Những Vần Thơ Của Mẹ (1)

Nguyễn Diễm Thuỳ

  Một ngày cuối tuần về thăm mẹ, ngồi nhắc lại những chuỗi ngày sống tạm dung tại trại tỵ nạn Okinawa, tôi xin mẹ đọc cho một bài thơ cũ mẹ c̣n nhớ. Mẹ trầm ngâm, chậm răi đọc. Tôi nghe như sóng từ xa về…

Mẹ tôi gốc Ninh Hoà, một thị trấn nhỏ cách Nha Trang khoảng 30km. Mẹ làm thơ đăng báo từ năm 16 tuổi. Có một giai thoại về thời gian này, rằng một hôm thầy giáo dạy Văn vào lớp khoe với học tṛ tờ báo có bài giới thiệu bài thơ mới của thầy, cô bạn thân của mẹ đă giơ tay xin phép cho thầy biết, mẹ tôi cũng có thơ được giới thiệu trên trang báo ấy từ nhiều tháng trước. Thầy ngạc nhiên gọi mẹ tôi ở lại sau giờ học, để hỏi rơ xem mẹ bắt đầu gửi thơ đăng báo từ bao giờ.

Các bài thơ của mẹ được viết trong thời gian ở trại tỵ nạn Okinawa luôn phảng phất h́nh bóng cậu tôi, người em út mẹ rất thương. Do đó, có những vần thơ mẹ viết cho “em” dưới bút hiệu rất là nữ tính, nhưng vẫn bị hiểu nhầm tác giả là một người đàn ông viết cho cô người yêu.

Mẹ giải thích cho tôi bối cảnh, ư nghĩa và những ẩn dụ trong bài thơ. Tôi ngồi nghe với ḷng bồi hồi khôn tả. Và sau đó cứ bị ám ảnh bởi hai câu “Buồm trắng c̣n căng gió mấy chiều” và “Hay là em cũng đă sang sông?” trong cách mẹ gởi gấm tâm tư về cho người em đang t́m đường vượt biên.

Tháng tám qua nhanh. Tôi vẫn nghe những đợt sóng vỗ từ một miền kư ức xa xôi…

Chiều Hải Đảo Nhớ Ninh Hoà

Nhẹ bước chân trên cát trắng phiêu
Ngó mong ra biển nước xanh rêu
Thuyền ai thấp thoáng ngoài xa ấy
Buồm trắng c̣n căng gió mấy chiều

Tôi muốn bơi ra níu mạn thuyền
Chở tôi về một chuyến thăm em
Mẹ già chắc hẳn phai màu tóc
Cha yếu c̣n nghe giọng nói quen

Tôi muốn về thăm ngôi nhà cũ
Nh́n mái hiên xiêu chắc quặn ḷng
Cổng vắng c̣n chờ người trở lại
Hay là em cũng đă sang sông?

Chiều nay hải đảo ru hồn nhớ
Se sắt ḷng tôi một chữ t́nh
T́nh nước t́nh nhà t́nh vạn thuở
Ôi muôn đời t́nh măi trung trinh!

Ái Thi
Okinawa 1981