[ Trở về ]          [ Trang mục lục ]


Các anh chị thân mến,

Hôm qua, xem được trong ERCT một bài " Nhật ký đọc lại "thật hay.
Tác giả cho xem những trang nhật ký từ thuở mới quen thời Nhật ngữ. Đến khi đi trường, nàng về học ở vùng có lá vàng Bạch quả và những con nai vàng ngơ ngác NARA. Còn anh, anh ở lại Tokyo. Để từ đó hầu như ngày nào nàng cũng nhận được một lá thư, và hai người đã dìu nhau đi gần hết những mùa thu thật đẹp. Cho đến một ngày định mệnh - nàng đi. Còn anh, anh chọn ở lại để mong một ngày trở về xây dựng quê hương. Từ đây, nàng là người viết thư hàng ngày, những lá thư không có một lần hồi đáp. Ba mươi năm trôi qua, nàng mở lại những trang nhật ký,
chuẩn bị lòng mình cho Ngày Hội Ngộ 2004 Tokyo. Chợt thầm nhận ra rằng những tưởng đã lãng quên vẫn còn như " Thác lũ ", chứ chỉ nào là " Hoa đốm hư không " (?!).

Còn Anh ?. . .
Tôi nghĩ anh vẫn thế sau một lần vụng dại. Bởi vì . . 

Câu chuyện đó giống lắm chuyện hai người tôi quen. Xin được gửi đến tác giả ¡È Nhật ký đọc lại " và các anh chị tâm trạng của anh, người tôi quen biết.

Thanmen, vinhtruong,

Xin Tạ Lỗi
( Với người trong " Nhật Ký Đọc Lại " )

Em ..., ( Phải gọi em ... thế nào đây nhỉ ? )

Ba mươi năm nửa cuộc đời lầm lẫn
Anh chưa tìm bóng dáng được mùa thu
Đường Nara lá đỏ phủ sương mù
Con dốc nhỏ gập gềnh ru dĩ vãng

Ừ, một thuở anh hợt hời lãng mạn
Để em đi đi mãi chẳng trở về
Tháp Ba Tầng (*) anh chất nỗi u mê
Ngỡ đành đoạn là em tròn hạnh phúc

Haneda chiều vàng rơi loạn khúc
Mưa từ mây, đời ướt át từ đây
Để thư em không day dứt chuyển lay
Anh đốt trọn cho bay hương nhung nhớ

Đừng trách anh bởi một thời cháy đỏ
Mộng quê hương ngun ngút lửa trong hồn
Đời nam nhi nào dám tự vùi chôn
Khi đất nước hồn thiêng lên tiếng gọi

Ba mươi năm mộng xưa còn vời vợi
Trắng bàn tay bên trái vuột mùa thu
Bàn tay kia quơ bắt đến mỏi mù
Chỉ hoa đốm hư không tình Quê mẹ

Em,

Anh tạ lỗi bằng một đời quạnh quẽ
Chẳng biết rằng như thế có đủ không ?

vinhtruong 9/2004


(*) Tháp Ba Tầng (Sanjyunotou) là 1 di tích quốc gia ở Kofukuji, Nara