|
Tôi hỏi
Fujita Megumi - người Nhật, t́nh
nguyện viên thuộc Cơ quan Hợp tác
quốc tế của Nhật tại Việt
Nam (JICA) đang làm việc tại thành
phố Huế - điều ǵ làm chị yêu
thích nhất ở trẻ em Việt Nam, Megumi
đáp: “Nụ cười. Mỗi ngày tôi
muốn được nh́n thấy một ngàn
nụ cười trên đôi môi của
những trẻ em Việt Nam”.
Mới nh́n, trông Megumi giống một cô gái
Việt với thân h́nh thon thả, nước
da trắng hồng và đặc biệt, cô nói
tiếng Việt rất sơi. Trẻ em
đường phố ở Huế quen
gọi Megumi bằng cái tên Việt thân thương:
Chị Nhật! Megumi thuê nhà trọ tại
đường Trường Chinh và cô đến
cơ quan làm việc mỗi ngày bằng xe
đạp.
|

|
|
Megumi
(b́a phải) trong giờ dạy cách
thực hành sinh hoạt cá nhân cho
trẻ em đường phố ở
Huế.
|
Theo Megumi,
tiết kiệm là một đức tính quư.
Cô đi xe đạp không phải v́ không mua
được xe gắn máy mà v́ tiết
kiệm, v́ muốn rèn luyện sức
khỏe và muốn góp phần giữ ǵn môi
trường sống được trong lành.
Megumi đến Huế lần đầu tiên
vào mùa hè năm 2003. Lúc đó, cô vừa
tốt nghiệp đại học ngành sư
phạm ở Tokyo và trở thành thành viên
của tổ chức JICA. Cô nhớ lại lúc
ấy, khi xin vào làm việc cho JICA, tổ
chức này đă đưa cho cô xem kế
hoạch giúp đỡ các nước đang
phát triển mà họ dự kiến thực
hiện.
Cô lướt
nhanh trên tập báo cáo và dừng lại
thật lâu ở hai chữ Việt Nam. “Người
ta cho tôi biết ở đấy có nhiều
trẻ em nghèo, trẻ em bất hạnh,
nhất là trẻ em bị nhiễm chất
độc da cam. Vậy là tôi quyết định
đến Việt Nam để được
góp sức cùng mọi người làm
việc ǵ đó giúp các em”.
Ngày đầu tiên đến Huế, đứng
lặng lẽ ở ban công tầng 3 của
trụ sở JICA đặt trên đường
Lê Hồng Phong nh́n xuống, Megumi đặc
biệt ấn tượng với màu đỏ
rực rỡ của hoa phượng Huế.
“Nó làm tôi nhớ hoa anh đào ở
Nhật dù màu sắc rất khác. Màu đỏ
của hoa phượng gợi cho người
ta một niềm tin mănh liệt cộng
với một chút ǵ đó như là sự
tiếc nuối…”.
Với
cảm nhận ấy, Megumi cho biết lúc
đó cô buồn và nhớ nhà kinh khủng.
Nỗi nhớ ấy theo cô cả khi cô lang
thang khắp các điểm tham quan giải trí
của Huế để t́m hiểu về
lịch sử, văn hóa và con người nơi
đây.
Khi đă bắt đầu quen với vùng
đất mới, Megumi lập tức bắt
tay vào việc. Cô t́m đến trung tâm
dạy nghề trẻ em đường
phố của Huế để làm quen và cùng
làm việc, cùng ăn, cùng chơi với các
em, qua đó, Megumi dạy dỗ các em từ cách
rửa tay trước mỗi bữa ăn,
rửa chân trước khi đi ngủ và
đánh răng, súc họng, rửa mặt sau
mỗi buổi sáng thức dậy.
Megumi nói
rằng những việc tưởng như
đơn giản ấy lại là những
điều trẻ em mồ côi, bất
hạnh không biết đến v́ chẳng ai
chỉ bảo cho chúng cả. Cô muốn
truyền cho chúng kiến thức đời
thường bắt đầu từ
những việc nhỏ nhoi ấy.
Cô c̣n
muốn tập cả cho các em biết hồn
nhiên, vui tươi với cuộc đời
dù cuộc đời không dành cho các em
nhiều may mắn bằng việc cho chúng
thấy vẫn c̣n nhiều người thương
yêu chúng, quan tâm đến chúng: mỗi
lần đến trường của trẻ
em đường phố, Megumi cười vui
với tất cả các em, nâng niu từng bàn
tay, nụ hôn với các em, tṛ chuyện
với các em như một người
chị, người mẹ.
Lâu
dần, sự có mặt của Megumi đối
với các em gần như là niềm hạnh
phúc. Mỗi khi Megumi vắng mặt, hầu
hết bọn trẻ đều buồn thiu.
Chúng trông ngóng, mong chờ cho đến khi
Megumi xuất hiện. Khi ấy, niềm vui như
vỡ oà trong ánh mắt và trên đôi môi lũ
trẻ. Chúng ôm chầm lấy Megumi, hôn lên
tay, lên mặt cô thật thắm thiết.
|

|
|
Lặng
lẽ và dịu dàng, Megumi đă
trở thành người chị thân yêu
của nhiều trẻ em bất
hạnh.
|
Với
Megumi, lúc ấy, cô hạnh phúc như đang
nhận được cả ngàn nụ hôn
của biết bao trẻ em đường
phố bất hạnh ở Việït Nam, v́ cô
biết cô đă thành công trong việc
“dạy” cho các em luôn biết nở nụ
cười trên môi, biết yêu người,
yêu đời. “Được như
vậy, các em rồi sẽ biết cách vượt
qua nỗi bất hạnh của riêng ḿnh,
biết t́m cách để vươn lên trong
cuộc sống” - Megumi khẳng định.
- Rồi c̣n dạy ǵ cho các em nữa,
Megumi ?
- C̣n nhiều chứ! Megumi dạy cho các em cách
bảo vệ sức khỏe, căn bệnh
HIV/AIDS và cách pḥng tránh. Các em phải
hiểu rằng nếu không pḥng tránh tốt
th́ bất cứ ai cũng có thể bị lây
nhiễm HIV/AIDS. Cuộc sống đường
phố dễ khiến các em sa ngă, các em
phải biết cách tự bảo vệ ḿnh…
Thấy Megumi đạp xe đến giáo
dục về sức khỏe cho bọn
trẻ, tôi ṭ ṃ: “Cách giáo dục sức
khỏe ở Việt Nam có khác ở Nhật
không, Megumi?”. Cô đáp: “Khác nhiều
chứ! V́ sao các bạn không dạy cho
trẻ em cách từ chối không nhận
thuốc lá khi được mời mà
chỉ chú trọng dạy về tác hại
của thuốc lá?”.
Cũng
với quan điểm về cách giáo dục
sức khỏe như thế, mỗi lần
kết thúc buổi sinh hoạt với trẻ
em đường phố, tôi lại thấy
Megumi đề nghị các em đọc và
học thuộc nhiều câu, kiểu như câu
“đánh răng, súc họng, rửa mặt
mỗi khi thức dậy” rồi dặn ḍ
các em nhớ thực hành đúng như
vậy.
Theo Megumi,
đây là cách tác động đơn
giản nhất đến ư thức của
trẻ nhằm giúp các em h́nh thành dần thói
quen thực hiện những điều có tính
bắt buộc trong cuộc sống cá nhân,
tạo cơ sở h́nh thành ư thức
chấp hành những quy định chung
của xă hội như pháp luật chẳng
hạn.
Dường như mọi ngơ ngách ở
Huế, nơi nào có trẻ em, là nơi đó
có dấu chân của Megumi. “Không giúp
được ǵ nhiều th́ ít ra cũng làm
cho các em được vui chơi hồn nhiên
đúng với tuổi thơ của các em”,
Megumi giải thích cho những hoạt động
không mệt mỏi của ḿnh.
Làm được thật nhiều công
việc nhưng Megumi lúc nào cũng thấy chưa
vừa ḷng. Phải vài lần hẹn, Megumi
mới rảnh rỗi để đi
uống cà phê cùng tôi. Lần này, chị ôm
theo một tập giáo án “Thể dục-
mỹ thuật” để trên đường
về nhà ghé qua tặng các trường
tiểu học.
Đây là
cuốn giáo án kết hợp ư tưởng
từ môn thể dục-mỹ thuật
của Nhật Bản được các t́nh
nguyện viên người Nhật trong tổ
chức JICA của chị tự biên soạn
để giảng dạy cho trẻ em
đường phố, trẻ em mồ côi,
bất hạnh. Để đủ sách phân
phát cho các em, Megumi tự bỏ tiền túi
của ḿnh ra phô-tô một lúc mấy trăm
bản. Khi tôi hỏi lấy tiền túi ra giúp
các em hoài không thấy tốn kém sao, Megumi
chỉ cười…
Khi tôi viết bài báo này, Megumi đă hết
thời gian làm việc ở Huế. Trao đổi
với tôi, cô cho biết ḿnh chưa muốn
rời Việt Nam. “Những em nhỏ
bất hạnh, mồ côi vẫn c̣n cần
sự giúp đỡ của mọi người,
của tôi. Tôi có thể ở lại không?”.
Megumi đă hỏi tôi như vậy. Trong ánh
mắt cô, tôi đọc được
nỗi mong chờ rất thật…
LAM KHANH
SGGP 21/7/2005
|