Hoa Cỏ May

Tn Việt: cỏ may
Tn Hoa: 竹節草(trc tiết thảo), 蜈蚣草(ng cng thảo)
Tn Anh: golden beardgrass, lovegrass
Tn Php: vtiver
Tn khoa học: Chrysopogon aciculatus (Retz.) Trin.
Họ: Poaceae


Ct vắng, sng đầy, cy ngẩn ngơ
Khng gian xao xuyến chuyển sang ma
Tn mnh ai gọi sau vm l
Lối cũ em về nay đ thu.
My trắng bay đi cng với gi
Lng như trời biếc lc nguyn sơ
Đắng cay gửi lại bao ma cũ
Thơ viết đi dng theo gi xa.
Khắp nẻo dng đầy hoa cỏ may
o em sơ cỏ găm dầy
Lời yu mỏng mảnh như mu khi
Ai biết lng anh c đổi thay ?

Xun Quỳnh

Hồn anh như hoa cỏ may
Một chiều gi cả bm đầy o em

Nguyễn Bnh

Hoa cỏ may

Về thnh phố, trong tất cả ci ồn o v sang trọng, mỗi chng ta ai khng c một lần nhớ về lng qu yu dấu đ từng sinh ra ta. Bao ma h đ qua rồi, tuổi thơ của ti lặng lẽ nằm lại bn thềm gi ven đ. Giờ giữa đ thnh một mnh ti cồn co kht chy nhớ về những miền hoa cỏ ngy xưa.

Ngy xưa ti thường lang thang trn đ thoai thoải ken ken cỏ may, hoa cỏ may nghing ngả, tim tm ngt mắt. Mỗi lần đi học về qua bi ln đ ti lại phải bực mnh ngồi nhặt cỏ may bm đầy ống quần gỡ mi khng hết! ở giữa đồng bi qu ti cn c một ngi miếu nhỏ nhưng thing lắm. B ti bảo thế, ti thường chỉ dm rủ mấy đứa bạn mon men đến gần, hoang vắng l vậy, m lần no ti nhn vo trong miếu vẫn thấy c khi hương v một b hoa dại nở trắng cn tươi. B ti bảo hoa cỏ đ l của một b cụ c chồng bị chết trong một trận cn của giặc Php. ng ấy định chạy vo đ ẩn nhưng khng kịp, bị đạn bắn vo ngực gục ngay xuống trước cửa miếu. B cụ lm g c hoa ở vườn, nn cứ ra bờ sng ngắt những bng hoa tập tng tim tm để thắp hương cho cụ ng. Nghe b kể, ti cứ tưởng hoa cỏ dại chỉ đng sinh ra v lụi tn khng người nhm ng, thương tiếc, no ngờ c lc lại trở nn lắng đọng của tm linh thuần khiết đến tn thờ.

Nghĩ về hoa cỏ, lng ti lại nghĩ thương cho những bng hoa cy xấu hổ, buổi chiều về khi đ tắt nắng, khng kh dịu đi tại sao hoa lại rũ ho? Chả thế người ta đặt cho mi ci tn "xấu hổ". Dọc đường trở về lng hai hng cc tần hoang cao lt đầu người chằng chịt dy tơ hồng.

Một đm trǎng sng ti cng đứa em tỉ mẩn gi từng nhnh tơ hồng ln từng cy rm bụt, hồi hộp chờ chng ngoi ln cho một mu vng tươi như dải lụa phủ kn hai bn đường, hng ngy dy tơ hồng xen lẫn mu đỏ hoa rm bụt đn cho ti đi về. Giậu cc tần của ti, dng sng của ti, một bờ đ ngt mắt hoa cỏ may đng ght, một cy cầu bắc qua sng pha hạ lưu mờ mờ ảo ảo như lun bắc qua nỗi nhớ, ngǎn cch tuổi thơ hoang dại với cuộc đời ti hm nay. Tuổi thơ ơi ngủ ngoan nh!

Ti đ sang bn kia cầu rồi, để mi mi khng ngy trở lại. Nhớ lắm tuổi thơ bn hoa cỏ. Nhớ lắm, nhớ khn ngui v nuối tiếc những g đ bao lần lm cho ti vui buồn. Buổi chiều hong hn, hay trong buổi sng ma đng cn se lạnh, hay giữa một chiều thu trời cao xanh trong, bầu trời cao vời vợi, nắng nhạt mu hay ma xun rộn rạo tm hồn bởi những hạt mưa lay bay bung xuống bn cửa sổ? tất cả chm trong sự tĩnh lặng đến nao lng. Những lc như thế, trong ti lại hiện ln những bng hoa cỏ trn triền đ bn sng chốn qu, để lại nỗi niềm kh tả.

Ti nhớ c một hm sau khi đi học về, thấy quần của mnh đặc hoa cỏ may bm vo, người mệt khng muốn gỡ nhưng nếu khng gỡ th mai sng lấy quần đu đi học? Thấy ti phn nn, một anh chng người hng xm tủm tỉm cười "phổ biến" cho ti sng kiến "lấy mắm tm bi vo đ rồi vứt vo trong gầm giường cho tối đến cc n sẽ tm ra ǎn v nhặt hết cỏ may". Tưởng thật ti lm theo anh, khng ngờ "sng kiến" của anh đ lm hại ti, tối ấy mẹ ti pht hiện c mi mắm tm dưới gầm giường, mẹ liền soi đn v tm ra ci quần của ti, mới đầu mẹ rất bực, nhưng khi thấy ti ni thật mẹ thương ti lắm v mắng: "Con gi bằng ấy tuổi đầu m dễ tin vậy, sau ny lớn ln liệu c bị con trai n xỏ mũi khng?".

Ngoi ght cỏ may ra cn cc cỏ khc ti thấy đều đng yu lắm, dọc triền đ v cc bờ ruộng c biết bao loại hoa cỏ, hoa lng chng l x như những quả bng, những khm hoa mua mưa thng 3 hoa nở nhiều tm cả một triền đồi chạy thoai thoải theo đ. Ngy trước nghe chng n ni chơi hoa lng chng bị điếc tai, nn mỗi lần đi qua ti lại trnh loi hoa ấy, song ti khng hề ght n v hoa cứ mọc c đơn, chiều h những cnh hoa trắng mềm bứt ra khỏi bng phiu bạt theo chiều gi đến tận đu?

Buổi trưa hoa tanh tch tm ngt ngn bờ sng. Dng sng qu ti bốn ma nước xanh trong, cứ mải miết tri, thi thoảng lặng lẽ những con thuyền ngược xui đi qua để lại pha sau một dải nước xao động, cuốn theo một vi bng hoa bo Nhật Bản tim tm nhn đến nao lng. Một vi bụi tập tng đội những bng hoa như những chiếc mũ nồi trắng, chở che cho chng ti tập trận giả. Buổi trưa ở đy yn tĩnh lắm, ti nằm thả mnh dưới gốc cy đa nghe rất r vi tiếng chim so ht trn cy gạo cn cố nở mấy bng hoa lần cuối của thng ba bn bến sng. Thuyền ai cắm so đứng đợi khch, mạn thuyền gỗ mốc xỉn, nhịp sng vỗ vo oạp. Một chi canh cũ kỹ dựng bằng bốn cy tre c bậc ln xuống chắc chắn. C lần ti tro ln chi, nhn ra sng v bắt gặp như trong mơ một cnh buồm xanh đang lướt sng. Ngước mặt ln cao thấy trời xanh đến mnh mng.

Ti chợt nghĩ: mỗi con người đều c một khoảng trời ring để m mơ ước v khao kht. Bầu trời kỳ diệu v huyền b ai hiểu hết? Cũng như lng người rộng như trời, su như bể biết đu m lần. Bao lần ti thầm ước được l my để bay về vng qu yu dấu che cho mẹ một vi nh nắng gắt gao, để mẹ đỡ nhọc nhằn, cho những bng hoa cỏ vẫn tươi nguyn sắc mu hoang d?

Theo Tạp ch Qu hương

_________________
VuQuyen