Đường về nguồn cuội


Anh đi để lại con đường 
Chiều lộng gío trên bờ sâu xa thẳm
Đôi mắt đổ nhạt nḥa màu tuyết trắng
Mâ y lặng buồn quanh quẩn quấn vành khăn

Thôi cũng xong ,cánh xếp chim ngàn
Năm tháng cũ đă đóng ngăn kỉ niệm
Đời tầm gởi long đong niềm lận đận
Vẫn c̣n đây nguyên vẹn giấc mơ hoa

Giấc trẻ thơ mộng vẫn hiền ḥa
Bước chân sáo tung tăng bờ nương cũ
Ḍng kinh ngoan soi ḿnh vô tư lự
Con đường xưa ray rứt nhớ không nguôi

Thân trăm năm cát bụi úa cuối trời
Ngày chợt đến ,lênh đênh niềm mơ ước
Quê hương vẫn hiền hoà dang tay phía trước
Anh đă về nguyên vẹn nhớ với thương

Đứa con xa thăm thẳm bước khôn cùng
Đời đă khép nhọc nhằn cơn khát biển
Chuyến hải hành neo tàu bờ vô niệm
Đất quê hương ấp ủ phủ ngàn sương

Anh đi để lại con đường
Trên bờ sâu thẳm,gío vương bước chiều
Nhạt nḥa tuyết đổ mắt sâu
Ngàn mây quanh quẩn quấn sầu vành khăn

Cũng đành cánh xếp chim ngàn
Tháng năm đă đóng đầy ngăn bụi đời

Vũ Quyên