|
Hoa
Cỏ May
Tên Việt:
cỏ may
Tên Hoa: 竹節草(trúc tiết thảo),
蜈蚣草(ngô công thảo)
Tên Anh: golden beardgrass, lovegrass
Tên Pháp: vétiver
Tên khoa học: Chrysopogon aciculatus (Retz.) Trin.
Họ: Poaceae
|
Cát vắng, sông đầy, cây ngẩn ngơ
Không gian xao xuyến chuyển sang mùa
Tên mình ai gọi sau vòm lá
Lối cũ em về nay đã thu.
Mây trắng bay đi cùng với gió
Lòng như trời biếc lúc nguyên sơ
Đắng cay gửi lại bao mùa cũ
Thơ viết đôi dòng theo gió xa.
Khắp nẻo dâng đầy hoa cỏ may
Áo em sơ ý cỏ găm dầy
Lời yêu mỏng mảnh như màu khói
Ai biết lòng anh có đổi thay ?
Xuân Quỳnh
|

|
Hồn anh như
hoa cỏ may
Một chiều gió cả bám đầy áo
em…
Nguyễn Bính
|
Hoa
cỏ may
Về thành phố, trong
tất cả cái ồn ào và sang trọng, mỗi
chúng ta ai không có một lần nhớ về làng
quê yêu dấu đã từng sinh ra ta. Bao mùa hè
đã qua rồi, tuổi thơ của tôi
lặng lẽ nằm lại bên thềm gió ven
đê. Giờ giữa đô thành một mình tôi
cồn cào khát cháy nhớ về những miền
hoa cỏ ngày xưa.
Ngày xưa tôi thường lang thang trên đê
thoai thoải ken ken cỏ may, hoa cỏ may nghiêng
ngả, tim tím ngút mắt. Mỗi lần đi
học về qua bãi lên đê tôi lại phải
bực mình ngồi nhặt cỏ may bám đầy
ống quần gỡ mãi không hết! ở
giữa đồng bãi quê tôi còn có một ngôi
miếu nhỏ nhưng thiêng lắm. Bà tôi
bảo thế, tôi thường chỉ dám rủ
mấy đứa bạn mon men đến gần,
hoang vắng là vậy, mà lần nào tôi nhìn vào
trong miếu vẫn thấy có khói hương và
một bó hoa dại nở trắng còn tươi.
Bà tôi bảo hoa cỏ đó là của một bà
cụ có chồng bị chết trong một
trận càn của giặc Pháp. ông ấy định
chạy vào đó ẩn nhưng không kịp,
bị đạn bắn vào ngực gục ngay
xuống trước cửa miếu. Bà cụ làm
gì có hoa ở vườn, nên cứ ra bờ sông
ngắt những bông hoa tập tàng tim tím để
thắp hương cho cụ ông. Nghe bà kể, tôi
cứ tưởng hoa cỏ dại chỉ đáng
sinh ra và lụi tàn không người nhòm ngó, thương
tiếc, nào ngờ có lúc lại trở nên
lắng đọng của tâm linh thuần
khiết đến tôn thờ.
Nghĩ về hoa cỏ, lòng tôi lại nghĩ thương
cho những bông hoa cây xấu hổ, buổi
chiều về khi đã tắt nắng, không khí
dịu đi tại sao hoa lại rũ héo?
Chả thế người ta đặt cho mi cái tên
"xấu hổ". Dọc đường
trở về làng hai hàng cúc tần hoang cao lút
đầu người chằng chịt dây tơ
hồng.
Một đêm trǎng sáng tôi cùng đứa em
tỉ mẩn gài từng nhành tơ hồng lên
từng cây râm bụt, hồi hộp chờ chúng
ngoi lên cho một màu vàng tươi như dải
lụa phủ kín hai bên đường, hàng ngày
dây tơ hồng xen lẫn màu đỏ hoa râm
bụt đón chào tôi đi về. Giậu cúc
tần của tôi, dòng sông của tôi, một
bờ đê ngút mắt hoa cỏ may đáng ghét,
một cây cầu bắc qua sông phía hạ lưu
mờ mờ ảo ảo như luôn bắc qua
nỗi nhớ, ngǎn cách tuổi thơ hoang
dại với cuộc đời tôi hôm nay.
Tuổi thơ ơi ngủ ngoan nhé!
Tôi đã sang bên kia cầu rồi, để mãi
mãi không ngày trở lại. Nhớ lắm
tuổi thơ bên hoa cỏ. Nhớ lắm,
nhớ khôn nguôi và nuối tiếc những gì
đã bao lần làm cho tôi vui buồn. Buổi
chiều hoàng hôn, hay trong buổi sáng mùa đông
còn se lạnh, hay giữa một chiều thu
trời cao xanh trong, bầu trời cao vời
vợi, nắng nhạt màu hay mùa xuân rộn
rạo tâm hồn bởi những hạt mưa
lay bay buông xuống bên ô cửa sổ? tất
cả chìm trong sự tĩnh lặng đến
nao lòng. Những lúc như thế, trong tôi lại
hiện lên những bông hoa cỏ trên triền
đê bên sông chốn quê, để lại
nỗi niềm khó tả.
Tôi nhớ có một hôm sau khi đi học
về, thấy quần của mình đặc hoa
cỏ may bám vào, người mệt không muốn
gỡ nhưng nếu không gỡ thì mai sáng
lấy quần đâu đi học? Thấy tôi phàn
nàn, một anh chàng người hàng xóm tủm
tỉm cười "phổ biến" cho tôi
sáng kiến "lấy mắm tôm bôi vào đó
rồi vứt vào trong gầm giường cho
tối đến cóc nó sẽ tìm ra ǎn và
nhặt hết cỏ may". Tưởng thật
tôi làm theo anh, không ngờ "sáng kiến"
của anh đã làm hại tôi, tối ấy
mẹ tôi phát hiện có mùi mắm tôm dưới
gầm giường, mẹ liền soi đèn và tìm
ra cái quần của tôi, mới đầu mẹ
rất bực, nhưng khi thấy tôi nói thật
mẹ thương tôi lắm và mắng: "Con gái
bằng ấy tuổi đầu mà dễ tin
vậy, sau này lớn lên liệu có bị con trai
nó xỏ mũi không?".
Ngoài ghét cỏ may ra còn các cỏ khác tôi
thấy đều đáng yêu lắm, dọc
triền đê và các bờ ruộng có biết
bao loại hoa cỏ, hoa lông chông lù xù như
những quả bông, những khóm hoa mua mưa tháng
3 hoa nở nhiều tím cả một triền
đồi chạy thoai thoải theo đê. Ngày trước
nghe chúng nó nói chơi hoa lông chông bị điếc
tai, nên mỗi lần đi qua tôi lại tránh loài
hoa ấy, song tôi không hề ghét nó vì hoa cứ
mọc cô đơn, chiều hè những cánh hoa
trắng mềm bứt ra khỏi bông phiêu bạt
theo chiều gió đến tận đâu?
Buổi trưa hoa tanh tách tím ngút ngàn bờ sông.
Dòng sông quê tôi bốn mùa nước xanh trong,
cứ mải miết trôi, thi thoảng lặng
lẽ những con thuyền ngược xuôi đi
qua để lại phía sau một dải nước
xao động, cuốn theo một vài bông hoa bèo
Nhật Bản tim tím nhìn đến nao lòng.
Một vài bụi tập tàng đội những
bông hoa như những chiếc mũ nồi
trắng, chở che cho chúng tôi tập trận
giả. Buổi trưa ở đây yên tĩnh
lắm, tôi nằm thả mình dưới gốc
cây đa nghe rất rõ vài tiếng chim sáo hót trên
cây gạo còn cố nở mấy bông hoa lần
cuối của tháng ba bên bến sông. Thuyền ai
cắm sào đứng đợi khách, mạn
thuyền gỗ mốc xỉn, nhịp sóng vỗ
vào ì oạp. Một chòi canh cũ kỹ dựng
bằng bốn cây tre có bậc lên xuống
chắc chắn. Có lần tôi trèo lên chòi, nhìn ra
sông và bắt gặp như trong mơ một cánh
buồm xanh đang lướt sóng. Ngước
mặt lên cao thấy trời xanh đến mênh mông.
Tôi chợt nghĩ: mỗi con người đều
có một khoảng trời riêng để mà mơ
ước và khao khát. Bầu trời kỳ
diệu và huyền bí ai hiểu hết? Cũng như
lòng người rộng như trời, sâu như
bể biết đâu mà lần. Bao lần tôi
thầm ước được là mây để
bay về vùng quê yêu dấu che cho mẹ một vài
ánh nắng gắt gao, để mẹ đỡ
nhọc nhằn, cho những bông hoa cỏ vẫn
tươi nguyên sắc màu hoang dã?
Theo Tạp chí Quê hương
_________________
VuQuyen
|
|