[Trở về ]          [ Trang mục lục ]


 

Hà Nội ơi


Ba mươi sáu phố phường lướt qua sách vở
nét lạ, quen trên Net ảnh hiện lần
Tưởng như xa mà cũng thật gần
tiếng Mẹ ru ướp hương nồng giữa mùa hoa Sữa

Từ hàng Lược, hàng Đào… qua hàng Mã…
Gánh hàng rong kẽo kẹt nghiến vai gầy
Bốn ngàn năm lặng lẽ mặt hồ Tây
soi muôn thuở hàng liễu mơ tóc Mẹ

  

Bia tiến sĩ xếp dài Văn Miếu cổ
Dấu thời gian không xóa mờ công dựng nước của cha ông
Chùa Một Cột trầm ngâm mái phủ rêu phong
chân bàn thạch với gió cuồng phương Bắc 

Ra đi từ thuở nằm nôi
đinh ninh mãi một ngày về chốn cũ
Ơi những con đường chẻ lòng Phố Cổ
chưa đậm ghi chân chập chững buổi trưa hè

Tàn xoan già oi ả 
lá xanh cây rộn rã tiếng ve ve
bàn tay ngát giấc nồng theo nhịp vỗ
Những miếu đền trầm trầm hương quyện thở
tượng Bụt gầy theo năm tháng có già đi ?
Lời cầu an mẹ khấn lúc xuân thì
có linh hiển theo dòng trôi nghiệt ngã ?

    

Gò Đống Đa mộ cao tàn quân giặc rã
mây ngàn năm có siêu thoát đám u vong ?
Mặt Hồ Gươm rùa đòi kiếm sóng lăn tăn
vẫn khua nhẹ nỗi tha hương rưng lòng đất tổ 

Lớp áo quê hương tả tơi cơn giông tố
đêm vọng về bão nổi buốt hồn sâu
Thế Húc nay sẫm đỏ nhịp cầu
mặt hồ lặng loang màu trăng viễn xứ

Sông Hồng đục phù sa gầm gừ sóng vỗ
cuộc bể dâu bồi lở nước chia dòng
Lòng ngát xanh rau khu’c Mẹ mắt chong
đăm đăm dõi đứa con xa khúc ruột 

Hà Nội ơi

Tiếng khản đục trong niềm đau phế phủ
Nẻo quê xưa nguyên vẹn cuộc trùng phùng
Giấc mơ hoa đóng váng ngõ trăm năm 
từ cuống rốn đất day hồn thiên cổ 


Vũ Quyên