Nếu có một con dốc mà cả đời người đi hoài cũng không vượt qua được, th́ với tôi đó là con dốc của Meisei. Con dốc có nhiều hoa Tanpopo vàng lăng đăng bay mỗi độ hè về. Nơi tôi đă từng 1 tuần 3 buổi lẽo đẽo theo em, để được em chỉ cho những bài nhạc cổ điển trong 1 Club guitar bên kia bờ thung lũng của trường. Chưa bao giờ cả ! Chưa một ngày tôi cảm nhận được em là của tôi trong suốt 3 năm theo em đó. Chỉ hoạ hoằn đôi khi, trong tích tắc giao thoa giữa khói sương và nắng hạ, em nghiêng ḿnh dựa ḷng tôi bấm nốt, để hồn tôi đổ măi theo mái tóc em dài, theo gịng nhạc buồn hun hút đến chơi vơi.
Chiều nay trở lại thung lũng đó, cảnh cũ đổi nhiều, nhưng tôi nhận ra rằng, ḿnh vẫn chỉ là một Kohai trừ một ( dưới 1 lớp ) dại khờ của em, bị bỏ rơi nơi nửa chừng con dốc đó khi em tốt nghiệp rời trường. Con dốc của thuở thơ dại nào, vẫn c̣n đó và vẫn được nâng niu lớn dần trong tâm khảm của tôi. 

CON DỐC NHỎ 


Con dốc nhỏ lớn dần trong tâm tưởng 
Hạ chưa về nắng đă gợi niềm riêng
Chiều vừa sang bóng đă vội nghiêng nghiêng
Lao xao bước chập chờn thương dĩ văng

Thung lũng đó xưa hoa vàng lăng đăng 
Tiếng đàn rung chùng sương khói mong manh 
Sáu đường dây, hai cuộc sống song hành
Ba năm học đủ ngàn ngày xa cách 

Ḷ sưởi cũ mở hết ṿng vẫn lạnh 
Đầu ngón tay chai nối mạch tim sơ
Em chỉ nghiêng vai bấm nốt hững hờ
Mà suối tóc đổ vào ḷng rộn ră 

Tuần ba buổi dặn ḷng đừng buồn bă
Bởi v́ em - Em chỉ của người ta
Chỉ tiếng đàn không nặng nỗi xót xa
Để tôi giữ trọn đời vùng âm hưởng

Con dốc đó vẫn vắt ngang tâm tưởng
Nên bao năm tôi vẫn ... giữa núi đồi 

Vinhtruong, Meisei 5/2005