Tâm sự ngày....Tết!

Vũ Đăng Khuê

Hôm nay là mồng 6, vẫn c̣n nằm trong những ngày bắt đầu từ chữ “Mồng”, nó sẽ chấm dứt khi hết mồng 10, có nghĩa là quân ta vẫn c̣n ăn Tết, vẫn c̣n tiếp tục thưởng thức những...dư âm của ngày Tết như bánh Chưng, như nồi Thịt Kho, như những chén dưa hành nhỏ nhỏ. Hôm qua th́ có bà bạn “khoe” là bà đă đón ngày mồng 4 Tết, bằng một phần cái bánh chưng bên chén Trà mang hương vị như cái tên của bà. Mẩu bánh chưng bà cắt rất khéo khiến tôi cứ tưởng nhầm là cái bánh cake mà con gái tôi hay ăn.

Dài ḍng như vậy chỉ mang ư nghĩa là quân ta vẫn tiếp tục ăn Tết theo đúng tinh thần “Tháng Giêng là Tháng ăn chơi”. Riêng tôi th́ đă mất Tết từ lâu lắm rồi, tôi chỉ đón Tết cho ra Tết vào ngày mồng 1, c̣n những “mồng” khác đối với tôi th́ coi như....”bất khiển dụng”.

Sáng mồng một năm nay, mẹ cháu và các cháu th́ vẫn c̣n phải giải quyết chuyện “cơm áo gạo tiền”, tôi đă một ḿnh một cơi bên mẩu bánh chưng, một khoanh gị lụa và 1 cục thịt kho. Vừa ăn vừa ngẫm sự đời bằng cách nghe bản nhạc Ly Rượu Mừng, một bản nhạc mà nhiều người đă cho là một “quốc ca của mùa Xuân” Việt, nhưng bản tôi thường nghe phải là bản phải do chính Ban Thăng Long (Hoài Trung, Hoài Bắc, Thái Thanh...) tŕnh bày nghe mới đă, dù đă được nhiều người nhiều nhóm tŕnh bày.

Bản nhạc này rất hay, nhưng rất khó để hợp ca khi được tŕnh bày bất tử, v́ có một đoạn trúc tra trúc trắc “...Chúc non sông ḥa b́nh ḥa b́nh, Ngày máu xương thôi tuôn rơi....”. Đoạn chuyển từ “ḥa b́nh” sang “Ngày máu xương....” phải vững nhịp, nếu không th́ sẽ....ḷi ra ngay. Khi được “chỉ huy” tập bài hát này, tôi đă chọn ra 1, 2 người hát vững nhất cầm micro chính, c̣n những người xung quanh th́ nhắc: Đến khúc đó, th́ các bạn “lỉnh đi” một hai chữ, chờ có người bắt lên th́ hát cũng chưa muộn”. Kinh nghiệm cho tôi biết, dù có tập đi chăng nữa, thế nào cũng....lọt nhịp.

Bài hát: Ly rượu mừng - Phạm Đ́nh Chương - Ban hợp ca Thăng Long - YouTube

Trở lại chuyện quốc ca của mùa Xuân, có ông bạn gọi bản “Em đến thăm anh đêm 30” là quốc ca của giao thừa, khiến tôi nhớ lại một vài kỷ niệm khá.....đau thương.

Tôi sang Nhật cuối tháng 12/1971. Hơn 1 tháng sau (vào đầu tháng 2 th́ phải), khi Ṭa Đại Sứ Việt Nam Cộng Ḥa tổ chức buổi họp mặt đón mừng Tết, có chương tŕnh văn nghệ tự phát. Trong chương tŕnh, có một chị bạn cùng năm t́nh nguyện hát bài “Em đến thăm anh đêm 30”, nhưng chưa có ai đàn. Mấy tên bạn ở cùng pḥng, học cùng Nguyễn Bá Ṭng, Hưng Đạo đẩy tôi ra v́ tụi nó biết tôi có...khả năng, tôi đang nhóng nhóng chờ ...đợi, thấy ban tổ chức rù rà rù ŕ, cuối cùng th́ người MC lại kêu anh Hoàng Thành Đô. Tôi quê quá. Đó là cái “quê” thứ nhất tôi gặp phải trong cuộc đời du học.

C̣n một cái quê nữa. Vài ngày sau đó, ở cư xá Kokusai (chắc chắn dân du học thời đó sẽ biết) sinh viên quốc tế, bên dưới là nhà ăn, bên trên là pḥng tụ họp đánh ping pong, tập văn nghệ... Trong lúc vào ăn cơm trong cư xá, tôi nghe tiếng nhạc “xập x́nh”, hỏi ra mới biết là ban văn nghệ của Hội Sinh Viên đang tập cho chương tŕnh Tết vào cuối tuần. Nổi máu văn nghệ, tôi bước lên lầu để nghe ngóng, nhưng lại bị một người mời xuống: “Xin mời anh xuống, v́ không có phận sự”. Thật sự quá là quê. Có thể là anh em chưa biết, v́ mới qua Nhật hơn 1 tháng.

Đến tháng 4 năm đó, th́ lại chính những người mời tôi xuống lại đến chỗ tôi, yêu cầu tôi “cộng tác” cho một chương tŕnh của đài NHK, và nghiệp văn nghệ “hải ngoại” của tôi đă kéo dài măi cho đến năm 2012 th́....giải nghệ.

Ngày Mồng 1 chỉ nhớ thế, mồng 2 cho đến mồng 10 cũng chả có ǵ. Vài hàng lẩm cẩm chả đâu vào đâu về cái tôi vừa già vừa ...lẩn.

VĐK