Chỗ ngộ của Đức Sơn Tuyên Giám

Thơ Trần Thụ Ân - Exryu USA

 

  Sư Đức Sơn vốn họ Chu
Hai mươi tuổi đă đi tu xuất trần
Thọ giới cụ túc cùng năm
Nghiên cứu Luật tạng tinh thâm dễ dàng
Được gọi là Chu Kim Cang
V́ giảng Bát Nhă Kim Cang thường ngày

Nghe đồn dưới đất Nam này
Thiền tông rất thịnh mỗi ngày mỗi tăng
Sư bất b́nh thốt lên rằng:
“Xuất gia học Phật phải bằng oai nghi
cả luôn tế hạnh hành tŕ,
những mong thành Phật chắc ǵ được chăng?
Đám ma mị ở phương Nam
sao dám nói “trực chỉ nhân tâm” nào?
“Kiến tánh thành Phật” ra sao?
Ta phải ruồng tận hang sào chúng bây
diệt hết giống ấy một tay
để đền ơn Phật phen này mới cam”

Sư bèn sắp xếp hành trang
Sớ sao một bộ Thanh Long gánh cùng
Cất bước về hướng Lỗ Dương
Sứ mạng Phật pháp đảm đương nặng ḷng
Một hôm dừng lại bên đường
Hỏi mua ít bánh để dùng điểm tâm
Bà bán chỉ gánh hành trang
Hỏi: “Sách vở ấy là chương kinh nào?”
Sư bảo: “Thanh Long sớ sao.”
Bà hỏi: “Thầy giảng kinh nào thường xuyên”
Sư đáp: “Do bởi nhân duyên
Kim Cang là bộ tôi chuyên giảng hoài.”
Bà lăo lại nói dong dài:
“Tôi có câu hỏi xin ngài dạy cho
Nếu đáp được, Thầy đừng lo,
điểm tâm Thầy cứ ăn no khỏi tiền.
Đáp chẳng được, xin tự nhiên
mời đi nơi khác cảm phiền được không?”
Sư gật đầu ư bằng ḷng
Bà lăo cất tiếng một đường thao thao:
“Kinh Kim Cang dạy như sau:
Tâm quá khứ chẳng thể nào được đâu,
hiện tại,vị lai giống nhau,
tâm kia cũng chẳng thể nào được đâu.
Hỏi Thượng Tọa điểm tâm nào?”
Sư suy nghĩ măi chẳng câu trả lời
Bèn phải chấp nhận thua thôi
Rồi hỏi đường xá về nơi Long Đàm

Đến Pháp đường gặp Long Đàm
Sư huênh hoang nói và an nhiên cười:
“Long Đàm giờ đă tới nơi
Sao Đàm chẳng thấy, Long thời không lên”
Sùng Tín trả đủa lại liền:
“Long Đàm ngươi đă tới gần được chưa?”
Không một câu đáp cho vừa
Đức Sơn xin ở lại chùa học thêm

Cơ duyên chợt đến một đêm
Sư đứng hầu Tổ bên thềm lặng thinh
Sùng Tín lên tiếng th́nh ĺnh:
“Khuya rồi hăy xuống liêu ḿnh ngủ đi!”
Sư chào Tổ bước ra về
Nhưng liền quay lại một bề thưa lên:
“ Ngoài trời giờ đă tối đen.”
Sùng Tín bèn thắp ngọn đèn cầy đưa
Sư toan tiếp lấy nhưng chưa
Tổ liền thổi tắt, Sư vừa ngộ luôn
Sụp xuống lễ bái vui mừng
Sùng Tín gạn hỏi để tường tỏ thêm:
“Ngươi thấy ǵ nói thử xem?”
Đức Sơn thưa: “Kể từ đêm hôm này,
chẳng c̣n nghi ngại lời hay
của chư Ḥa Thượng khắp trời gần xa”

Hôm sau Sùng Tín lên ṭa
Dơng dạc tuyên bố thật là lạ thay:
“Trong chúng có một gă này
Răng như kiếm bén, miệng đầy máu tươi
Đánh một gậy chẳng ngó lui
Về sau dựng lập sáng ngời đạo ta”.

Trần Thụ Ân

(01/2012)