Chuyện bây giờ mới kể

Vũ Thị Kim Oanh

 

13人、立っている人の画像のようです

Đám cưới bà chị 12/1974, anh Cả đang ở Nhật

(Tác giả đứng hàng thứ 2 (từ  trái sang phải) cùng cô dâu-chú rể 

Tôi (nhân vật cô em thứ ba trong bài viết “Kư ức tháng 4“ trên Facebook của Takenage Hisahide, anh Cả trong gia đ́nh chúng tôi) 

Đọc xong bài viết về Bố, cảm giác cũng nghèn nghẹn, kư ức lại ùa về, nhớ Bố Mẹ vô cùng.

Rất lâu rồi, tôi đă tạm quên những ngày tháng đó. 

Nhưng giờ đây, khi cố quên là khi ḷng nhớ thêm.

Và tôi cũng tự hỏi sao gia đ́nh chúng tôi có thể vượt qua được những ngày tháng cùng khốn đó.  

Chị em chúng tôi đang là những nữ sinh, sinh viên, sống vô tư trong lứa tuổi mộng mơ, độ tuổi đẹp nhất của đời người, với bao ước mơ và hoài băo, tôi đă phải bỏ cuộc chơi v́ có Cha làm trong chính quyền VNCH (trong tầm ngắm của CS), và tôi đă trở thành một nông dân bất đắc dĩ.  

Sau 30/4 Hai cha con phải từ giă SG, lánh nạn CS trên rừng Long Khánh, với muôn vàn cực khổ. 

Ở cái nơi khỉ ho c̣ gáy, chiều lên nhanh và đêm xuống rất mau, cuộc sống chúng tôi toàn một màu đen.  

Đêm nhiệt độ xuống thấp, bên ngọn đèn dầu leo lét,nghe côn trùng nỉ non, lo sợ bị thú rừng tấn công, những lo lắng đó rất xa lạ, với một người sinh ra và lớn lên ở Saigon như tôi.

Những giấc ngủ chập chờn v́ áp lực tinh thần và v́ những bất an, cực khổ trong cuộc sống. Thật sự cảm giác lúc đó rất hụt hẫng và khó tả. 

Có quá nhiều những chuyện cười ra nước mắt đă xảy ra với gia đ́nh, trong hơn hai năm chúng tôi sống trên Long Khánh  

Những năm sau đó (1977) tôi may mắn trở thành công nhân viên và thường trú nhân của thành phố Biên Hoà. 

Bố tôi trở về SG, chấm dứt cuộc sống nông dân, nhưng lại tiếp tục chịu đựng sự ḍm ngó và khủng bố của chính (hay tà) quyền địa phương.  

Cuộc đời của Bố tôi thật gian truân, nhưng cuối đời Bố tôi lại được Thiên Chúa trả công bội hậu  

Thật tiếc khi Bố tôi ra đi tại Nhật Bản, chúng tôi không có mặt (năm 1995 việc xuất ngoại không hề dễ dàng). 

Nhớ về quá khứ, buồn rơi nước mắt. Thương Cha chí lớn không thành

Ơn Giời đến thời điểm này, tất cả Anh Chị Em chúng tôi đă thành đạt và có cuộc sống b́nh yên, nơi quê hương thứ hai của ḿnh  

Bây giờ th́: Bố ơi, con đă già rồi

Con ngồi ngơ ngẩn, nhớ ngôi nhà xưa  

Và Bố ơi, thế giới mênh mông, mênh mông không bằng nhà ḿnh. ......  

San Jose ngày mưa buồn! 

Vũ Thị Kim Oanh