Mưa trên bãi vắng

Từng giọt mưa sa
phất phơ hạt bụi
bạc mái tóc nhòa
đẫm mờ sương núi

Gào nộ sóng trùng
đau hồn bỏ ngỏ
chuỗi sầu vô chung
vết đời lói lở

Rõi dấu chân lầy
hằn trên bãi cát
một kiếp lay hoay
vá lòng rách nát

Nha Trang ngày về
bãi khuya mắt đợi
nụ chớm vụng về
trùng trùng diệu vợi

Ðẫm mắt cố hương
mưa òa tượng gỗ
không chốn náu nương
thấm hồn loang lổ

Ơi tiếng ngàn khơi
thở than mời gọi

Vũ Quyên