|
[Trở về ] [ Trang mục lục ]
Đêm qua, trong cái lạnh gợi buồn, gợi nhớ của một thoáng thu phong, và trong tiếng réo gọi âm ỉ mà rộn ràng trong lồng ngực, tôi đă thức dậy, nh́n bàn tay đong đếm thử tháng ngàỵy. Cũng may, hai bàn tay có đủ vừa 28 đốt ngắn dài xa cách. Hai mươi tám năm (75-03), một thời gian quả là dài với cuộc đời ngắn ngủi. Ấy thế mà đôi khi người ta vẫn cảm thấy c̣n chưa đủ để quên hẳn một chuyện t́nh. Hoặc chưa đủ để thu ngắn một KHOẢNG CÁCH. Khoảng Cách chênh lệch luôn có sẵn dưới nhiều h́nh thức giữa cuộc đời. Thuở sinh viên, thuở mà ước mộng nào cũng tưởng như có thể trở thành hiện thực. Trên một đoạn đường Ichou trải thảm lá vàng rơi, tôi đă vô t́nh là nhân chứng của một cuộc t́nh lăng mạn, có mang một Khoảng Cách. Và sau đó, không tránh được việc làm nhân chứng tiếp cho một quăng đường t́nh lận đận của một người. KHOẢNG CÁCH Xin gửi tặng H-D Em c̣n nhớ những chiều ḿnh mới gặp ? Trên chỉ tay đường t́nh ḿnh rắm rối Em đứng đó mà nghe xa biền biệt Đôi môi ướt hé mở hờ mềm mại Rồi cứ thế ân t́nh ḿnh trôi nổi Đêm hôm qua hương xưa reo trong ngực Hai mươi tám !! ... Đủ đầy năm khuất ẩn Vinhtruong, 9/2003
|