Xuân Muộn 

Các anh chị thân mến,

Buổi Gặp Mặt Đầu Năm tại Tokyo ngày 25/2/06 vừa qua rất đông và rất vui . 
Rất đông v́ có nhiều " Trường phái " tham dự. Và rất vui v́ tất cả đă cất kỹ cái tiếng nói của " Trường phái " đó vào trong ḷng.
Riêng tôi, không, có lẽ chẳng chỉ riêng tôi, có lẽ nhiều anh chị khác cũng cảm nhận có chút ǵ đó c̣n lấn cấn trong ḿnh. Trong một buổi gọi là ĐÓN TẾT TA mà lại thiếu bóng QUÊ TA. 
Thiếu Mai vàng, thiếu câu đối đỏ !... Ừ th́ cũng đành chấp nhận. Nhưng cái thiếu lớn hơn có lẽ là những lời tâm sự gởi về Quê hương dấu ái. Những tâm tư mà ở tuổi chúng ta, ai ai cũng muốn trải bày.
Bao giờ nhỉ ? Bao giờ chúng ta có thể thẳng thắn nói với nhau về đất nước của ḿnh mà không ngại một vài Nhà chụp mũ, không sợ mất đi t́nh thân hữu exryu ???
Đến bao giờ chúng ta mới vứt đi được cái " Mác chính-trị sa-lông ", và bỏ đi cái quyền phán xét mà chính chúng ta không bao giờ có, để đơn giản hơn trong việc bày tỏ ḷng ḿnh và để người khác không ngại ngùng khi chia sẻ ???
Xin được gửi một bài thơ cho tâm t́nh này và cho hy vọng đó .
Thanmen , vinhtruong , 


Xuân Muộn 

Mừng Tết đến muộn màng mùa mưa lạnh
Thiếu mứt thơm chẳng thịt mỡ dưa hành
Vắng mai vàng, đối đỏ, bánh chưng xanh
Không hương khói tổ tiên không di ảnh 

Và thiếu nữa Quê hương đầy góc cạnh 
Trong tim ḿnh nhiều ngơ ngách mỏng manh 
Trong từng người từng đôi mắt long lanh
Hướng về đó mà sao như lẩn tránh 

Hơn năm mươi tuổi rồi, đời chóng vánh 
Làm chi đây phụng dưỡng đấng sinh thành 
Làm sao cho Đất Mẹ đậu chim lành 
Ai chia sẻ ḷng vọng hương canh cánh ? 

Bao năm nữa ? Chờ một ngày mưa tạnh 
Để chúng ḿnh cùng gánh chuyện Quê Hương 

vinhtruong , ( Tokyo - 26/2/06 )