|
Việt Nam Quê
Hương Tôi
".Quê hương
Nằm trong mỗi con người Việt Nam chúng ta
Dù cho năm tháng cách xa
Vẫn muốn trở về một lần thăam lại
Vì trong mỗi chúng ta
Việt Nam luôn luôn sống mãi
Góc núi, bờ sông,
Những buổi chiều tung tăng trên cánh đồng
Để mơ ước theo cánh diều bay bổng."
TBA
Quê hương?
Là hình ảnh em bé vui chiều qua ngõ
Là tiếng diều thánh thót điệu qua song
Là mái tranh, dòng nước lũ xuôi dòng
Cơn lụt đến mỗi năm trôi phố chợ.
Quê hương?
Là bước chân em đi chiều qua phố
Tà áo bay ngập nắng chở cơn mơ
Bờ tóc mơn man, vòm trán rộn lối về
Mùa phượng đỏ, lưu bút vươn kỷ niệm.
Quê hương?
Là dáng mẹ áo nâu loan lổ điểm
Thắm mồ hôi tần tảo chạy nuôi con
Là nụ cười tươi, nét hiền diệu vẹn tròn
Khi con nhỏchạy bao quanh xin kẹo.
Quê hương?
Là mắm cua, muôi dưa, nồi cơm dẻo
Bếp lửa chiều lên than củi mỗi ngày
Nồi bún thơm ngon, mùi thịt bốc ngất ngây
Hàng bánh nậm, chả tôm, nước mắm ớt tươi đầy chén.
Quê hương?
Là những đêm trăng sáng soi con hẻm
Chị ru em võng kẻo kẹt giấc nồng
Tiếng à ơ vang thánh thót thật trong
Còn ngái ngủ giọng đôi khi tắt nghẹn.
Quê hương đó : Việt Nam thân yêu
Dù trễ hẹn.
Vẫn sẽ trở về tìm lại một dòng sông :
Sông Côn uốn quanh, lúc cạn, lúc ngập dòng
Con thuyền nhỏ. Ngư ông ngồi đánh cá.
Quê hương đó : ruộng xanh màu lúa mạ
Đập Đá ngày lên. Mót lúa đổi cớm thơm.
Cụm tre cao, bụi cải thắm xanh rờn,
Hàng bông bụt vàng tươi vờn gió mới.
Quê hương Việt : màu biển xanh mát rượi
Cát nhẹ êm ve vuốt gót chân xa
Muối thấm thịt da sạm nắng đậm đà
Nồng hy vọng đỏ tươi ngàn mạch sống.
Quê hương Việt : núi trời cao lồng lộng
Gềnh Ráng, người thơ Mạc Tử ngày nào
Sóng vỗ điệu thơ lúc nhẹ, lúc lên cao
Giọt nắng vỡ bọt sóng xôn xao nhảy.
Việt Nam thân yêu. Việt Nam nơi ấy
Gắn bó thân thương quay gót trở về
Hốt nắm đất xưa tìm lại chút hương quê
Bao năm tháng đi xa tưởng chừng như đánh mất.
Việt Nam thân yêu. Trường Sơn cao ngất
Thái Bình Dương dào dạt chứa bao tình
Tôi trở về đây; mạch đập con tim
Hòa nhịp đập với tuyến đường đất nước.
Việt Nam! Việt Nam! Việt Nam tôi mơ ước
Ơn nghĩa mẹ cha. Nặng nợ tình người.
Sông núi. Làng thôn. Đất vỡ ngày vui.
Xin được sống lại những tháng năm đầu đời tuổi dại.
Việt Nam
Việt Nam.
Tôi yêu thương người
Yêu mãi.
Trần Bình An
Minnesota (01/07)
|
|