|
[Trở
về ]
[ Trang
mục lục ]
Con dốc
xưa vẫn gõ nhịp tai nương
Về ngang con phố la đà
Dóc cong queo vặn nghiêng tà lụa bay
Tay quen tìm một bàn tay
Mới hay hụt hẫng, tỉnh say ngón trần
VQ
Những ngày thơ đến trường
Tay Me dắt con đường nghiêng nghiêng
dốc
Trời cao nguyên ửng hồng đôi má thắm
Tiếng guốc dòn khua vọng sáng tinh khôi
Bàn tay mềm ve vuốt tóc thơ ngây
Âu yếm Mẹ thì thầm lời sương
sớm:
Dốc trợt trơn, cầm tay Me cho chắc
Mười ngón chân bám chặt đất quê hương
Mắt nai tơ ngửa mặt nhìn lên
Con thấy cả một trời thương
vời vợi
Đôi mắt sáng: sao Mai vừa chớm mọc
Soi rõi con chập chững bước vào đời
Thời gian trôi: một giấc mộng dài
Con dốc cũ khua hồn đêm mắt mỏi
Xa quê hương cây khô buồn bật gốc
Chim xa đàn héo hắt cả đường bay.
Con trở về tìm lại tiếng ru hời
Tiếng kẽo kẹt xe đơì lăn dốc
mỏi
Trời cao nguyên mù mù cơn sám hối
Con dốc nghèo vẫn trơn trượt lối
đi
Đất quê hương mười ngón quặn
xuân thì
Con phỗng lớn, Me chừng thu nhỏ lại
Con nhìn xuống: tóc Me buồn quan tái
Mười ngón tay sần sượng luống ngô
khoai
Thời gian trôi: một giấc mộng dài
Me khắc khoải mỏn nụ chờ bóng đợi
Con lại ra đi để quên lời hứa
vội
Bàn tay nào níu Mẹ dốc trợt tuôn
Con dốc xưa vẫn gõ nhịp trong hồn
Đôi guốc cũ vẹt ngang trang kỷ
niệm
Mưa tháng sáu đổ nhoè khung trời tím
Dốc Ca li nặng hột giọt nhớ thương.
Tiếng guốc xưa vẫn gõ nhịp tai nương
Vũ Quyên
|