|

Kagoshima: Địa linh nhân kiệt
Trương Văn Tân

Kagoshima - Satsuma
Sau hơn một giờ bay từ Tokyo chiếc máy bay của hăng hàng không
All Nippon Airways bay lượn trên thành phố Kagoshima rồi nhẹ nhàng
đáp xuống sân bay. Cứ ngỡ mùa Đông của vùng cực Nam ấm áp, đâu ngờ
một trận băo tuyết hiếm hoi đổ xuống thành phố lịch sử này một lớp
tuyết dày 50 cm đúng vào ngày đầu năm. Bước ra khỏi phi trường,
những cơn gió lạnh buốt thổi hắt vào mặt, len lỏi vào cái áo ấm mỏng
mà tôi mang từ Úc. Tôi đến Kagoshima lần thứ hai. Gần 35 năm trước,
tôi là một lăng tử chu du đây đó, đă từng đặt chân đến chốn này qua
đêm đón tàu đi chơi Okinawa. Tôi trở lại đây cảnh cũ vẫn c̣n đó. Dân
số Nhật không tăng và cũng v́ lư do bảo vệ môi trường nên không có
nhu cầu lấy đất rừng, đất ruộng để "giải phóng mặt bằng" làm nhà cao
tầng hay khu du lịch sang trọng.
Ngọn núi lửa Sakurajima đối diện thành phố Kagoshima vẫn b́nh
thản phun khói (H́nh 1). Hàng trăm năm nay ngọn núi vẫn tuôn ra
những luồng khói trắng hiền ḥa từ một nơi sâu thắm trong ḷng đất.
Người dân Kagoshima xem Sakurajima như một ông bạn nhưng cũng dè
chừng những lúc ông nổi giận. Thỉnh thoảng ông khó ở trong người
phun khói mù mịt nhiều hơn b́nh thường th́ ngày đó dân chúng lo âu
và trở thành một bản tin quan trọng cả nước. Nông gia xây nhà sinh
sống và canh tác dưới chân núi. Những vùng lân cận nhờ tro bụi của
ông nên thổ nhưỡng vô cùng ph́ nhiêu. Vài mươi năm trước, củ cải
trắng Sakurajima nổi tiếng nước Nhật v́ ngon và to hơn trái dưa hấu
cũng nhờ vào tro bụi núi lửa (H́nh 2). Ai đến Kagoshima cũng đóng
thùng vài củ gởi tặng người thân, bè bạn. Củ cải trắng gần như là
một thành phần trong hầu hết các món ăn Nhật Bản ở những dạng khác
nhau. Khi th́ ăn với cá sống (sashimi) [1], khi cho vào súp, khi th́
làm đồ chua hay nấu với rong biển và cá ngừ. Nhưng một người dân địa
phương cho tôi biết, công nghiệp trồng củ cải trắng đă tan biến theo
thời gian. Củ cải to trở nên hiếm hoi và thu hoạch không c̣n nhiều
như trước. Tro bụi đă biến chất trong mười năm qua và những ân huệ
nhận được từ Sakurajima cũng giảm đi rất nhiều.

H́nh 1: Ngọn Sakurajima, bụi khói quyện vào mây
trong một buổi chiều mưa (ảnh TVT).

H́nh 2: Củ cải trắng Sakurajima và trái khóm (ảnh
TVT).
Tỉnh Kagoshima trước thời Minh Trị Duy Tân (1868) có tên là
Satsuma-han (han: tiếng Hán Việt là phiên, chỉ một khu vực). Là một
tỉnh cực Nam và cửa ngơ đi vào Nhật, Satsuma trở thành một khu vực
chiến lược về quân sự lẫn giao thương quan trọng bậc nhất qua nhiều
thời đại, trước đó là với các vương triều Trung Hoa và sau này là
các lực lượng viễn chinh phương Tây. Ḍng họ nhà Shimazu có một thế
lực chính trị kéo dài 700 năm (thế kỷ 12 đến 19) tại Satsuma và trở
thành phiên chủ (lănh chúa) của một lănh thổ rộng gần 10.000 km2
trong thời gian 400 năm cho đến thời điểm Minh Trị Duy Tân. Đầu thế
kỷ 17, Shimazu sáp nhập vương quốc Lưu Cầu (Ryukyu) với ḥn đảo
chính là Okinawa vào lănh thổ của ḿnh. Lưu Cầu là một chuỗi đảo kéo
dài từ phía Nam Kagoshima đến tận Đài Loan. Từ xưa, Lưu Cầu là một
vương quốc độc lập hằng năm triều cống các vương triều Trung Quốc.
Sự suy thoái trong các hoạt động hàng hải của hai triều đ́nh Minh
Thanh dẫn đến sự bành trướng của lực lượng hải quân Satsuma và dần
dần tiếp thu Lưu Cầu. Dù phục tùng chính quyền trung ương Mạc Phủ ở
Edo (Tokyo ngày nay), ḍng họ Shimazu có quân đội và luật lệ riêng.
Các vơ sĩ (samurai) của Satsuma nổi tiếng là can đảm, đội hải quân
của Shimazu nổi tiếng là thiện chiến. Qua nhiều đời, họ Shimazu đă
gầy dựng một thế lực hải quân hùng hậu và sẵn sàng canh tân để đối
đầu với các thế lực phương Tây. Việc sáp nhập vương quốc Lưu Cầu
không những bành trướng lănh thổ và lănh hải đến tận vùng biển Đài
Loan mà c̣n cho Satsuma-han cơ hội giao thương với đại lục Trung Hoa,
càng ngày càng làm giàu kho thóc của Satsuma và ngân khố của Shimazu.
Vào thế kỷ thứ 19, khi những chiếc tàu đen (black ship) của
phương Tây bắt đầu quấy rối Okinawa và thấp thoáng ngoài khơi
Satsuma, phiên chủ đương thời là Shimazu Nariakira nhận thấy sức
mạnh của khoa học kỹ thuật phưong Tây, gấp rút canh tân. Ông mở một
công xưởng đối diện với Sakurajima bên kia eo biển gọi là "Tập Thành
Quán" (Shuseikan) để luyện thép chế tạo súng ống, súng thần công (H́nh
3). Ông huy động việc chế tạo tàu chạy bằng hơi nước, gắn súng thần
công biến thành chiến hạm. Ông c̣n mời các nhà Lan học (tiền thân
các nhà khoa học Nhật Bản) [2] chuyên về cơ khí, vật lư, hóa học
sáng chế các dụng cụ truyền thông như đ́ện thoại, điện báo, chế tạo
thủy tinh, nghệ thuật ấn loát, các loại tơ sợi may mặc và thuốc súng.
Tầm nh́n thực dụng của Shimazu Nariakira đă mở ra một thời đại khoa
học kỹ thuật "made in Japan" và kéo dài đến ngày hôm nay. Dưới
trướng của ḍng họ Shimazu là các nhà tham mưu trung thành và
samurai (vơ sĩ) dũng cảm trong đó có Saigo Takamori (Tây Hương Long
Thạnh) (1828 – 1877). Saigo sinh quán tại Satsuma là một nhà quân sự
tài ba đảm lược xuất thân từ ḍng dơi samurai và cũng là một nhân
vật chủ chốt làm thành công cuộc vận động Minh Trị Duy Tân [3].
Người dân Kagoshima ngày nay vẫn yêu mến và kính trọng ông. Đi đến
đâu cũng thấy h́nh ảnh của ông, từ những cây cờ treo dọc theo phố
phác họa ông với cặp mắt to, đôi mày rậm, vầng trán cao, mặc áo
kimono đi đôi guốc geta, cho đến các sản phẩm thủ công khắc trên kim
loại hay gỗ trong các gian hàng bán quà lưu niệm.

H́nh 3: Súng thần công do "Tập Thành Quán" đúc chế,
đă được dùng bắn ch́m tàu Anh.
Dài 5 m, nặng 5 tấn có thể bắn viên đạn nặng 30 kg đi xa 3 km (ảnh
TVT).
Sau khi viếng thăm nhà bảo tàng "Tập Thành Quán", từ thành phố
Kagoshima chúng tôi lái xe hướng về mũi cực Nam và tạm trú tại một "ôn
tuyền lữ quán" (nhà khách với suối nước nóng) có tên rất đẹp "Tú
Thủy Viên" (Shusui-en). Ôn tuyền lữ quán không phải là khách sạn cho
công việc mà là một nơi hoàn toàn cho việc thư giăn sau những ngày
tháng làm việc cực nhọc. Đối với người Nhật, chỉ có suối nước nóng,
sashimi và rượu sake mới giải tỏa được những căng thẳng thường ngày.
Ôn tuyền lữ quán cung cấp những dịch vụ này. Toàn thể khu vực đất
mũi là vùng hoạt động của núi lửa nên không bao giờ có sự yên tĩnh
trong ḷng đất. Những quần thể suối nước nóng xuất hiện rải rác trên
một vùng rộng lớn. Những luồng nước nóng ph́ phà x́ hơi bên vệ đường
như ống khói của đầu máy xe lửa. Xa xa bên triền núi những cụm hơi
nước bay bay lan tỏa như khói lam chiều ḥa lẫn vào những vầng mây
trắng phản chiếu trong ánh nắng mặt trời tạo ra những cầu ṿng lớn
nhỏ nhiều màu sắc. Người Nhật sống với sự nguy hiểm rủi ro của thiên
nhiên nhưng họ t́m ra nguồn vui bất tận trong cái nguy hiểm phải đối
diện hằng ngày. Họ tuyệt đối bảo vệ nguồn nước ngầm vô giá này. Có
một lúc chính quyền địa phương dự định xây một con đập nhỏ trên ḍng
sông gần những quần thể suối nước nóng. Nhưng họ gặp phải sự phản
đối quyết liệt của dân chúng trong vùng v́ người dân cho rằng con
đập có thể gây xáo trộn luồng nước ngầm, chưa kể đến những sự cố dẫn
đến khả năng làm ô nhiễm nguồn nước.
"Tú Thủy Viên"
Những ôn tuyền lữ quán của vùng sâu vùng xa như "Tú Thủy Viên"
thường là cơ sở thương mại lâu đời được truyền từ thế hệ này sang
thế hệ khác. Nó không phải chỉ là nơi qua đêm của khách nhàn du mà
c̣n là một nơi phô trương sắc thái đặc biệt của nhà khách qua lối
phục vụ, cách chế biến thức ăn, các bức họa treo tường hay đồ vật
trang trí, phản ánh tinh thần nghệ thuật của người chủ. Rất ít người
nước ngoài có thể hiểu phong cách thư giăn tại ôn tuyền lữ quán và
thưởng thức được phong vị thức ăn Nhật nếu không có kinh nghiệm cư
trú dài lâu trên đất nước Phù Tang này. Ra vào những lữ quán truyền
thống tôi phát hiện một điều đơn giản là thức ăn Nhật Bản không phải
chỉ có sashimi hay sushi chấm với nước tương [1]. Thực đơn của buổi
ăn tối là một chục thứ linh tinh mang khẩu vị địa phương, mỗi thứ
một chút, vừa là đồ ăn vừa là đồ nhắm ngon miệng nhưng không cầu kỳ
như thức ăn Trung Quốc (H́nh 4). Khoai lang và thịt ba rọi kho nước
tương là hai món đặc sản b́nh dân của Kagoshima. Người Nhật gọi
khoai lang là khoai Satsuma v́ chỉ trồng được ở Kagoshima. Rơ ràng
hai món này đi từ các nước phía Nam và là chứng tích lịch sử của
những cuộc giao lưu với Okinawa và Trung Quốc. Trong buổi ăn tối cô
phục vụ cứ mời tôi ăn cái món thịt ba rọi hơi có vị ngọt, "Ông thử
ăn món này xem. Ngon lắm. Đặc sản Kagoshima làm từ heo da đen đấy",
tôi không hiểu heo da đen ngon hơn heo da trắng như thế nào, chỉ mỉm
cười trả lời, "Món này tôi ăn từ lúc c̣n nhỏ. Mẹ tôi không những kho
với nước tương mà c̣n kho với nước mắm nữa kia". Cô hơi ngạc nhiên
xoe tṛn đôi mắt, "Ồ... ông là người nước nào nhỉ? Trung Quốc, Đài
Loan hay Philippine?" " Không. Việt Nam".

H́nh 4: Thức ăn tối tại lữ quán (ảnh TVT).
Về vấn đề nghệ thuật của một ôn tuyền lữ quán, có một lần tôi qua
đêm tại thị xă Atami cách Tokyo 200 km; ông chủ có lẽ là người biết
thưởng thức nghệ thuật nên không tiếc tiền mua một bức tranh sơn mài
từ Việt Nam to khoảng 3 x 1,5 m phác họa phong cảnh đồng quê bắc bộ
với lũy tre làng bao bọc, con trâu đi cày, người bán nước đầu làng,
được thực hiện vô cùng công phu. Tôi rất cảm xúc và ngạc nhiên khi
nh́n thấy bức tranh sơn mài Việt ở thị xă nhỏ bé này nhưng cũng thầm
phục cái điệu nghệ của ông chủ nhà khách. "Tú Thủy Viên" ở đây lại
thể hiện một phong cách khác. Ấn tượng đầu tiên khi bước chân vào
đây là "thư pháp". Những bức thư pháp quư giá được treo trên tường
kéo dài từ sảnh lễ tân, qua các hành lang đến từng pḥng trong nhà
khách. Tôi hỏi chuyện với ngựi quản lư nhà khách có phải những bức
thư pháp là bản thật hay chỉ là bản sao. Tôi được trả lời rằng, "Vâng,
tất cả đều là bản thật. Ông chủ chúng tôi là người sưu tập các bức
thư pháp. Ông muốn quư khách cùng thưởng lảm bút tích của người xưa".
Tại sảnh lễ tân, các bức thư pháp được để trong lồng kính một cách
trân trọng. Tôi ṭ ṃ nh́n thật kỹ mới biết là bút tích của các nhân
vật anh hùng xuất thân từ Kagoshima và nổi tiếng quốc tế trong lịch
sử cận đại Nhật Bản. Trước hết là Saigo Takamori và nhân vật thứ hai
là Togo Heihachiro (Đông Hương B́nh Bát Lang) (1847 -1934), đề đốc
hải quân chỉ huy trận hải chiến Nhật – Nga (1905) và đánh tan hạm
đội Baltic của Nga tại eo Đối Mă. Cuộc hải chiến gây tiếng vang trên
toàn thế giới và ảnh hưởng sâu sắc đến các nhà cách mạng Việt Nam
đương thời trong đó có Phan Bội Châu và kết quả là phong trào Đông
Du.
Bức thư pháp của Saigo Takamori thu hút tôi nhiều nhất. Sinh thời,
Saigo cao to có bộ dạng của một tay "vơ biền" nhưng nét bút của ông
như rồng bay phượng múa hiện rơ tâm hồn phong lưu của một kẻ tài hoa
(H́nh 5). Trong lúc bôn ba đây đó lo việc nước và chuẩn bị cho cuộc
Minh Trị Duy Tân, Saigo nhớ nhà ngẫu hứng làm một bài Đường thi thất
ngôn tứ tuyệt viết nên bức thư pháp này:
Ngă gia tùng lại tẩy trần duyên
Măn nhĩ thanh phong thân dục tiên
Mậu tác kinh hoa danh lợi khách
Tư thanh bất thính kỷ tam niên
我家松籟洗塵縁
満耳清風身欲僊
謬作京華名利客
斯声不聴己三年
Lược dịch:
Nhà tôi có tiếng reo của cây tùng làm sạch bụi trần.
Những làn gió mát thổi đầy tai, thân này muốn biến thành tiên.
Lỡ làm khách t́m danh lợi ở chốn kinh thành phồn hoa.
Tiếng reo đó, đă ba năm rồi ta không c̣n nghe ǵ nữa .
Với nét chữ rắn rỏi của một vị tướng, trước trận hải chiến lịch
sử Đề đốc Togo hạ bút viết: "Hưng phế tại thử nhất chiến" (Việc hưng
phế nằm ở một trận đánh này) (H́nh 6). Quả thật, Nhật không có cái
ǵ để mất nhưng có biết bao điều lợi khi chiến thắng hạm đội Nga
Hoàng. Chiến thắng đă đẩy Nhật, một nước châu Á đầu tiên đánh bại
một quân đội phương Tây, lên hàng cường quốc làm nức ḷng các nước
châu Á xung quanh. Người Trung Quốc, Việt Nam, Triều Tiên nh́n Nhật
Bản bằng sự ngưỡng mộ.

H́nh 5: Bút pháp của Saigo Takamori (trái - ảnh TVT).
Tượng Saigo Takamori tại công viên Ueno - Tokyo (phải - ảnh
TTV)

H́nh 6: Bút pháp của Togo Heihachiro (ảnh TVT).
và tượng Togo Heihachiro (ảnh skibo_san)
Kaimon-dake và Kamikaze
Buổi sáng hôm sau tôi lững thững đi dọc theo hành lang nhà khách
th́ cô phục vụ trong bộ áo kimono từ đằng xa gập đầu chào tôi buổi
sáng. Cô ấy đứng tại chỗ chờ tôi bước đến gần rồi vồn vả chỉ ra
ngoài bảo, "Ông có thấy ǵ không? Núi Kaimon-dake đấy …", "Hả … à… à
… Kaimon-dake", tôi ngập ngừng lập lại không biết núi ǵ mà quan
trọng đến thế. Kaimon-dake theo tiếng Hán là Khai Văn Nhạc, một ngọn
núi lửa c̣n trong thời kỳ hoạt động (H́nh 7). "Nhạc" của tiếng Hán
có nghĩa là ngọn núi cao mặc dù núi Kaimon không hơn 1.000 mét. Ngọn
núi nổi lên giữa một cánh đồng bằng phẳng, đứng uy nghi một ḿnh ở
ngay mũi đất cực Nam của Kagoshima cũng là cực Nam của đảo Kyushu và
toàn thể quần đảo Nhật Bản (không kể Okinawa). Đối với những người
lính viễn chinh trở về trên các chiến thuyền của Satsuma-han hay
trên các chiến hạm hải quân của "Dai Nippon Teikoku" (Đại Nhật Bản
Đế Quốc) trong Thế chiến thứ 2, nó là một h́nh tượng của quê hương
và tổ quốc. Họ vui mừng và cảm xúc đến khóc ̣a khi thấy Kaimon mờ mờ
xuất hiện từ xa tiếp giáp với đường chân trời như một người mẹ ṃn
mỏi giang tay đứng chờ. Họ biết từ đây sẽ là một bầu trời b́nh yên
và trước mắt là mái nhà ấm áp với những ṿng tay của thân bằng quyến
thuộc.

H́nh 7: Ngọn Kaimon-dake (ảnh TVT).
Cách Kaimon-dake không xa là một căn cứ xuất quân của các chuyến
bay cảm tử Kamikaze (Thần Phong) trong những ngày cuối cùng của Thế
chiến thứ 2 khi hạm đội Mỹ bắt đầu công phá Okinawa (H́nh 8). Tên
chính thức của đoàn phi công cảm tử là "Đặc biệt công kích đội", gọi
tắt là "Đặc công đội" (Tokkotai). Bây giờ sân bay đă biến thành công
viên với một ṭa nhà bảo tồn di ảnh và di bút của các phi công cảm
tử. Nhà bảo tồn trưng bày hơn 1.000 bức ảnh bán thân cá nhân và bức
thư cuối cùng của những phi công cảm tử đă hy sinh trong chiến dịch.
Người trẻ nhất vừa hơn 17, người già nhất không quá 30. Những bức
thư chỉ gởi cho người Mẹ, không có sự hiện diện người cha, người vợ
hay người yêu trong những ḍng di bút cuối cùng này. Trước giây phút
lâm chung, tôi có cảm giác những người trẻ can đảm này rất hoang
mang, không thể bày tỏ hết những điều ḿnh muốn nói. Dài th́ một
trang giấy viết bằng bút lông, ngắn th́ hai hàng. "Kính thưa Mẹ", "Mẹ
kính yêu", "Viết cho Mẹ".... "Vài ngày nữa con sẽ bay về phía Nam
hoàn thành nghĩa vụ "quyết tử". Em Chieko có đi học đều đặn và con
chó nhà có ngoan không Mẹ? Cho con gởi lời thăm gia đ́nh chú Ando
hàng xóm. Xin Mẹ kính yêu và mọi người ở lại b́nh yên. Vĩnh biệt Mẹ.
Đứa con bất hiếu: Taro" hay hùng dũng hơn với câu "Thân này xá chi,
tàu địch phải ch́m". Tôi không t́m thấy ḍng chữ "Thiên Hoàng bệ hạ
vạn tuế" (Tenno heika banzai) trong những di bút này, dù đây là câu
nói đầu môi của những người lính Thiên Hoàng.

H́nh 8: Chiến đấu cơ Kamikaze (ảnh TVT).
Con đường bay độc đạo của các chiến đấu cơ Kamikaze hướng về phía
núi Kaimon. Khi xuất chinh, Kaimon lúc nào cũng sừng sững xuất hiện
trước mắt người phi công, họ phải bay qua đỉnh núi rồi từ đó tiếp
tục bay về phía Nam truy lùng các chiến hạm Mỹ với lượng xăng vừa đủ
cho một chuyến đi không trở lại. Đầu họ chít khăn trắng đề hai chữ "Quyết
tử" (quyết chết) hay "Tất tử" (phải chết), họ choàng chiếc khăn len
quanh cổ hay đeo trước ngực con thú nhồi bông, những món quà vô vàn
thân thương của người mẹ, người chị, người yêu, người vợ hay đứa em
gái ở quê nhà gởi tặng. Vượt qua đỉnh Kaimon những người phi công
cảm tử lúc nào cũng lưu luyến ngoái đầu nh́n lại Kaimon, như đang
bịn rịn chia tay với người mẹ, với quê hương, nh́n cho đến khi
Kaimon khuất bóng trong những cụm mây dày đặc... Chiến dịch quyết tử
của Tokkotai là đ̣n phép cuối cùng của Thủ Tướng quân phiệt Nhật,
Tojo Hideki. Chiến dịch đă hy sinh hơn 1.000 người thanh niên ưu tú,
một số chết v́ tai nạn, khi th́ đâm vào núi Kaimon, khi th́ đâm
xuống biển v́ những phi công chỉ được huấn luyện gấp rút sơ sài,
nhưng cũng gây tổn thất nặng cho hạm đội Mỹ trên đường tiến đến
Okinawa. Không hơn mười người may mắn quay trở lại v́ máy bay trục
trặc và sau này trở thành chứng nhân lịch sử.
Tĩnh Quốc Thần Xă
Thần xă (jinja: shrine) hay Thần cung (jingu) là đền thờ phượng
của Thần đạo (Shinto). Thần đạo như tên gọi là đạo thờ thần. Thần
Nhật Bản có rất nhiều và vị thần cao nhất là Thái Dương Thần Nữ.
Biểu tượng của thần xă là cổng Torii. Thần xă càng giàu cổng đền
càng cao. Hằng năm, mỗi lần Tết đến (Tết Nhật là Tết dương lịch)
việc đi tham bái ở thần xă trở nên một thông lệ của người Nhật. Thu
hoạch của các thần xă, thần cung bao gồm việc cúng dường, bán bùa
bán quẻ trong những ngày Tết trung b́nh đạt đến vài trăm ngàn đô la,
những nơi nổi tiếng như Minh Trị Thần Cung (Meiji Jingu) ở Tokyo có
thể vượt triệu đô la. Xem ra, các thần xă làm việc vài ngày Tết cực
nhọc nhưng sống được cả năm. Cách tham bái cũng rất tiện lợi và thực
dụng, nơi khấn vái không có tượng thần như ở chùa chiền, người ta
chỉ đặt trước ngôi đền một thùng công đức thật to. Thiện nam tín nữ
ném tiền vào thùng rồi nh́n vào khoảng không hay thùng công đức,
chấp tay lâm râm khấn vái, sau đó vỗ tay vài lần là xong việc tham
bái. Ai muốn khấn th́ phải ném tiền, không tiền th́ dường như lời
khấn không linh! Có ai đó khấn "chui", nghĩa là khấn không trả tiền
không? Tuyệt nhiên, không ai làm điều này kể cả trẻ con. Nghĩ lại,
cứ mỗi độ Xuân về là người Nhật trở nên mê tín nhưng cũng rất ṣng
phẳng với thần linh.
Từ Kagoshima trở lại Tokyo tôi đến viếng đền Yasukuni Jinja (Tĩnh
Quốc Thần Xă). Yasukuni không phải là một thần xă b́nh thường. Ở đây
người ta thờ thần cổ điển lẫn "thần" hiện đại. "Thần" hiện đại là
những người lính tử trận trong đó có cả Thủ tướng quân phiệt Tojo
Hideki và các bộ trưởng trong nội các chiến tranh bị phe Đồng Minh
tuyên án treo cổ tử h́nh. Những ông "thần" mới khiến cho Yasukuni
trở thành một sinh hoạt chính trị úp úp mở mở, gây không ít những
phiền nhiễu ngoại giao. Cổng Torii của Yasukuni cũng khác thường,
cao to hàng chục mét làm bằng kim loại có một dáng dấp uy hiếp hơn
là một cấu trúc uy nghi (H́nh 9). Những người đến đây tham bái cũng
không phải là kẻ "phàm phu". Họ ăn mặc giống nhau, bộ quần áo vest
đen, đôi giày đen bóng loáng, thắt cà vạt sậm màu, đầu chải tươm tất.
Đứng trước thùng công đức trước khi làm lễ họ đứng thẳng người, cẩn
thận cài nút chiếc áo vest, cứ một dải năm sáu người đồng loạt ném
tiền, chấp tay cuối đầu một cách thành khẩn, thống thiết. Họ ra về
mang theo vẻ mặt đăm chiêu với cái nh́n nghiêm nghị hơi một chút
nhíu mày, tôi cố tránh ánh mắt của họ nhưng vẫn thấy rợn người. Nghe
đâu, thỉnh thoảng có những người thuộc phe cực hữu vào đây giơ cao
hai tay la to "Tenno heika banzai" (Thiên Hoàng bệ hạ vạn tuế) như
những người lính Thiên Hoàng xưa kia trước giờ lâm trận. Gần đó là
một nhà bảo tồn các tư liệu chiến tranh và những trận thắng của quân
đội Thiên Hoàng từ Minh Trị Duy Tân đến Thế Chiến thứ 2. Yasukuni
cũng không quên chừa một chỗ rộng răi để trưng bày chiếc chiến đấu
cơ Kamikaze được tân trang đẹp mắt. Ở đây họ không e dè như nhà bảo
tồn ở Kagoshima, công khai tuyên dương "chủ nghĩa anh hùng" của đoàn
cảm tử Tokkotai. Trong khuôn viên của "Tĩnh Quốc Thần Xă", chủ nghĩa
quân phiệt Nhật vẫn ngấm ngầm chờ cơ hội bốc lửa …

H́nh 9: Cổng Torii của Yasukuni Jinja (ảnh TVT).
***
Nước Nhật đang trong t́nh trạng thoái trào kinh tế và bế tắc
chính trị. Hai nước láng giềng, Trung Quốc và Hàn Quốc, nơi mà họ đă
từng xâm lược bây giờ là những quốc gia đang vươn lên với nền kinh
tế hùng mạnh và đang cạnh tranh gay gắt. Trung Quốc đă vượt qua Nhật
Bản để trở thành nền kinh tế đứng thứ hai trên thế giới. Doanh thu
của một hăng Samsung (Hàn Quốc) trong tài khóa 2009 – 2010 vượt qua
doanh thu của 9 hăng điện tử Nhật ( Sony, NEC, Panasonic, Sanyo …..)
cộng lại. Đâu rồi những Saigo và Shimazu hiện đại? Đâu rồi tinh thần
cách mạng và ḷng tự hào dân tộc của Minh Trị Duy Tân? Phải chăng
một nước đă từng tự xưng là "Đại Nhật Bản Đế Quốc" đă đi qua thời kỳ
hoàng kim của ḿnh, giờ đây quá già để thích nghi với thời đại? Tôi
t́nh cờ mở tờ nhật báo Asahi Shimbun đầu năm đọc một tin ngắn về
hiện trạng xe lửa cao tốc của Nhật. Cục đường sắt Nhật Bản đă quyết
định khởi công xây đường ray mới cho xe lửa cao tốc "phù lực từ tính"
đầu tiên trên thế giới và đưa vào phục vụ năm 2027 trên tuyến đường
Tokyo - Nagoya (342 km). Tốc độ của đoàn tàu là 500 km/h và mất 40
phút để chạy tuyến Tokyo - Nagoya. Tôi lại chợt nhớ ra ba nhà vật lư
học Nhật đoạt giải Nobel Vật lư 2008 và vài tháng trước thêm hai nhà
Hóa học Nhật đoạt giải Nobel Hóa học 2010. Trong ṿng 2 năm, Nhật
Bản có thêm năm nhà khoa học với giải Nobel. Dù có những dao động về
kinh tế và chính trị, ṭa lâu đài khoa học kỹ thuật Nhật Bản vẫn
vươn cao và kiên cố. Từ ngày canh tân của phiên chủ Shimazu
Nariakira trên mảnh đất Kagoshima nhỏ bé, gần 200 năm qua phát triển
của khoa học kỹ thuật Nhật Bản dù có thăng trầm theo thời gian nhưng
vẫn tạo ra những đột phá dẫn đầu trong nhiều lĩnh vực. Quản Trọng
của thời Xuân Thu Chiến Quốc có câu "Kế một năm không ǵ hơn việc
trồng lúa. Kế mười năm không ǵ hơn việc trồng cây. Kế trăm năm
không ǵ hơn việc trồng người". Nước Nhật trồng "người khoa học" đă
có hơn 200 năm.
Trương Văn Tân
Những ngày giáp Tết Tân Măo
(February 2011)
(Đă đăng trên diendan.org)
Ghi chú
1. Sashimi là các loại cá biển và hải sản (mực, nhím biển
(urchin), trứng cá...) ăn sống. Sushi là cá sống hay hải sản sống để
lên một nắm cơm vắt, trong cơm trộn một chút dấm. Sashimi hay sushi
khi ăn chấm vào nước tương có bột cay gọi là wasabi.
2. "Lan học" là cái học của người Hà Lan. Người Hà Lan đến
Nagasaki (phía tây bắc đảo Kyushu) vào cuối thế kỷ 18 để giao thương
với Nhật Bản. Họ mang theo bác sĩ để chăm sóc sức khoẻ nhân viên.
Những bác sĩ này uyên bác về y học lẫn khoa học. Sĩ phu Nhật Bản
khắp nơi trên nước Nhật ùa về Nagasaki t́m các vị bác sĩ này để học
khoa học và y học phương Tây và đẩy lùi "Tứ thư ngũ kinh" vào quá
khứ. Đây là các nhà Lan học Nhật Bản đầu tiên. Những nhà Lan học trở
về quê mở trường đào tạo nhân tài cho việc phát triển khoa học kỹ
thuật. Đồng thời, phong trào dịch thuật các sách y học và khoa học
phương Tây bùng lên từ cuối thế kỷ 18 và kéo dài cho đến ngày nay.
3. Saigo Takamori và Minh Trị Duy Tân: Saigo Takamori (1828 -
1877) sinh quán tại Satsuma, tự là Nanshu (Nam Châu), xuất thân từ
giai cấp vơ sĩ (samurai) là một trong những nhân vật đứng đầu trong
cuộc vận động Minh Trị Duy Tân (1868). Thiên Hoàng và Tướng Quân
(Shogun) là phiên bản "vua Lê chúa Trịnh" của Nhật Bản. Tướng Quân
cầm quyền và Thiên Hoàng chỉ là bù nh́n. Minh Trị Duy Tân là một
cuộc đảo chính buộc Tướng Quân Tokugawa cầm đầu chính quyền Mạc Phủ
ở Edo (Tokyo) trao trả thực quyền cho Thiên Hoàng để thực hiện những
cải cách xă hội và chính trị nhằm đưa Nhật Bản lên hàng cường quốc
trong thời đại mới. Saigo Takamori đại diện cho Satsuma-han liên
minh với các samurai của Choshu-han (tỉnh Yamaguchi ngày nay) và
Tosa-han (tỉnh Kochi ngày nay) thành lập phe bảo hoàng truất quyền
Tokugawa. Saigo quyết liệt đ̣i hỏi Tokugawa và các thành viên trong
gia tộc phải từ bỏ các đặc quyền và sở hữu đất đai. Chiến tranh xảy
ra giữa phe bảo hoàng và Tokugawa và cuối cùng Tokugawa đầu hàng.
Sau này, v́ ông bất măn chính phủ trung ương do chính ông lập ra,
ông trở lại quê hương Satsuma, lập một trường tư thục quân sự. Số
người theo ông lên đến 20.000. Chính phủ trung ương nh́n ông và
những người theo ông như là mầm phản loạn bèn đem tàu chiến đến
Satsuma giải giới. Ông bị thương trong một trận giao tranh với quân
đội chính phủ và tự sát theo phong cách vơ sĩ đạo khi ông 49 tuổi.
Người Nhật xem ông là một anh hùng dân tộc và cũng là một "samurai
cuối cùng"của thời đại mang tất cả đặc tính uy dũng của tinh thần vơ
sĩ đạo. Tượng đài của ông được dựng trong công viên Ueno (Tokyo).
|
|