|
Trở lại
vườn xưa
Ngại lòng những bước
tần ngần
Vườn xưa dãi ánh nắng xuân huy hoàng
Nụ đào loáng giọt chan chan
Hồng môi em thắm thênh thang đất
trời
Rũ làn liễu gío tóc lơi
Hồn sương thoảng giấc mộng
đời phù vân
Ngại lòng những tiếng ân cần
Từ tâm dang cánh tay gần bao dung
Vườn xưa bao độ thủy chung
Ơn em rớt xuống chập chùng đời
nhau
Thoảng trên lối rắc Anh Đào
Phù Tang một cõi lao đao thương
về
Ngại chi một nửa câu thề
Cuộn dòng lốc xoáy hương quê
ngần ngần
Vườn xưa mai đã rực vàng
Áo em một dạo vông vang bồi hồi
Tưởng như có tiếng bên đời
Rót hồn ngõ trống một trời ảo
hương
Vườn xưa rộn tiếng thân thương
Dấu chân cổ tích bước nương
lối lần
Từ em cõi mộng phân vân
Như trong nỗi nhớ đã ngầm chiêm
bao
VQ
|