|
|
Tôi chia tay em tại
góc đường gần nhà em ở Đà nẵng , sau khi thi đậu Tú tài II .
Tôi vốn sống ở Sàigòn , vì mê theo hippy bê trễ việc học
hành nên bị đưa ra DN để tu thân . Thi xong lại bị đưa về
làm thủ tục đi du học .
Hai năm học ở DN , tôi được em coi là bạn , chỉ là bạn , vì
sự phá phách nghịch ngợm ( thường là để che dấu sự yếu đuối
của mình ) đã khiến em dựng 1 bức tường e ngại , không cho
tôi bước gần hơn nữa đến với em .
Tôi hiểu thế , bởi dẫu sao em cũng là 1 Công tằng Tôn nữ
khuôn phép . Nhưng dẫu hiểu thế thì lòng tôi vẫn cứ canh
cánh ước mơ .
Bao năm qua rồi , nhưng vẫn như còn đó , dấu ấn của nụ hôn
đầu , cũng là nụ hôn cuối cùng vĩnh viễn ở buổi chia tay .
Hình như đêm đó cũng khoang khoảng Trung thu , hình như tóc
em vương thoang thoảng hương Lài , và ... không hình như nữa
, chắc chắn là hôm đó mắt tôi đã cay cay , chắc chắn là vì
chút bụi phấn hoa từ tóc em rơi xuống . Và chắc chắn là tôi
đã lấy hết can đảm để ôm xiết , giã biệt em .
Bởi trên bờ ngực này , cái cảm giác tiếp xúc với vùng ấm
trinh nguyên mềm mại đó vẫn mãi còn xôn xao trở về , mỗi lần
tôi nhớ đến em .
|
|