Tôi chia tay em tại góc đường gần nhà em ở Đà nẵng , sau khi thi đậu Tú tài II .
Tôi vốn sống ở Sàigòn , vì mê theo hippy bê trễ việc học hành nên bị đưa ra DN để tu thân . Thi xong lại bị đưa về làm thủ tục đi du học .
Hai năm học ở DN , tôi được em coi là bạn , chỉ là bạn , vì sự phá phách nghịch ngợm ( thường là để che dấu sự yếu đuối của mình ) đã khiến em dựng 1 bức tường e ngại , không cho tôi bước gần hơn nữa đến với em .
Tôi hiểu thế , bởi dẫu sao em cũng là 1 Công tằng Tôn nữ khuôn phép . Nhưng dẫu hiểu thế thì lòng tôi vẫn cứ canh cánh ước mơ .
Bao năm qua rồi , nhưng vẫn như còn đó , dấu ấn của nụ hôn đầu , cũng là nụ hôn cuối cùng vĩnh viễn ở buổi chia tay .
Hình như đêm đó cũng khoang khoảng Trung thu , hình như tóc em vương thoang thoảng hương Lài , và ... không hình như nữa , chắc chắn là hôm đó mắt tôi đã cay cay , chắc chắn là vì chút bụi phấn hoa từ tóc em rơi xuống . Và chắc chắn là tôi đã lấy hết can đảm để ôm xiết , giã biệt em .
Bởi trên bờ ngực này , cái cảm giác tiếp xúc với vùng ấm trinh nguyên mềm mại đó vẫn mãi còn xôn xao trở về , mỗi lần tôi nhớ đến em .

Độc Ẩm Say

Ừ say , thì say ta cứ say
Mặc trăng vằng vặc chốn lưu đầy
Quê hương vạn dặm ngàn nhung nhớ
Lại một thu về thêm lắt lay

Đường xưa ta đợi cỏ heo may
Em đến vương vương bụi phấn Lài
Nụ hôn duy nhất trên bờ má
Dấu ấn vô cùng buổi chia tay

Ta muốn em từ thuở Thiên thai
Ta dưỡng tình ta giữa hao gầy
Ta nuôi mộng ước từ gặp gỡ
Mơ hoá thân thành nỗi ngất ngây

Muôn kiếp ta chờ em có hay
Mắt ngọc thờ ơ suốt tháng ngày
Em chỉ nhìn ta như chú Cuội
Cạnh gốc đa già trước trả vay

Rửa nửa cuộc đời mắt vẫn cay
Làm sao quên được bụi phấn bay
Nhất dạ thu phong ly cố nguyệt
Tứ thập niên trường độc ẩm say

Vinhtruong - Thu 2007