Xuân Muộn


Đập cổ kính ra t́m lấy bóng
Xếp tàn y lại để dành hơi
Cung oán

Xuân che đồi nắng thênh thang
Cây chồi nụ biếc,lang thang cánh ngàn

Xuân về trên tóc muộn màng
Lối xưa bến cũ,ngỡ ngàng chiêm bao
Thân thương cũng một câu chào
Cố tri quen lạ,xôn xao sóng trùng

Măn bôi tri kỷ tương phùng
Đập gương t́m bóng hào hùng ngày xanh
Tri thiên,ngũ thập quẩn quanh
Tàn y xếp mộng hùng anh vá trời
Sương lam mờ mịt mặt người
Ngựa rung hí lạnh một đời đa đoan

Xuân về lặng áng mây ngàn
Ngàn trùng cách trở,nắng vàng héo hon 
Mây xanh băng lăng quanh hồn 
Níu ta sợi nhớ chân bon lối về

Hai vai trĩu nặng t́nh quê 
Nủa đi nửa ở,lời thề vướng chân
Cũng đành lần lựa khất quanh
Nhất ngôn kư xuất,cũng đành cuộc chơi

Xuân về muộn tiếng ru hời
Nước non nghĩa nặng,à ơi nát ḷng
Trăm năm một cơi đục trong
Ru ta tṛn giấc một ṿng tịch nhiên

Vũ Quyên