|
|
Tôi qua Nhật trước em chỉ 1,2 tuần, nhưng em tưởng tôi là một Sempai
sành điệu.
Ngày tôi đưa em về nhà trọ, dẫn em đi mua sắm vài thứ cần thiết cho
cuộc sống của 1 du học sinh xa nhà cũng chính là ngày em đẩy tôi vào
hố sâu lầy lội của một mối t́nh câm.
Tôi nắm tay, thao thức qua đêm với em, giữa hai đứa là một cái bàn
Kotatsu nhỏ. Vậy mà sao nhỉ, tôi vẫn nhận rơ hơi ấm của em truyền
sang với hơi thở nồng nàn, với làn môi mềm cháy bỏng.
Tôi chết trong em đêm đó, để rồi t́nh tôi chết măi khi em biết tôi
chỉ là cùng trang lứa với em.
Em đă sang Paris, tôi biết điều này từ bao năm rồi qua những cánh
thư bè bạn. Nhưng thơ tôi có bao giờ dám nhắc đến sông Seine.
H́nh như bao giờ cũng vậy, tôi thường phải chia tay những mối t́nh
của ḿnh, không trên sân ga đầy nắng vàng th́ cũng bên những gịng
sông thật mềm thật êm thật ấm.
Với em, tôi có đủ cả ba. Trên ga tàu em thường đi học, bên gịng
sông Kanda, trong một chiều tháng Bảy nhạt nắng vàng. Vâng, em đă xa
tôi như thế.
Thôi cho tôi trở lại với riêng tôi, nơi chỉ có em và tôi ở tận đáy
linh hồn, nơi chỉ có gịng chảy của u hoài và mộng tưởng.
Bởi tôi sắp đi dư. Đại Hội Paris rồi, ở đó sẽ có em, có gịng sông
Seine thật mềm, thật êm và thật ấm. Tôi sẽ mang qua nắng vàng tuổi
hạ như tháng Bảy ngày xưa.
C̣n sân ga ?
Thôi, tôi vẫn ngại lắm khi mỗi lần phải nhắm mắt đi qua, phải giả vờ
không nh́n thấy những người em mang sách vở...
|
|