|

HỘI NGỘ
SYDNEY 2006 – HỒI KƯ (Phần I)
Cái không khí
chờ đợi bao giờ cũng thế, cũng
nôn nao, cũng rạo rực và cũng có chút lo
âu. Cái cảm giác nầy tôi tưởng không bao
giờ trở lại trong tôi. Nhưng không tôi
đă lầm, và tôi biết là tôi đă lầm.
Nh́n những
tấm h́nh về ngày hội ngộ ở
Melbourne, đọc nhật kư của anh Vĩnh Trường
ḷng tôi không khỏi xúc động. Cái xúc động
đến thật tự nhiên, vi sao tôi xúc động
tôi không biết. Tôi cố gắng suy nghĩ xem v́
sao tôi lại như thế nhưng tôi đành
chịu không nghĩ ra được. Đành
chịu mà có chút khó chịu trong ḷng. Tôi tự
nhủ thế nào tôi cũng sẽ t́m ra câu
trả lời …
Tôi thích nh́n h́nh
chụp, tôi thích những nụ cười
rạng rỡ, những khuôn mặt đầy
niềm vui, những cái bắt tay thân ái. Nh́n
những chai bia ‘Bitter’ mà tôi lại thấy nó
ngon ngọt lạ lùng. Tôi lại chờ đợi,
mà tôi đang chờ đợi cái ǵ
nỉỉ. Tôi lại nôn nao, lại rạo
rực và lại lo lo. Thôi việc ǵ đến nó
sẽ đến, tôi lại trở về với
thực tại của đời sống của ḿnh.
Đang nằm suy
nghĩ đến lúc gặp lại những người
anh, những người chị, những người
bạn vài ngày nửa không biết ḿnh sẽ như
thế nào, th́ nhận được cú điện
thoại của anh Vĩnh Trường. Tôi xúc
động thật sự và tôi không biết
phải nói ǵ lúc đó, chúng tôi đă xa nhau hơn
17 năm. Tôi thật vui và mong cho đến
tối hôm sau để được gặp
lại người bạn thân ngày xưa ấy.
Trên đường đi đến nơi
hẹn gặp anh Trường cùng những exryu
Sydney khác, vợ tôi có nói với tôi rằng không
biết anh Trường c̣n nhớ đến ḿnh
không nữa. Cái lo vẩn vơ của cô vợ tôi
cũng là cái lo của tôi. Thế nhưng khi
vừa bước vào nhà ăn trong tôi những
lo âu, những suy nghỉ vẩn vơ đă tan
biến đâu mất chỉ c̣n những niềm
vui, những kỷ niệm đẹp dần
dần t́m đến. Những cái nh́n, những
ánh mắt, những lời hỏi thăm về
những người bạn c̣n ở Nhật.
Những cái đó sao thấy thật đơn
giản, thật gần gũi mà tôi gần như
quên đi không biết tự lúc nào.
Đêm đó tôi và
anh Phan Phi Hồng đưa anh Trường đi
xem Sydney về đêm, về đến nhà tôi,
anh Trường và tôi muốn thức để nói
chuyện tiếp nhưng anh hùng đă thấm
mệt nên đành ḷng để đến ngày hôm
sau.
Hôm sau chúng tôi
đi chơi, có anh Thái Anh Tuấn (ÚC) và anh
Nguyễn Đoàn Hùng mói từ bên Nhật bay
sang. Chúng tôi đi ăn trưa, anh Hùng nhất
định phải ăn phở Gà v́ ở
Việt Nam không được ăn. Cái vui bao
giờ cũng qua mau, nên tôi đành phải chia
tay cùng anh Trường không quên hẹn gặp
lại một ngày thật gần không phải mười
mấy năm như lần xa nhau ngày trước.
Bạn về tôi
lại trở về cái trạng thái nôn nao
chờ đợi.
Ngày mai thứ sáu
các anh chị sẽ đến Sydney. Anh Bông
sẽ tiếp bạn bè ở quán ‘Ngàn Sao’
cuả anh. Tôi không tham dự được v́ hoàn
cảnh không cho phép mặc dầu tôi là kẻ
ham dzui thứ thiệt. Tối hôm ấy tôi không
ngủ được, mặc dầu rất
muốn ngủ sớm lấy sức để
đo tài tennis với các tay vợt Exryu-Mỹ. Tôi
dậy thật sớm, chuẩn bị nước
uống, vài ba bịch chip và tôi trực chỉ
đến sân. Tôi biết các anh sẽ đến
trể v́ quá ham dzui đêm trước. Nhưng tôi
cứ nôn nao, đứng ngồi không yên. Vừa
lo viết trên những chiếc áo thun trắng
‘HỘI NGỘ SYDNEY 2006’ mà chút nửa anh em chúng
tôi sẽ viết tên ḿnh trên áo để làm
kỷ niệm. Có lẻ v́ viết trong tâm
trạng như thế nên tôi đă viết sai
thay v́ ‘HỘI NGỘ’ tôi lại viết là
‘HỘI NGHỘ’. Viết xong tôi có cảm giác
là tôi đă viết sai, tôi nh́n đi nh́n lại
và cuối cùng cũng t́m ra cái lỗi chính
tả nầy. Hú hồn không th́ anh em ở
Mỹ người ta cười cho mà thúi đầu.
Nhưng khôn mà không ngoan nên bây giờ chắc anh
em ở Melbourne cứ cười mổi khi
lại nhà anh Bùi Quang Phước. Không biết
anh Phước có ác ư ǵ không mà nhất định
lấy cho được chiếc áo ấy. Tôi
nghĩ là anh ta tính chuyện lâu dài, biết đâu
được sau nầy đem bán đấu giá
lại kiếm bạc triệu không chừng.
Ngỡ ngàng và
lại ngỡ ngàng. Tay bắt mặt mừng, trước
lạ sau quen. Không cần biết anh em chúng tôi nhào
vào sân chụp một tấm làm dzốn trước
rồi tính sau. Anh tên ǵ, tôi tên ǵ sao chưa
gặp trước mà sao thấy gần gũi
lạ lùng, tôi bắt đầu h́nh dung
được câu trả lời mà tôi đang
muốn biết.

Chúng tôi vào
trận, chẳng khác ǵ Australian Open. 15-0, 15 đều
rồi game over, set over. Mỹ thắng Úc với
tỷ số 6-4. Tôi bị anh Bông cằn nhằn
quá trời, sao đánh ǵ kỳ cục vậy,
đang gác 4-1 mà để thua lại. Tôi run quá nên
không đánh được, tôi ‘choke’ rồi
trời ạ. Đă bị choke rồi mà c̣n
bị ông anh la nửa th́ quả là oan thị kính
rồi c̣n ǵ. Set thứ nh́ tôi bắt đầu
hết run nên Úc thắng Mỹ với tỷ
số 6-1. Thế là xong, anh Bông vui hết la tôi
nửa. Tôi trốn không muốn đánh thêm set khác
v́ sợ thua th́ bị la mỗi khi gặp anh Bông
th́ khổ thân.
Sau đó tôi đứng
chung với anh Phước Sư Mô. Một béo,
một gầy trông rất đẹp đôi. Bên
kia anh Bông đứng chung với anh Nguyên, một
cây volley Bắc Cali. Hai anh thấy anh Phước
béo quá tưởng dể ăn nên cứ bỏ
nhỏ, nhưng dù béo anh Phước vẫn ung
dung lên xuống tuỳ tiện v́ có tài phi thân.
Chúng tôi thắng nhưng không được công
nhận v́ tài nghệ mà v́ cái miệng cuả Phước
Sư Mô.
Anh Lê văn
Dũng, Lê Hữu
Phước Sư Mô tôi quen ngày trước
thế mà cứ tưởng chưa quen. Tôi
thật vui và xúc động v́ hơn hai mươi
năm chúng tôi vẩn c̣n nhận ra nhau.
Hôm nay gặp
lại nơi nầy
Tưởng chừng như mới vài ngày xa nhau
Ai ngờ nh́n lại tóc anh
Ôi thôi đâu phải xa nhau vài ngày.
Thời gian qua mau
quá phải không anh. Thấm thoát mà chúng ḿnh
đă hơn ngũ tuần rồi anh nhỉ.
Gặp lại anh sau mấy chục năm qua, tôi
ở đây anh ở bên kia. Xa nhau hàng dặm, nhưng
bây giờ tôi mới biết tôi và anh chưa bao
giờ xa nhau cả. Tôi bắt đầu biết
được rằng tôi và anh chúng ta đều
là exryu. Chỉ có thế thôi phải không anh.
Chỉ có thế thôi là chúng ta đă không bao
giờ xa nhau cả.
Nguyễn Châu Nam
– 21/01/2006 (c̣n tiếp)
|