộc Chiến
Tranh Lạnh trong đó đa phần những xứ Hồi giáo thường đă bị đối xử
như chư hầu bất chấp những ước vọng thâm trầm của họ. Chưa kể là
những biến đổi quay cuồng do trào lưu hiện đại hóa và toàn cầu hóa
gợi cho nhiều tín đồ đạo Hồi có ư nghĩ là Tây phương ḱnh nghịch với
những truyền thống Hồi giáo.
Những kẻ cực đoan bạo hành đă t́m cách lợi dụng
những bức xúc căng thẳng đó trong những nhóm tín đồ Hồi giáo nhỏ
nhưng nhiều tiềm năng. Vụ tấn công ngày 11-09-2001 và những nổ lực
bạo ngược liên tục của những kẻ cực đoan nhắm vào thường dân này đă
khiến cho một số người trong xứ chúng tôi nh́n các tín đồ Hồi giáo
như là kẻ thù nghịch đương nhiên không chỉ với Mỹ và các xứ phương
Tây mà đối với quyền làm người nói chung.
Tất cả những thứ đó hậu quả là chỉ nuôi dưỡng sợ
hăi và mất niềm tin vào nhau. Ngày nào mà mối quan hệ giữa chúng ta
c̣n chịu ảnh hưởng của những khác biệt th́ chúng ta vẫn sẽ là nạn
nhân của những kẻ muốn nuôi dưỡng hận thù hơn là an b́nh, của những
kẻ luôn hô hào đối nghịch hơn là cộng tác khả dĩ giúp đỡ mọi người
chúng ta thực hiện phồn vinh và công bằng. Đă đến lúc ṿng luẩn
quẩn nghi ngờ và bất đồng ấy phải chấm dứt.
Hôm nay, tôi đến thủ đô Cairo này để mong t́m một
khởi điểm mới cho Hoa Kỳ và những tín hữu Hồi giáo khắp thế giới,
một khởi điểm xây dựng trên sự thực rằng Mỹ và Hồi giáo không loại
trừ nhau và không cần phải ganh đua với nhau. Thay vào đó, chúng ta
có những điểm tương đồng, có những nguyên tắc trùng hợp về công lư
và tiến bộ, về ḷng độ lượng và tôn trọng nhân phẩm.
Tôi thừa nhận đổi thay không phải là chuyện một
ngày. Tôi cũng biết không thiếu ǵ lời qua tiếng lại về buổi nói
chuyện hôm nay. Nhưng không có lời tuyên bố hay bài diễn văn nào có
thể loại bỏ ngay những năm dài nghi kỵ lẫn nhau cũng như tôi không
hề dám đảm bảo là trong chiều hôm nay tôi sẵn có câu trả lời cho
những vấn đề đă đẩy đưa chúng ta tới t́nh cảnh này.
Nhưng tôi tin tưởng rằng, để có thể tiến tới,
chúng ta phải công khai nói với nhau những điều chúng ta thường chỉ
ấp ủ trong tim hay xầm x́ trong cổng kín tường cao. Điều cần là
chúng ta phải chịu khó nghe nhau, học hỏi nhau, kính trọng lẫn nhau
và t́m những thế đứng tương đồng.
Như thánh kinh Quran thường dạy chúng ta chớ quên
Thượng Đế và luôn luôn nói lên điều ngay thật. Đó là điều hôm nay
tôi đang cố gắng hết ḿnh, khiêm nhường trong sứ mạng trước mắt và
tin chắc rằng những lợi lạc mà chúng ta cùng chia sớt với nhau như
người với người c̣n mạnh hơn những đối lực làm chúng xa nhau.
Niềm tin tưởng ấy phát xuất từ kinh nghiệm của
chính cá nhân tôi. Tôi là một tín đồ Ky-tô giáo nhưng thân phụ tôi
gốc người Kenya trong một gia đ́nh qua bao thế hệ đều theo Hồi giáo.
Từ khi c̣n bé, tôi đă lớn lên ở Indonesia từng nghe tiếng azaan nhắc
nhở những lúc b́nh minh ló dạng hay lúc mặt trời lặn.Thời trung niên
ở Chicago, tôi từng làm việc trong các cộng đồng mà đa số đều cảm
thấy nhân phẩm và hài ḥa trong đức tin Hồi giáo. Những lớp sử thời
sinh viên đă cho tôi thấy món nợ văn minh nhân loại đă mắc của Hồi
giáo như thế nào. Chính đạo Hồi trong những môi trường như Al-Azhar
qua bao nhiêu thế kỷ đă là ánh đuốc học thuật khơi nguồn cho Âu châu
đi vào thời kỳ phục hưng và giác ngộ.
Chính những phát kiến của các cộng đồng Hồi giáo
đă tiếp tay phát triển số học, giúp chúng tôi cải thiện la bàn nam
châm và các dụng cụ hải hành, lối hành văn và nghề in ấn cũng như
những hiểu biết của chúng tôi về việc lây lan bênh tật và cách chữa
trị. Nền văn hóa Hồi giáo đă gợi hứng cho chúng tôi những ṿm cổng
những tháp giáo đường uy nghi hoành tráng, một nền thi ca vượt thời
gian và nền âm nhạc đáng mến chuộng, những bút pháp bay bướm và
những nơi chiêm niệm hài ḥa. Và qua lịch sử Hồi giáo đă chứng tỏ
không những bằng lời mà bằng hành động cụ thể rằng tôn giáo có thề
tồn tại bên nhau trong tương nhượng và b́nh đẳng chủng tộc. Tôi cũng
biết rằng Hồi giáo từ xưa là một phần của lịch sử Mỹ. Quốc gia đầu
tiên thừa nhận Mỹ là Morocco.
Trong dịp kư Thỏa Ước Tripoli năm 1796, vị Tổng
Thống thứ hai của nước tôi là John Adams đă từng viết Mỹ không nuôi
mầm kỳ thị luật pháp, kỳ thị tôn giáo và mối an lành của người Hồi.
Và từ những ngày lập quốc, những người Mỹ theo đạo Hồi quả đă góp
phần làm cho quốc gia này giàu mạnh. Họ đă chiến đấu trong những
cuộc chiến, đă phục vụ trong những chính quyền, đă đứng lên đ̣i
quyền công dân. Họ đă phát khởi việc kinh doanh. Đă giảng dạy trong
các đại học và rực sáng trong các vận động trường thể thao. Họ đă
đoạt giải Nobel, đă xây dựng những cao ốc ngất trời và châm lửa Thế
Vận. Và khi người Mỹ Hồi giáo đầu tiên đắc cử vào Quốc Hội, kẻ ấy đă
tuyên thệ bảo vệ Hiến Pháp Mỹ trên quyển thánh kinh Quran c̣n được
giữ ǵn trong tủ sách riêng của một trong những quốc phụ của chúng
tôi là Thomas Jefferson.
Tôi đă có kinh nghiệm với Hồi giáo trên ba miền
đại lục trước khi đặt chân đến miền đất phát nguyên của Hồi giáo.
Kinh nghiệm đó điều hướng tôi tin tưởng rằng sự cộng hợp và cộng
hoạt giữa Mỹ và Hồi giáo phải căn cứ trên cái mà Hồi giáo có chứ
không phải là cái không phải là Hồi giáo. Và nhân danh một tổng
thống Mỹ tôi tự thấy có trách nhiệm chống lại những h́nh ảnh rập
khuôn tiêu cực bất cứ nơi nào h́nh ảnh này lộ diện. Nhưng tôi nghĩ
nguyên tắc này cũng phải được áp dụng cho những lối nh́n của Hồi
giáo đối với Mỹ. Nếu Hồi giao không phù hợp với bất cứ h́nh ảnh
định lệ tiêu cực nào th́ h́nh ảnh rập khuôn của Mỹ cũng không phải
là một đế quốc ích kỷ vậy.
Mỹ từng là một trong những nguồn tiến bộ lớn lao
nhất của thế giới. Chúng tôi đă được khai sinh từ cuộc cách mạng
chống lại một đế quốc. Chúng tôi đă được dựng lập trên lư tưởng
chúng sinh b́nh đẳng và hết thế kỷ này qua thế kỷ khác, chúng tôi đă
đổ máu cho lư tưởng ấy trong vùng cương lănh của chúng tôi cũng như
khắp nơi trên thế giới. Chúng tôi đă được định h́nh bằng mọi văn hóa,
thu nhập từ khắp mọi miền thế giới lư tưởng phụng sự, tất cả là một,
E pluribus unum. Và giờ đây lư tưởng đó đă thị hiện khi một người Mỹ
da đen với cái tên Barack Hussein Obama được bầu làm Tổng Thống.
Nhưng kinh nghiệm riêng của cá nhân tôi không phải
là duy nhất. Đành rằng giấc mơ đồng đều thăng tiến cho mọi người
chưa trở thành thực tế cho mọi người Mỹ nhưng hứa hẹn đó vẫn có hiệu
lực cho bất cứ ai đặt chân lên bờ nước chúng tôi. Kể cả gần 7 triệu
người Mỹ Hồi giáo đang hàng ngày hưởng dụng những lợi tức và tŕnh
độ giáo dục có khi c̣n cao hơn người Mỹ thường.
Hơn nữa, nền tự do của Mỹ vốn bất phân ly với
quyền tự do tín ngưỡng của mỗi người. Thế nên tiểu bang nào cũng có
đền thánh Hồi giáo và khắp nơi trong xứ hiện có trên 1.200 đền thờ
loại đó. Trong khi chính quyền Mỹ vẫn ra ṭa xin án lệnh để cho các
bà các cô được quyền choàng khăn trùm đầu hijab và xử phạt kẻ nào
phủ nhận quyền ấy.
Cho nên Hồi giáo hiển nhiên là một phần của nước
Mỹ và tôi tin chắc rằng bất chấp những khác biệt chủng tộc, tín
ngưỡng hay những quan điểm về cuộc đời, người Mỹ nào cũng ôm ấp một
sự thật đó là ḷng mong ước sống b́nh an, được hưởng dụng một nền
giáo dục và một chế độ lao động hợp với nhân phẩm, là thương gia
đ́nh ḿnh, cộng đồng Đấng Tối Cao của ḿnh. Đó là điều người Mỹ đang
san sẻ với nhau. Đó là hy vọng của toàn thể loài người.
Đă hẳn, công nhận là người ai cũng như ai là phần
vụ đầu tiên của chúng tôi. Lời nói suông không thể đáp ứng nhu cầu
của toàn dân Mỹ.
Trong thời gian tới, những nhu cầu đó sẽ chỉ được
đáp ứng nếu chúng ta dám hành động táo bạo, nếu chúng tôi biết được
rằng ḿnh không đơn độc đối đầu với những thách thức đó và nếu thất
bại th́ tất cả đều lănh đủ.
Chúng ta vừa học được từ thực tế mới đây rằng khi
một hệ thống tài chính của một quốc gia suy yếu th́ sẽ phương hại
đến t́nh trạng thịnh vượng khắp nơi. Khi một dịch cúm mới lạ tác hại
một cá nhân th́ tất cả đều lâm nguy. Khi một quốc gia lao vào phát
triển vũ khí nguyên tử th́ mọi nước trên thế giới đều bị nguy cơ bị
tấn công nguyên tử hăm dọa. Khi những kẻ cực đoan bạo động núp lén
trong một dăy núi xa xăm ra tay hành động th́ mọi người khắp thế
giới đều phải chịu nguy hiểm. Khi những người vô tội ở Bosnia và
Darfur bị tàn sát th́ lương tâm chung của nhân loại cũng bị vấy máu.
Đó là điều khi chúng ta nói tới việc san sẻ thế
giới trong thế kỷ 21. Đó là trách nhiệm giữa người với người. Và đó
là một trách nhiệm khó khăn v́ lịch sử loài người thường không thiếu
ǵ chuyện giành giựt lấn lướt kèn cựa nhau giữa các quốc gia, các bộ
tộc, và dĩ nhiên là giữa tôn giáo, v́ quyền lợi. Nhưng trong thời
đại mới này, làm như vậy là tự hại mà thôi. V́ độc lập của chúng ta,
mọi nền trật tự thế giới chèn ép một quốc gia hay một nhóm người tất
nhiên sẽ thất bại.
Cho nên, chúng ta muốn nghĩ quá khứ là ǵ th́ cứ
nghĩ nhưng không nên tự biến ḿnh thành tù nhân của ư nghĩ đó. Chúng
ta phải giải quyết khó khăn của chúng ta qua thế cộng hợp, chúng ta
phải chia sẻ những tiến bộ của ḿnh.
Điều đó không có nghĩa là hiện nay chúng ta phải
quên đi những những cội nguồn gây căng thẳng. Trái lại, phải nhớ kỹ
th́ hơn. Chúng ta phải trực diện với những căng thẳng đó. Và trong
tinh thần đó, tôi xin cố hết sức thẳng thắn nói rơ những vấn đề đặc
thù mà tôi nghĩ là trước sau ǵ chúng ta cũng phải cùng nhau đối đầu.
Vấn đề đầu tiên mà chúng ta phải trực diện đối đầu
là chủ trương cực đoan bạo hành dưới mọi h́nh thức.
Ở Ankara tôi đă nói rơ là Mỹ không chiến tranh và
không bao giờ chiến tranh với Hồi giáo. Nhưng chúng tôi sẽ không
ngừng đối đầu với những kẻ cực đoan bạo hành hăm dọa trầm trọng nền
an nguy của chúng tôi v́ chúng tôi cũng phủ nhận điều mà mọi tín
ngưỡng đều chối bỏ đó là giết hại đàn ông, đàn bà, trẻ con vô tội.
Và nhiệm vụ hàng đầu của một tổng thống là bảo vệ nhân dân Mỹ.
T́nh h́nh ở Afghanistan thực chứng cho mục tiêu
của Mỹ và sự cần thiết chúng ta phải hành động chung.
Bảy năm trước, Mỹ đă truy bức Al Qaida và Taliban
với sự tiếp trợ quốc tế rộng răi. Chúng tôi không đơn phương ra tay.
Chúng tôi ra tay v́ cần thiết.
Tôi biết là vẫn đang có một vài kẻ tỏ ư nghi ngờ
hay t́m cách biện minh cho cuộc tấn công ngày 11/9. Nhưng đừng quên
là trong ngày hôm đó Al Qaida đă giết hại gần 3.000 mạng người. Nạn
nhân là đàn ông, đàn bà, trẻ em vô tội Mỹ cũng như nhiều quốc tịch
khác không hề làm hại ai. Thế nhưng Al Qaida đă tàn sát họ rồi tự
nhận là công của ḿnh và cho đến giờ vẫn xác nhận là sẽ không ngần
ngại tàn sát một mức độ lớn hơn. Những người đó đă cấy đồng bọn tại
nhiều quốc gia và đang cố gắng nới rộng tầm ảnh hưởng.
Đó không phải là những ư kiến để mà bàn qua nói
lại. Đó là những thực tại phải đối phó.
Xin nhớ cho là chúng tôi không hề muốn duy tŕ
binh lính lại Afghanistan. Vấn đề không phải là quân sự - chúng tôi
không t́m cách thiết lập những căn cứ quân sự ở đó. Nước Mỹ không
vui sướng ǵ khi phải thiệt mất những thanh niên thiếu nữ con dân
của ḿnh. Tiếp tục công cuộc đối đầu là một việc rất tốn kém về tiền
bạc cũng như chính trị. Rút về được một người lính nào là chúng tôi
vui mừng rồi nếu chúng tôi có thể tin rằng ở Afghanistan, và cả
Pakistan hiện nay nữa, không c̣n những kẻ cực đoan bạo động quyết
giết hại càng nhiều người Mỹ càng tốt. Nhưng vấn đề không chỉ là ở
đó.
Và đó là lư do tại sao chúng tôi thực hiện một
liên minh gồm 46 quốc gia, và dù tốn kém đến đâu Mỹ vẫn không nao
núng. Đương nhiên, không một ai trong liên minh đó đồng t́nh với
những kẻ cực đoan kia. Những kẻ này đă ra tay giết hại trong nhiều
quốc gia. Họ giết những người khác tôn giáo nhưng khác đời là họ
cũng giết luôn cả những đồng đạo Hồi giáo. Hành động của họ thật
không phù hợp chút nào với quyền làm người, với đà tiến bộ của các
quốc gia, và với Hồi giáo.
Thánh kinh Quran dạy rằng giết một người vô tội
chẳng khác nào giết cả loài người. Và thánh kinh Quran cũng nói cứu
được bất cứ một người nào chẳng khác nào cứu cả nhân loại. Đức tin
miên viễn của hơn một ngàn triệu người đương nhiên là to lớn hơn mối
hận thù nhỏ nhoi của một thiểu số. Hồi giáo không phải là một phần
của vấn đề chống lại chủ trương cực đoan bạo động. Hồi giáo là một
phần trọng yếu trong việc xiển dương ḥa b́nh.
Giờ th́ ai cũng biết chỉ dựa vào sức mạnh quân sự
thôi th́ sẽ không giải quyết được những vấn đề ở Afghanistan và
Pakistan. Điều đó giải thích tại sao chúng tôi dự tính đầu tư 1,5 tỷ
MK trong ṿng 5 năm tới để cùng với người Pakistan xây trường học và
bệnh viện, đường sá và dịch vụ và hàng trăm triệu để trợ giúp những
kẻ chạy loạn. Tại sao chúng tôi trợ cấp hơn 2,8 tỷ MK để giúp người
Afghanistan phát triển kinh tế và cung ứng những dịch vụ thiết yếu
cho dân chúng nước này.
Giờ tôi xin nói về giải pháp ở Iraq. Khác với
Afghanistan, quyết định chiến tranh ở Iraq đă gây ra nhiều bất bằng
trầm trọng trên quê hương chúng tôi và khắp nơi trên thế giới.
Dù nghĩ rằng, xét cho cùng, dân chúng Iraq sẽ khá
hơn nếu không có nền chuyên độc của Saddam Hussein, nhưng tôi cũng
nghĩ rằng những sự cố từng xảy ra ở Iraq đă nhắc cho người Mỹ thấy
sự cần thiết bất cứ lúc nào có thể dùng ngoại giao và thế nhất trí
quốc tế để giải quyết vấn đề th́ phải dùng.
Đă hẳn, chúng ta có thể nhắc lại Thomas Jefferson
là người từng nói tôi hy vọng càng mạnh chúng ta càng khôn và càng
nhớ bài học là càng ít dùng đến sức mạnh th́ hiệu lực của sức mạnh
càng lớn.
Ngày nay Mỹ đang phải gánh một trọng trách kép là
giúp Iraq xây dựng một tương lai tươi sáng hơn và trao Iraq lại cho
người Iraq.Tôi đă nói rơ với người Iraq là chúng tôi không có dụng ư
chiếm bất cứ phần lănh thổ hay tài nguyên nào ở đây. Chủ quyền quốc
gia Iraq là của người Iraq. Cũng v́ vậy mà chúng tôi đă ra lệnh
triệt thoái hết các đơn vị chiến đấu vào tháng Tám sang năm. Và đó
là lư do tại sao chúng tôi sẽ tôn trọng thỏa thuận với chính quyền
đă được bầu lên một cách dân chủ của Iraq là sẽ triệt thoái hết
những đạo quân chiến đấu khỏi các đô thị Iraq vào tháng Bảy và hoàn
toàn rút khỏi Iraq vào năm 2012. Chúng tôi sẽ giúp Iraq huấn luyện
lực lượng an ninh và phát triển nền kinh tế của họ. Chúng tôi sẽ hỗ
trợ một Iraq an ninh như một bạn đồng hành chứ không như một ông chủ.
Và sau hết, v́ nước Mỹ không bao giờ khoan nhượng
bạo lực của những kẻ cực đoan, chúng tôi sẽ không bao giờ nhân
nhượng hay dẹp qua một bên những nguyên tắc của chúng tôi.
Vụ 11 tháng 9 là một cú sốc tâm lư sâu đậm đối với
đất nước chúng tôi. Ḷng lo sợ và giận dữ do biến cố đó gây ra là
điều dễ hiểu. Thế nhưng trong một vài trường hợp điều đó đă thúc đẩy
chúng tôi có những hành động ngược với truyền thống và lư tưởng của
chúng tôi. Chúng tôi đang làm những việc cụ thể để thay đổi t́nh thế
đó. Chúng tôi đă nhất quyết cấm chỉ hành động Mỹ tra tấn và tôi đă
ra lệnh dẹp trại tù Guantanamo Bay đầu sang năm. Chúng tôi tự lo bảo
vệ lấy ḿnh trong sự tôn trọng chủ quyền quốc gia của các nước khác
và tôn trọng luật pháp. Và chúng tôi sẽ làm việc đó trong thế hợp
đồng với các cộng đồng Hồi giáo vốn cũng đang bị hăm dọa. Những kẻ
cực đoan càng bị cô lập và xua đuổi khỏi các cộng đồng Hồi giáo sớm
ngày nào th́ chúng ta càng an toàn sớm ngày đó.
2. Giờ đây, cội nguồn căng thẳng thứ hai mà tôi
cần thảo luận là t́nh thế giữa người Do Thái, Palestine và thế giới
Á Rập.
Mối liên hệ bền bỉ giữa Do Thái và Mỹ là điều
chẳng lạ lùng ǵ với mọi người. Mối liên hệ đó sẽ không bao giờ đứt
đoạn. Mối liên hệ đó xây dựng trên những ràng buộc lịch sử và văn
hóa và sự thừa nhận rằng ước vọng về một quê hương Do Thái đă bắt
mầm từ những bi thảm lịch sử hiện tiền. Hết thế kỷ này đến thế kỷ
khác, người Do Thái đă bị bách hại khắp nơi trên thế giới. Và đỉnh
cao của chính sách bài Do Thái ở Âu châu là cuộc diệt chủng vô tiền
khoáng hậu. Ngày mai tôi sẽ đi viếng Buchenwald vốn là mắt xích
trong một chuỗi những trại tập trung đă bắt làm nô lệ, hành hạ, bắn
giết và giết bằng hơi ngạt mà Đệ Tam Cộng Ḥa Đức Quốc Xă, The Third
Reich, đă thực hiện. Sáu triệu người Do Thái đă bị giết, hơn cả dân
số Do thái hiện nay. Phủ nhận sự kiện đó là thấp hèn. Đó là ngu ngốc,
và đó là sân hận.
Vấn đề là phải ngăn chận cuộc thi đua vũ khí
nguyên tử ở Trung Đông có thể lôi kéo cả vùng này cũng như thế giới
vào đường vô cùng nguy hại. Không phải tôi không biết là hiện đang
có kẻ phản đối tại sao nước này có vũ khí nguyên tử mà nước khác th́
không có quyền. Nhưng không một quốc gia nào có quyền đơn phương
quyết định nước này hay nước kia có quyền có khí giới nguyên tử.
Bất cứ một quốc gia nào, kể cả Iran, cũng có quyền
sỡ hữu nguyên tử ḥa b́nh nếu quốc gia đó tuân thủ những trọng trách
theo Hiệp Ước Không Phổ Biến Nguyên Tử [Nuclear Non-Proliferation
Treaty] quy định. Quyết định đó là cốt lơi của thỏa ước. Và quy định
đó phải được tôn trọng bởi bất cứ quốc gia nào ràng buộc với thỏa
ước đó. Và tôi hy vọng mọi quốc gia trong vùng cùng chia sớt mục
tiêu đó.
Vấn đề thứ tư mà tôi cố gắng trả lời là dân chủ.
Tôi thừa biết là trong mấy năm gần đây việc hô hào thực thi dân chủ
đă gây ra lắm bất đồng. Và đa số những bất đồng này đều dính dáng
đến cuộc chiến ở Iraq. Cho nên tôi hy vọng được nói thẳng trước là
không một quốc gia nào có thể và phải áp đặt một hệ thống quyền lực
lên một quốc gia khác. Tuy nhiên, điều đó sẽ không ngăn chặn chúng
tôi ủng hộ những chính quyền phản ảnh được nguyện vọng quần chúng
nước họ. Mỗi quốc gia hàm dưỡng cho nguyên lư ấy được sinh động theo
cách riêng, tùy theo những truyền thống của dân tộc ḿnh.
Nước Mỹ không tự thị cho rằng ḿnh biết cái ǵ là
hay tốt cho mọi người cũng như chúng tôi không hề tự cho là sẽ biết
trước hết mọi kết quả bầu cử không có xáo trộn vậy. Thế nhưng tôi
tin tưởng kiên định rằng dân chúng nước nào cũng ôm ấp những nguyện
vọng như tự do bày tỏ ư nghĩ của ḿnh, được quyền có tiếng nói trong
chính quyền, tin tưởng vào pháp quyền và b́nh đẳng trước pháp luật,
chính quyền phải minh bạch và không ăn cắp, ai cũng tự do sống theo
cách ḿnh ưa thích. Đó không phải là những điều đặc thù của Mỹ. Đó
là nhân quyền và đó là lư do tại sao chúng tôi hỗ trợ cho những ư
kiến ấy khắp nơi.
Không có một đường hướng cứng nhắc nào để thực thi
những hứa hẹn ấy. Nhưng điều hiển nhiên ai cũng thấy là nếu biết bảo
vệ những quyền đó th́ rốt cuộc chính quyền nào cũng vững vàng, thắng
lợi và ổn định. Mưu định bóp nghẹt hoàn toàn nguyện vọng của thiên
hạ không bao giờ thành công. Nước Mỹ tôn trọng quyền lên tiếng ôn
tồn và hợp pháp bất cứ nơi nào trên thế giới ngay cả khi chúng tôi
không đồng thuận với những ư kiến ấy. Và chúng tôi sẽ chào đón tất
cả những chính quyền hiếu ḥa được bầu lên, quư hồ là những chính
quyền ấy tôn trọng tất cả người dân trong xứ họ.
Điểm sau cùng này cũng quan trọng không kém v́ một
số người chỉ hô hào dân chủ khi đă mất hết quyền lực. Khi c̣n chính
quyền th́ những kẻ này đă thẳng tay dẹp bỏ quyền của kẻ khác. Cho
nên nói ǵ th́ nói, chính quyền của dân do dân là chuẩn đích cho bất
cứ ai có quyền hành. Phải duy tŕ quyền lực bằng thuận ư chứ không
phải ép buộc. Phải tôn trọng quyền của những thiểu số và phải tham
gia với tinh thần khoan nhượng và thỏa hiệp. Phải đặt quyền lợi của
quần chúng trong xứ và hành động xứng hợp qua tiến tŕnh chính trị
vượt lên trên bè đảng của ḿnh. Nếu không có những điều đó th́ bầu
cử chưa hẳn là dân chủ đích thực.
Điểm thứ năm chúng ta phải cùng nhắc đến là tự do
tôn giáo. Hồi giáo tự hào về truyền thống khoan nhượng. Chúng ta
thấy điều đó trong lịch sử Andalusia và Cordoba trong thời kỳ các
giáo ṭa thanh lọc, Inquisition. Tôi đích thân chứng kiến cảnh đó ở
Indonesia nơi mà các tín đồ Ky-Tô giáo tha hồ thờ phượng trong một
xứ tuyệt đại đa số là Hồi giáo.
Đó là tinh thần chúng ta đang cần hôm nay. Dân
chúng bất cứ chân trời góc biển nào phải được tự do lựa chọn và sống
với đức tin của ḿnh căn cứ trên thuyết dụ của tâm linh và con tim,
và linh hồn. Nhẫn nhịn là điều cần cho tôn giáo lớn mạnh. Ḷng tương
nhượng này đang bị thử thách từ nhiều phía. Giữa người Hồi giáo với
nhau vẫn có một khuynh hướng đáng ngại là đo lường mức độ sùng kính
của ḿnh bằng sự chối bỏ đức tin của kẻ khác. Mức độ phong phú đa
dạng của tôn giáo phải được khuyến lệ bất kể là trong những tín hữu
phái Maronites ở Lebanon hay Copt ở Ai Cập. Và nếu thật ḷng chân
thành th́ chúng ta phải nói rằng những rạn nứt phân rẽ giữa số tín
đồ hai phái Sunni và Shia Hồi giáo vốn đă gây ra những bạo hành bi
thảm, đặc biệt ở Iraq, phải được san bằng.
Tự do tôn giáo là cốt lơi giúp cho người chung
sống với nhau. Chúng ta phải luôn luôn theo sát những cách thức
người ta dùng để bảo vệ tự do tôn giáo. Ví dụ như ở Mỹ những luật lệ
về hiến tặng từ thiện đă làm cho các tín đồ Hồi giáo cảm thấy khó
khăn khi thi hành trách nhiệm tín ngưỡng của ḿnh. Đó là lư do tại
sao tôi cố làm việc với những đồng bào Hồi giáo để bảo đảm rằng họ
có thể làm trọn điều luật zakat.
Tương tự như thế, điều quan trọng trong các nước
phương Tây là tránh đừng gây phiền hà cho các công dân Hồi giáo mà
họ thấy là thích, ví dụ như chuyện trang phục của phụ nữ Hồi giáo
chẳng hạn. Chúng ta có thể dùng chiêu bài tự do để ngụy trang thái
độ kỳ thị tôn giáo. Quả thực, tôn giáo phải làm cho chúng ta gần
nhau hơn. Và đó là lư do tại sao ở Mỹ chúng tôi củng cố những phương
án đem các người theo Ky-Tô giáo, Hồi giáo, Do Thái giáo đến gần
nhau hơn. Tại sao chúng tôi hoan nghênh những nỗ lực đối thoại liên
tôn của Vua Abdullah xứ Saudi Arabia hay cố gắng liên hợp v́ văn
minh, Alliance of Civilizations, của giới lănh đạo Thổ Nhĩ Kỳ.
Bất cứ ở đâu trên thế giới chúng ta có thể biến
đối thoại thành hành động làm nhịp cầu nối kết quần chúng lại với
nhau bất kề là để chống bệnh sốt rét ở Phi châu hay để cứu trợ thiên
tai.
Điểm thứ sáu mà tôi muốn đề cập đến là nữ quyền.
Tôi thừa biết, và cứ nh́n vào số khán giả ở đây
th́ cũng biết, nữ quyền là một vấn đề thảo luận lành mạnh. Tôi phủ
nhận một vài quan điểm Tây phương cho rằng phụ nữ trùm khăn quàng là
thiếu b́nh đẳng. Nhưng tôi tin tưởng rằng một phụ nữ bị gạt ra ngoài
giáo dục là không công bằng. Cho nên chẳng phải ngẫu nhiên ǵ là
trong các quốc gia mà giới phụ nữ được học hành tới nơi tới chốn là
những quốc gia phồn thịnh.
Giờ tôi xin được nói rơ vấn đề phụ nữ b́nh quyền
không chỉ đơn thuấn là vấn đề Hồi giáo. Ở Thổ Nhĩ Kỳ, Pakistan,
Bangladesh, Idonesia là những nước Hồi giáo chiếm đa số, phụ nữ đă
được bầu vào chức vụ lănh đạo. Trong khi cuộc đấu tranh cho phụ nữ
b́nh quyền về nhiều phương diện vẫn tiếp tục ở Mỹ và trong nhiều
quốc gia khắp thế giới. Tôi tin chắc rằng các cô con gái chúng tôi
có thể đóng góp không thua ǵ các cậu con trai chúng tôi. Nền thịnh
vượng chung của chúng ta của chúng ta sẽ tiến triển tốt đẹp bằng
cách để cho mọi người, đàn ông đàn bà thi thố hết tiềm năng của ḿnh.
Tôi không tin rằng phụ nữ phải làm như nam giới để được b́nh đẳng.
Và tôi kính trọng những phụ nữ quyết định sống theo lối sống truyền
thống qúy hồ đó là tự họ quyết định. Đó là điều tại sao Mỹ lại hợp
đồng với bất cứ quốc gia Hồi giáo đa số nào để phố biến việc biết
đọc biết viết cho các cô gái và giúp cho hàng thiếu nữ theo đuổi
nghề nghiệp qua những chương tŕnh tài trợ nhỏ giúp mọi người theo
đuổi mơ ước của ḿnh.
Sau hết, điều tôi muốn nói là phát triển kinh tế
và cơ may thăng tiến. Tôi thừa biết nhiều người nghĩ toàn cầu hóa là
nghịch lư. Internet và truyền h́nh có thể cung cấp hiểu biết và tin
tức nhưng cũng du nhập vào nhà chuyện tính dục chướng kỳ và bạo động
mù quáng.
Giao thương có thể đem lại tiền của và cơ may mới
nhưng cũng đem lại những đổ nát to lớn và xáo trộn trong cộng đồng.
Ở khắp nơi, kể cả Mỹ, đà thay đổi đó có thể gây ra ḷng lo ngại trào
lưu đổi mới có thể dun dủi chúng ta đánh mất quyền kiểm soát kinh tế,
chính trị, và quan trọng hơn cả là nhân cách của chúng ta, đó là
những điều vô cùng thân thiết về cộng đồng, gia đ́nh, truyền thống
và đức tin của chúng ta. Nhưng tôi cũng biết rằng tiến bộ của loài
người là điều không thể phủ nhận.
Mâu thuẩn giữa phát triển và truyền thống là điều
không tất yếu. Những xứ như Nhật, Hàn quốc phát triển kinh tế lớn
lao nhưng vẫn giữ được văn hóa đặc thù. Điều đó cũng là một ngạc
nhiên về tiến bộ trong các quốc gia Hồi giáo đa số từ Kuala Lumpur
đến Dubai. Trong thời xa xưa, các cộng đồng Hồi giáo vẫn tiên phong
trong sáng kiến và giáo dục. Và đấy mới là quan trọng v́ mọi chiến
lược phát triển chỉ có thể căn cứ trên những ǵ phát xuất từ cội
nguồn bản địa và không thể duy tŕ khi lớp trẻ không có việc làm. Đa
số các quốc gia Vùng Vịnh đă giàu có nhờ dầu hỏa và một số dang tập
chú phát triển rộng hơn số tiền của đó. Nhưng tất cả chúng ta đều
phải nhận rằng giáo dục và phát kiến phải là tiền tệ của thế kỷ 21.
Và trong phần nhiều các cộng đồng Hồi giáo, vấn đề đầu tư vào giáo
dục và phát kiến lại yếu kém nhất. Tôi đang chú trọng lối đầu tư ấy
ở nước Mỹ của chúng tôi. Và trong khi trong quá khứ Mỹ đă quá chú
trọng vào dầu khí khi hai thứ này tràn vào, bây giờ đă đến lúc chúng
tôi phải t́m kiếm lối đầu tư rộng răi hơn.
Trong phạm vi giáo dục, chúng tôi sẽ mở rộng những
đổi thay chương tŕnh và gia tăng học bổng như thứ từng đem bố tôi
đến Mỹ vậy. Đồng thời, chúng tôi cũng khuyến khích càng ngày càng có
nhiều người Mỹ nghiên cứu các cộng đồng Hồi giáo và chúng tôi sẽ
khuyến khích đà thi đua của các nhà nghiên cứu Hồi giáo ở Mỹ, gia
tăng đầu tư vào việc học hàm thụ trên Internet cho thầy giáo và học
tṛ khắp nơi trên thế giới và sẽ tạo dựng một hệ thống Internet mới
nhờ đó mà một thanh niên ở Kansas có thể giao liên trực tiếp ngay
với một thanh niên ở Cairo.
Về phương diện phát triển kinh tế, chúng tôi sẽ
gầy dựng một chủ lực kinh doanh mới để cộng hợp với những đối tác
của họ ở các xứ Hồi giáo đa số. Và trong năm nay tôi sẽ chủ tŕ một
hội nghị thượng đỉnh về hợp tác kinh doanh để cố phát hiện những
liên hệ sâu xa giữa giới lănh đạo thương trường, các hiệp hội và
những nhà hoạt động xă hội ở Mỹ và ở các xứ Hồi giáo khắp thế giới.
Về khoa học kỹ thuật, chúng tôi sẽ phát động một
tài trợ ngân sách mới để hỗ trợ những phát triển kỹ thuật trong các
xứ đa số Hồi giáo và giúp phổ biến ư niệm thị trường để tạo thêm
công ăn việc làm. Chúng tôi sẽ khai diễn nhiều trung tâm tài năng
khoa học ở Phi châu, Trung Đông, Đông Nam Á và chỉ định một đại diện
lưu động mới về khoa học để điều hợp các chương tŕnh khai thác các
nguồn năng lượng mới, tạo thêm công việc hợp nhu cầu bảo quản môi
sinh, điện tử hóa các dữ kiện, nước sạch, gieo trồng những giống ngũ
cốc mới.
Hôm nay, tôi xin loan báo một nỗ lực toàn cầu mới
với tổ chức Nghị Hội Hồi Giáo, Islamic Conference, để tiêu trừ bệnh
sưng màng óc, polio. Và chúng tôi sẽ mở rộng thế hợp đồng với các
cộng đồng Hồi giáo để xúc tiến việc chăm sóc sức khỏe cho trẻ nhỏ và
các bà mẹ.
Tất cả cố gắng đó đều sẽ được thực hiện trong thế
hợp đồng. Dân Mỹ sẵn sàng liên kết với công dân và chính quyền, các
tổ chức cộng đồng, các lănh tụ tôn giáo, các nhà doanh nghiệp trong
các cộng đồng Hồi giáo khắp nơi để giúp người ta theo đuổi một cuộc
sống tốt đẹp hơn.
Những vấn đề tôi vừa tŕnh bày không dễ ǵ đáp ứng,
nhưng trách nhiệm chung của chúng ta là cùng nhau cộng tác nhân danh
một thế giới mà chúng ta mưu t́m, một thế giới trong đó những kẻ cực
đoan không c̣n hăm dọa mọi người, và binh đội Mỹ hồi hương, một thế
giới trong đó người Do Thái và người Palestine được sống an toàn
trong quê hương của ḿnh và năng lượng nguyên tử được dùng vào những
mục tiêu ḥa b́nh, một thế giới trong đó chính quyền phục vụ công
dân của ḿnh và quyền của các con Thượng Đế sẽ được tôn trọng. Đó là
những lợi ích hỗ tương. Đó là thế giới chúng ta mưu t́m. Nhưng chỉ
có thể cùng nhau thành đạt.
Tôi thừa biết có nhiều người, Hồi giáo cũng như
không Hồi giáo, thắc mắc liệu chúng ta có thể h́nh thành khởi điểm
mới hay không. Một số khác hăng say châm dầu và lửa chia rẻ và ngăn
cản đà tiến. Môt số gợi ư là chẳng đáng phí sức và định mạng chúng
ta là bất đồng kiến và văn minh va chạm là điều tất nhiên.
Một số đông chỉ bi quan rằng đổi thay thực sự là
điều có thể xảy ra. Có quá nhiều lo ngại, quá nhiều hoài nghi được
hun đúc từ bao nhiêu năm qua. Nhưng nếu chúng ta tự trói ḿnh vào
quá khứ th́ chúng ta sẽ không tiến lên được.
Tôi đặc biệt ao ước được nói với lớp trẻ thuộc bất
cứ tôn giáo nào trong bất cứ quốc gia nào rằng hơn ai hết các bạn là
thành phần có khả năng để tưởng tượng lại thế giới, tái tạo thế giới
này.
Tất cả chúng ta đều chia nhau thế giới nhưng chỉ
là trong một lúc ngắn ngủi thôi. Cho nên vấn đề đặt ra là liệu ta
nên chú tâm vào những ǵ làm chúng ta xa rời nhau hay nên dồn mọi nổ
lực, một nổ lực dài lâu để t́m ra một đất đứng chung, để tập chú vào
một tương lai mà chúng ta ao ước cho con cháu chúng ta và để tôn
trọng nhân phẩm của mọi người.
Gây chiến dễ hơn ngưng chiến. Đổ lỗi cho người dễ
hơn nh́n lại lỗi ḿnh. T́m ra khác biệt dễ hơn t́m điểm tương đồng.
Nhưng chúng ta phải chọn lấy con đường đúng, không chọn con đường dễ
đi. Một nguyên tắc trọng tâm của mọi tôn giáo là hăy làm cho người
khác điều ǵ ḿnh muốn người khác làm cho ḿnh.
Đó là sự thật vượt quá mọi biên giới quốc gia và
dân tộc, ḷng tin đó chẳng mới lạ ǵ, chẳng phải của người đen hay
trắng hay nâu, chẳng phải của Ky-tô giáo hay Hồi giáo, hay Do Thái
giáo. Đó là ḷng tin từng đẩy cái nôi văn minh và đang duy tŕ nhịp
đập con tim của hàng tỷ người khắp thế giới. Niềm tin vào tha nhân.
Và đó là điều đem tôi đến đây ngày hôm nay.
Chúng ta có sức mạnh để xây dựng thế giới mà chúng
ta ước mơ, miễn sao chúng ta có can đảm phát động một khởi điểm mới,
và luôn ghi khắc những ǵ đă được viết ra.
Thánh kinh Quran đă dạy chúng ta, hỡi nhân loại,
ta đă tạo dựng các người thành đàn ông đàn bà và ta đă gom các người
lại thành quốc gia và bộ tộc để cho các người hiểu nhau.
Talmud cũng nói với chúng ta rằng mục tiêu của
toàn bộ thánh thư Torah là xiển dương ḥa b́nh.
Thánh Kinh dạy chúng ta rằng phúc cho những ai
phục vụ ḥa b́nh v́ những kẻ đó sẽ được gọi là con Thượng Đế.
Nhân loại có thể sống chung trong ḥa b́nh. Chúng
ta biết đó là viễn kiến của Đấng Tối Cao. Bây giờ chúng ta phải làm
việc ở đây, trên địa cầu này.
Xin cám ơn qúy vị. Cầu mong Thượng Đế ḥa b́nh ở
cùng qúy vị. Xin hết ḷng cảm tạ tất cả.
Xin cám ơn.
.....................
Nguồn :
Tiếng Việt -
Tiếng Anh -
YouTube |