Em hiền như Ma Soeur!

 

(Bài viết mừng Sinh Nhật ….muộn của nhân ngày lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống)

 

Vũ Đăng Khuê

テキストのイラストのようです

 

写真の説明はありません。        写真の説明はありません。

Bà Sơ – Làm những phần cơm nóng cho người Nhật vô gia cư Nhật Bản

 

写真の説明はありません。         写真の説明はありません。

 

Có thể là h́nh ảnh về 3 người, trẻ em và mọi người đang đứng

Những món quà quí giá cứu giúp người Việt khốn cùng

Tôi biết bà đă từ lâu, nói cho chính xác th́ tôi biết chị của bà trước, v́ bà và chị ở cùng Trung Tâm Shinagawa với mẹ cháu, chị của bà đă cùng với nhóm văn nghệ ruột của tôi thực hiện cái băng h́nh “Sẽ có một ngày” tại cái công viên gần Trung Tâm Cứu Viện Shinagawa. Tôi có hỏi mẹ cháu bà khóa mấy th́ mẹ cháu cũng không nhớ là bà học trước hay sau, nhưng tôi xin nói chắc chắn: tôi biết chị em bà từ năm 1989.

Không phải là “đôi khi”, cũng không phải “thỉnh thoảng” mà là “thường xuyên” và “đều đặn” tôi gặp bà trên cái chung cư Phây, nơi mà bạn ta hay tụ tập để cùng nhau tán chuyện trên trời dưới đất. Không cần phải là cái tên, chỉ thoáng vài cái h́nh là biết ngay trang đó là của bà.

Trong cái cộng đồng càng ngày càng rộng của người Việt ta, với rất nhiều hệ lụy nhiều khi phải cúi đầu, nhưng cũng v́ những cái hệ lụy trần ai đó mới phát sinh ra những con người nhân từ, với tấm ḷng bác ái.

Trở lại cái chuyện chung cư Phây:

“Hôm nay Sơ vừa nhận được 30 lon sữa, 20 bịch tă. Nhà nào khó khăn có trẻ sơ sanh th́ xin inbox”

 hoặc:

“Nhà thờ có những buổi tư vấn về luật pháp, khám bệnh miễn phí, mời các em, các con tham dự”.

“Lớp giáo lư thăng tiến hôn nhân, buổi nấu bánh chưng gây quĩ sẽ bắt đầu vào ngày…..ai rảnh th́ giúp Sơ một tay”.

“Các em, các cháu khi gặp những khó khăn về đời sống, về sức khỏe, nhất là phụ nữ, nếu được cứ mạnh dạn liên lạc với Sơ để ta cùng giải quyết, đừng dại mà làm chuyện đau ḷng nhé….”

Lúc nào cũng thế, trang của bà đều đặn những lời kêu gọi, thông báo tương tự.

Tôi sống ở Nhật cũng đă hơn nửa thế kỷ, làm đủ mọi nghề, lau chùi depato, đi làm culi, xây dựng…. nơi nhóm sinh viên tụi tôi gọi đùa là “mồ chôn tuổi trẻ” v́ cứ 6.30 sáng phải có mặt là nhà ga Takadanobaba để được “tuyển mộ” đi khuân vác, phụ hồ. Cuộc đời đưa đẩy tôi thành thầy giáo, tôi là người đầu tiên làm thông dịch cho Sở Cảnh Sát Tokyo, Kanagawa, Saitama….., Ṭa Án, Sở Nhập Quốc Tokyo, Osaka ngay từ những khi các cơ quan này chưa có một phân ngành chuyên môn nào cả. “Khoe” như thế là v́ tôi muốn nói:

“Tôi gặp rất nhiều trường hợp thương tâm mà ḿnh không thể giải quyết từ các con, các cháu nhờ tôi góp ư. Người đầu tiên là tôi nghĩ ngay đến là bà v́ tôi tin bà là một người có dư khả năng, đầy đủ kinh nghiệm để tư vấn và chia sẻ”.

Tôi bảo:

“Cháu nên liên lạc với Sơ, Sơ sẽ cho cháu những đường hướng giải quyết”.

Nạn dịch kinh hoàng vừa qua, dân Nhật lao đao, và lẽ dĩ nhiên dân Việt cũng khốn cùng. Cùng với những Hội Đoàn khác, Bà cũng thực hiện và giúp đỡ cho mọi người thấy được niềm tin trước mắt, hiểu thêm cuộc đời bên cạnh những chán chường, âu lo cũng c̣n là cuộc đời đáng sống.

Không những chỉ riêng cho người ḿnh, mà bà c̣n nghĩ ngay đến sự khốn khó của những người Nhật “homeless”, sống chui rúc dưới hầm cầu. Bà đă cùng với những người khốn cùng Việt Nam khác từng được bà giúp đỡ, hay những người cảm mến sự bác ái của bà đă tụ họp, làm những hộp cơm bento và rủ nhau đi phân phát. Dưới cái lạnh rét run, cái nóng khủng khiếp, bà và các cháu, các em đă đến từng cái lều được che chắn bằng vài cái bạt, thùng giấy sơ sài, rồi trao cho họ các bento, buổi trưa hay buổi tối c̣n nóng hổi. Tôi nghĩ là cả người trao và người được trao đă cùng rơi nước mắt.

1人以上、室内の画像のようです   4人、アウトドアの画像のようです   写真の説明はありません。

 

1人、子供、座っている、通りの画像のようです

Trao quà tận tay những kẻ không nhà!

Bà là Sơ, nhưng tâm hồn văn nghệ của bà lai láng lắm bạn ta, bà hay gửi cho tôi những link nhạc “trữ t́nh” của “Điểm Hẹn Music”, những bài nhạc công giáo lời ngoại quốc nghe thật mê tơi. Bà cũng là “cầu nối” giữa Hoàng Hiệp ở Mỹ và Trung Kiên ở Nhật dưới Osaka đă có những bài tŕnh tấu rất ư là xuất sắc. Bà cũng có tài trong chuyện viết lách, có những bài viết đọc mà tôi lặng cả người.

Tôi cũng mới quen một bà sơ Minh Du ở Việt Nam, bà sơ Du vừa đàn vừa hát một bài nhạc đầy nét tươi vui. Tôi đùa sửa lời bài hát của Ông Phạm Duy:

Ai bảo đi tu là khổ? Đi tu vui lắm chứ”.

Đúng vậy bạn ta nhỉ! 

Bà có thêm một đặc điểm nữa là bà có nụ cười tươi, người mê nụ cười của bà là mẹ cháu nhà tôi đấy. Mẹ cháu bảo:

“Khi gặp bà, không bao giờ thấy khuôn mặt của bà sầu khổ, bà lúc nào cũng tươi, cũng cười”

N cười tế nh ḥa hài,
Nh
ư ngàn hoa n gia ngày mùa Xuân.
N
cười là ánh nng hng,
Sang hèn, x
u đp đu đng như
nhau.

(Thơ chôm trên mng)

Trong thi ca Việt Nam có bài thơ của Nguyễn Tất Nhiên được Phạm Duy phổ nhạc: “Em hiền như Ma soeur” tả cái cảnh chàng Nhiên mê cái cô Bắc Kỳ nho nhỏ tên “Duyên”. Nhưng ở đây “sự t́nh” không phải như vậy, tôi nhắc đến tên bài hát này là v́ không chỉ một ḿnh tôi và c̣n rất nhiều người mê cái bà “nho nhỏ”. Tôi gọi là “nho nhỏ” này v́ bà nhỏ tuổi hơn tôi, dáng người nhỏ nhắn, chắc cũng bằng mẹ cháu. Tôi mê cái ḷng nhân ái, tôi thương cái vị tha, tôi yêu cái thánh thiện của bà.

Ngoài ra, bà coi mẹ vợ tôi cũng là mẹ của bà. Bà kể là lúc c̣n ở Việt Nam bà ở gần mẹ hơn gần bố.  Bà vượt biên, sang Phi chung với bà chị tên Huệ, gốc là gia đ́nh thuần thành Phật Giáo, nói theo kiểu của người công giáo th́ bà được ơn chúa gọi: Bà đă được chúa 3 ngôi soi sáng và trở thành Sơ giúp người khốn khó.

Bà là người “toàn vẹn”. Tôi nghĩ thế chắc không sai!

Hôm nay, nhân ngày lễ Thánh Thần hiện xuống tôi viết vài gịng này để tặng bà, cũng là ngày sinh nhật muộn, tôi chúc và mong bà sống khỏe, sống lâu để lúc nào cũng “Bên ta đang có Sơ”.

Bà sẽ măi măi là một bà được mọi người thương yêu, một bà sơ vị tha, nhân ái hiền ḥa và thánh thiện.

Yêu chúa, yêu người, yêu ḿnh.

Tên bà là Sơ Lang. Facebook của bà là “Mai Khoi Kawaguchi”.

Tựa đề “Em hiền như Ma Sơ.” Chắc Bạn Ta đồng ư?

Vũ Đăng Khuê

(Tháng 6/2022)