NGƠ THU


Từ vũng lá rức rưng vùng kỷ niệm
Tay hư không quờ quạng một ṿng ôm
Gió thoảng nhẹ đu đưa xào la’ dội
Bâng khuơ nhau tắt lịm tiếng thở dồn

Từ phố đông. Em -tia nh́n lănh đạm
Tôi- buồn tim ứ đọng vết dao đâm
Mười năm lẻ ta làm người mặt lạ
Buốt gối chăn, xô lệch cuộc t́nh trầm

Em - trăm năm, xác xơ gieo mùa hoạch
Đồng cỏ tôi sàn sạt nhát cuốc liềm
Vườn t́nh cổ trơ vơ hoài trái cấm
Dồn chân nhau về ngơ dạt oan khiên

Tờ thư nhạt đăm đăm t́nh thề hẹn
Ví bằng sông trơ cạn, núi ṃn…
Trang cổ thi trải dài năm tháng cũ
Nét điêu ngoa nghiêng ngả chúm môi son

Từ ngơ thu lung lay hồn cổ độ
Cuộc trăm năm bất bại tự nhiên thành
Tôi – hàng binh, gục đầu mơ cố quốc
T́nh rớt rơi vùng chiến địa lạnh tanh

T́m một nẻo đi về chôn nỗi nhớ
Tôi - trăm năm, xanh cỏ cuộc t́nh trầm

Vũ Quyên

(bài đă posted trên [Diễn Đàn] của ERCT ngày 18/10/2003)