Bún Bò Mụ Rớt

"Em còn nhớ hay em đã wuên”*
Trời mùa Đông mưa dầm xứ Huế
Anh rủ em ra Ngự Viên, sau lưng chùa Diệu Đế
Xơi tô bún bò Mụ Rớt thiệt là to

Ngồi dzòm em cắn cục thịt bò
Ớt đỏ dính quanh mồm vừa cay vừa hít
Cái giò Heo rung rinh khi em xuýt xoa xì xụp
Mùi xương hầm, thịt luộc quá thơm tho

Anh, gã Nam Kỳ còn khoác áo học trò
Tình Huế duyên Nam như tô bún bò mụ Rớt
Hầm bà làng nhưng ngọt ngào mùi sả, ruốc
Bò, Heo cùng đề huề trong tô bún ngon ơ

Bước giang hồ, anh lang thang trên xứ Cờ Hoa
Sáng ăn cơm chiều đi xơi Phở
Nhưng tô bún bò gìo heo vẫn nằm sâu trong kẽ nhớ
Hương nồng nàn trọ trẹ giọng Huế thơ

Huế của anh, của những mộng mơ
Mùa mưa dầm có cùng chồng đi ăn bún bò mụ Rớt
"Em còn nhớ hay em đã wuên " tuốt luốt
Gã Nam kỳ ăn giá sống với bún bò ???

ccNN

 


Cảm tưởng về thơ văn của Vũ Quyên xin gởi về  vuquyen@erct.com