|
|
Đêm
tự tình giữa mảnh vườn quê
Anh trồng cho em một mảnh vườn quê
trên xứ người, trùng trùng thương
nhớ
Cành đào hồng chồi nụ đầu
năm
đêm giao thừa đi chùa về mẹ sai
anh hái lộc
Xanh nồng nàn hương thơm màu ổi
chín
những ngày thơ mẹ dắt đến
trường
Cây mận già sai trái cỗi nhớ thương
con dốc nhỏ ngước nhìn em gõ giòn
tiếng guốc
tà áo trắng phất phơ theo gió sớm
mỏng manh buốn tím ngắt cánh Panse
Đêm tự tình giữa mảnh vườn
quê
Trăng mười sáu thoảng hương
say Hàm Tiếu
Ánh vàng tan mơn man Quỳnh Hương, Dạ
Lý
cùng Ngọc lan cười chum chím hương
đêm
Chậu trúc mềm lả gió bên thềm
lung linh quá một trời quê sao lấp lánh
Cội hoa giấy leo tràn trên nỗi nhớ
cổng nhà xưa kẽo kẹt gió trưa hè
một thuở em cài tóc nỗi đam mê
hàng rào tô sắc hồng hàng bông Bụp
Cụm rau thơm xanh mầm miền nhiệt
đới
hàng Mướp dài thõng trái nhớ trên giàn
Húng Quế cùng Húng Lủi góc vườn
Chen lấn khoảnh tình quê quạnh quẽ
Trăng rớt đầy trên khóm Tường
vi
Đêm Nguyệt Quế lung linh ngọn đèn
lồng phố cổ
Tách trà thơm quyện hương đêm hoa
Ngâu, hoa Bưởi
Đọng tinh mơ Ba độc ẩm đón
bình minh
Trăng Cali soi bóng thanh bình
Cụm dây leo quấn chúng mình một đời
Tầm gởi
Quê hương vẫn cháy ngầm trong hòn
than ký ức
Hắt hiu hoài một ngõ mã quy
Đêm tự tình giữa mảnh vườn
quê
từ tim côi của những người
đi bỏ xứ
Cỏ cây cũng ngả nghiêng niềm đau
quá khứ
cuộc đổi đời vời vợi bước
thiên di
Hoa lá vẫn mang tên tự thuở xuân thì
Anh góp nhặt chút thương yêu từ phương
Nam vần vũ
Ngồi yên nhé, anh cài tóc em chùm hoa Sứ
Thuở đầu đời tình tự
giữa hương đêm
Vũ Quyên
|
|